Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 766
Trấn Đại Đồng đại thắng (2)

❊ ❊ ❊

“Chủ soái bộ binh Trương Hiến Trung để lại là ai?” Triệu Hãn hỏi.

Hạ Cửu Nghi nói: “Chủ soái tên là Vương Phục Thần, là người Thiểm Tây, đã đi theo Trương Hiến Trung chinh chiến mười năm. Bẩm báo Ngô Vương, theo tội tướng đoán, đi ra từ khe núi ở phía trước tất cả đều là nghi binh. Bộ tốt tinh nhuệ chân chính, đã được Vương Phục Thần dẫn vượt qua rừng núi phía bắc, lúc này quá nửa ở phương hướng trấn Lưu Hà vượt qua sông Kỳ Thủy.”

“Chỉ sợ bọn họ không đi bên đó.” Triệu Hãn cười nói.

Huyện Thái Hồ có ba ngàn nông binh, đi vào trong núi từ hồ Hoa Đình, xuất phát dọc theo đường thung lũng, đã chặn đứng sông Thủy Hà hình thành lòng chảo hẹp.

Kỵ binh tốt nhất của Trương Hiến Trung, cũng có thể đi bên đó tiếp cận bộ binh tinh nhuệ. Ba mặt đều là núi, thông đạo phía bắc bị chặn đứng, chỉ còn lại lỗ hổng phía tây, kỵ binh của Lô Tượng Thăng đã đuổi đến đó, đại quân của Triệu Hãn vừa đến là có thể hợp lại bao vây.

Triệu Hãn dặn dò nói: “Cho ngươi một cơ hội lấy công chuộc tội.”

Hạ Cửu Nghi mừng rỡ: “Xin Ngô Vương dạy bảo, tội tướng nhất định chết cũng không chối từ!”

Triệu Hãn nói: “Ngươi vẫn như tước dẫn theo binh của ngươi, vũ khí cũng không tước bỏ của các ngươi. Giương quân kỳ Đại Đồng, không được cướp bóc, dọc đường thu nạp hội binh, chiêu hàng quân địch còn chưa chạy tán loạn!”

“Vâng!”

Hạ Cửu Nghi liên tục dập đầu.

Triệu Hãn không sợ Hạ Cửu Nghi lâm trận phản bội, người này càng thu biên được nhiều binh lính, thì lại càng không thể nào chỉ huy.

Thật sự binh lực biến thành hai ba vạn, Hạ Cửu Nghi chỉ huy hành quân cũng khó khăn, dẫn theo một đống binh lính đầu hàng phản chiến đơn thuần là nói nhảm mà thôi.

Hán Tín điểm binh, càng nhiều càng tốt, không phải là ai cũng có thể làm Hàn Tín.

Lúc này, Triệu Hãn dẫn theo đại quân nhanh chóng rời đi, Hạ Cửu Nghi chạy phía trước đi chiêu hàng tạp binh.

Đợi sau khi rời khỏi khu vực rừng núi, dưới trướng Hạ Cửu Nghi đã có ba vạn binh, trong đó còn kèm theo một lượng lớn dân phu. Đừng nói chỉ huy tác chiến, hành quân cũng đã loạn xạ, chia làm hơn mười nhóm đoàn thể nhỏ, đi theo Hạ Cửu Nghi cùng nhau đi, chỉ ngóng trông hậu cần quân Đại Đồng đưa lương thực đến ăn cơm.

Đến vùng đất bằng, Hạ Cửu Nghi phân cho thuộc cấp của bản thân, đảm nhiệm quan quân lâm thời của đội ngũ hàng binh, tốt xấu gì cũng có thể miễn cưỡng chỉ huy hơn một vạn người.

“Báo!”

“Điện hạ, kỵ binh của Trương Hiến Trung, ý đồ đánh lén bộ đội quân ta bao vây thành Kỳ Thủy. Sau khi bị tiếu thuyền của ta phát hiện, đánh lén không có kết quả, mạnh mẽ tấn công cũng không có tác dụng, bây giờ đã biến mất không thất tung tích. Thủ quân huyện Kỳ Thủy đầu hàng, quân ta đã chiếm lĩnh được huyện thành Kỳ Thủy.”

Đây là một tin tức tốt, chiếm được huyện thành Kỳ Thủy, Triệu Hãn có thể sử dụng binh lực bao vây tiêu diệt, trong nhát mắt đã tăng lên hơn bảy vạn người.

Trương Hiến Trung đúng thật là chạy rồi, đầu tiên đi tập kích quân Đại Đồng vây khốn Kỳ Châu, tiếp đó lại đi tập kích quân Đại Đồng bao vây Kỳ Thủy.

Tiếc rằng nông binh Đại Đồng quá lợi hại, dùng tố chất binh viên ưu tú, khiến cho Trương Hiên Trung hai lần tập kích đều không có tác dụng gì. Nếu như đổi thành quan binh làm như thế, một lần chạy là chắc chắn, tấn công quá đó chính là chạy tán loạn, Trương Hiến Trung đã sớm có thể lật bàn.

Năng lực tác chiến cơ động của Trương Hiến Trung, khiến cho Triệu Hãn cực kỳ đau đầu.

Sĩ khí siêu mạnh và tính kỷ luật của quân Đại Đồng, cũng khiến cho Trương Hiến Trung luống cuống.

Trong lòng hai người, đều bắt đầu sinh ra cảm giác vô lực.

Đối với chuyện này, Triệu Hãn chỉ có một ý thức mãnh liệt: Mua nhiều ngựa hơn, nhanh chóng xây dựng thêm bộ đội kỵ binh, nếu không sau này sẽ còn bị kẻ địch nắm mũi dắt đi!

Bờ sông Hy Thủy.

Sắc mặt Trương Hiến Trung âm trầm, hắn cảm giác lần này không trở về được nữa.

Sông Hy Thủy dài gần trăm dặm, mỗi cách hai dặm, có mấy thuyền đánh cá nhỏ tuần tra tới lui. Mỗi cách năm dặm, có mấy chiến thuyền loại nhỏ.

Kỵ binh của Trương Hiến Trung vừa mới xuất hiện, thuyền đánh cá nhỏ ở giữa sông đã bắt đầu thổi hiệu, từng chiếc từng chiếc thổi hiệu lệnh lên, chiến thuyền loại nhỏ ở gần lập tức xuất phát.

Hắn thành công lén đi vào Kỳ Thủy, nhưng lại rất khó đi vào Hy Thủy.

Mà càng về phía tây, bên trên có một con sông Ba Thủy.

Toàn bộ ba con sông đều bắt nguồn từ núi Đại Biệt, từ bắc xuống nam chảy vào Trường Giang. Nếu như Trương Hiến Trung muốn dẫn binh quay về địa bàn, nhất định phải đi qua ba con sông này, nếu không chỉ có thể một đầu chui vào núi Đại Biệt.

Trương Hiến Trung còn thật sự chui vào núi Đại Biệt!

Không đi vào núi thì còn có thể thế nào?

Chẳng những tự bản thân đi vào núi Đại Biệt, còn phái người trở về truyền lệnh, để cho Vương Phục Thần dẫn theo tinh nhuệ chân chính cũng đi vào núi Đại Biệt.

Đại quân đường nam của Trương Hiến Trung, khi xuất chinh có mười vạn binh lính, lương thực đồ quân nhu nhiều vô số. Mà bây giờ có thể trốn vào núi Đại Biệt, chỉ còn bảy ngàn kỵ binh, bộ tốt một vạn hai ngàn, còn lại dân cư và lương thực đều đã đánh mất.

Kỵ binh và mã đội còn tốt, bộ tốt luôn vẫn luôn chạy tứ tán dọc đường, có thể còn lại một vạn hai ngàn người vào núi, đã coi như Vương Phục Thần có năng lực cầm binh rất mạnh rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »