Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 728
Gió giục mây vần (1)

❊ ❊ ❊

Điều Triệu Hãn chú ý không phải Trương Hiến Trung, mà là hạn hán mùa xuân càng ngày càng nghiêm trọng.

Năm ngoái tình hình hạn hán ở phương bắc đạt đến đỉnh cao, là năm phương bắc có diện tích hạn hán nghiêm trọng nhất, mức độ khô hạn nghiêm trọng nhất từ khi Sùng Trinh đăng cơ đến nay, thậm chí lan tới tận thảo nguyên Mông Cổ.

Mà năm nay, hạn hán mùa xuân lan tới tận Tứ Xuyên, Hồ Nam, Quý Châu và Quảng Tây.

Các tỉnh trong địa bàn của Triệu Hãn, chỉ có Quảng Đông, Phúc Kiến, Chiết Giang, một nửa Giang Tô, hai phần ba Giang Tây không gặp thiên tai.

Toàn bộ Hồ Nam hạn hán nghiêm trọng.

Chỉ cần nhìn vào tình hình hạn hán mùa xuân, là biết lại một năm thiên tai lớn nữa.

Mãn Thanh rất may mắn, bởi vì hạn hán bao năm qua chỉ ảnh hưởng đến một chút Ninh Cẩm. Về phần hang ổ của Thát Tử, thì không có lần hạn hán nào, đủ sức chống chọi với thảm họa tuyết rơi vào mùa đông là được rồi.

“Có muốn tạm hoãn Bắc phạt không?” Hộ bộ Thượng Thư Hoàng Thuận Phủ hỏi.

"Không thể dừng, " Lý Bang Hoa nói, "Nếu như sang năm tình hình hạn hán vẫn nghiêm trọng, lẽ nào sang năm cũng không đánh nữa?"

“Nhất định phải đánh”, Triệu Hãn vô cùng không tình nguyện nói, “Thuyết phục Tả Lương Ngọc đầu hàng, chỉ cần hắn chịu đầu hàng, cho hắn ta năm chiếc thuyền để chở tiền tài, đến Nam Kinh làm một phú ông.”

Triệu Hãn cũng là bị làm cho không còn cách nào khác, năm nay nhất định phải đi trưng lương của nạn dân, cuộc sống của lão bách tính không dễ dàng chút nào.

Nếu Tả Lương Ngọc tình nguyện đầu hàng, có thể tiết kiệm vô số lương thực, cũng có thể bớt đi được rất nhiều bách tính Sơn Đông bị đói chết.

Sơn Đông, phủ Đông Xương.

Tả Lương cười mà như kkông cười, nhìn Phan Độc Ngao nói: “Trương Hiến Trung thật sự muốn liên thủ với ta đánh Triệu Hãn? Nhưng trong tay ta không có lương thực, năm nay Sơn Đông lại là gặp phải hạn hán lớn.”

"Triệu tặc có lương thực, đi cướp là được!" Phan Độc Ngao nói.

Tả Lương Ngọc lại nói: “Cướp lương thực thì phải xuất binh, xuất binh thì cần phải có tiền chuyển quân. Lương tiền của ta không đủ, làm thế nào để đi xuống phía nam đánh trận?”

Phan Độc Ngao hỏi lại: “Bây giờ Triệu Hãn đi lên phía Bắc, chẳng qua là sự khác biệt của việc đánh Tả Hậu trước, hay là đánh khu vực Đại Vương nhà ta trước. Triệu Hãn diệt Tả Hậu, sau đó chắc chắn là tới Đại Vương nhà ta. Triệu Hãn diệt Đại Vương nhà ta, kế tiếp đó là Tả Hậu. Ngươi và ta môi hở răng lạnh, nếu còn không liên thủ, nhất định sẽ bị Triệu Hãn tiêu diệt từng bộ phận.”

"Để ta suy nghĩ một chút." Tả Lương Ngọc không cự tuyệt, cũng không đồng ý.

Phan Độc Ngao cười nói: "Lẽ nào Tả Hậu còn muốn quy phục Triệu Hãn? Dựa vào quy củ của Triệu Hãn, cho dù Tả Hậu dẫn binh đầu nhập vào, sau này cũng không thể nắm giữ quân đội. Không có quân đội của mình, chỉ có thể làm một phú ông, sau này không phải để tùy cho hắn nắn bóp sao? Đợi quân đội của Tả Hậu bị giải tán, tất cả đều được điều đến nông thôn được chia đất đai, ai còn có thể lòng không hướng về Triệu Hãn? Đến đó, sự sống chết của Tả Hậu, sẽ phải xem Triệu Hãn có thật sự nhân từ không. "

Tả Lương Ngọc lâm vào trầm tư.

Hắn là người cầm quân tiêu biểu cuối thời nhà Minh, tư duy đã sớm đóng khuôn.

Hắn có thể từ bỏ tiền tài, cũng có từ bỏ tước vị, chức quan hắn cũng có thể từ bỏ, duy chỉ có quân đội là không thể từ bỏ!

Bởi vì trong ý thức của hắn, từ bỏ quân đội chính là chờ chết. Đại Minh có quá nhiều ví dụ, có binh cái gì cũng có, không binh cái gì cũng không còn, rơi vào cảnh xét nhà lưu đày cũng là điều bình thường.

Tả Lương Ngọc hỏi: "Nếu như liên thủ, nên đánh như thế nào?"

Phan Độc Ngao trả lời: "Đại Vương nhà ta, phía bắc đánh Tín Dương, La Sơn, phía nam đánh Quảng Tể, Hoàng Mai. Về phần Tả Hậu, Từ Châu, Nãng Sơn, Thương Khâu, Khảo Thành... Tùy tiện đánh nơi nào cũng được. Như thế ba mặt giáp công, Triệu Hãn nhất định lo được đầu không lo được đuôi."

“Ta nghĩ thêm một chút.” Tả Lương Ngọc không ngừng do dự

Hắn biết mình có bao nhiêu bản lĩnh, không dám dễ dàng khai chiến với Triệu Hãn. Nhưng hắn cũng không dám đầu nhập vào Triệu Hãn, sợ bị cướp đoạt binh quyền, sợ hãi bị tàn sát giết hại.

Vốn dĩ hắn còn muốn kéo dài, nhưng Triệu Hãn đã đến gần biên giới của hắn, hoặc là trực tiếp đánh hắn, hoặc là đi xử lý Trương Hiến Trung.

Không kéo dài được, không đánh được, hàng cũng không được.

Chuyện này nên làm như thế nào cho phải đây?

Tả Lương Ngọc triệu tập người nhiều mưu trí của mình, đoán chừng thương thảo nửa tháng, vẫn không tìm được bất kỳ đường ra nào.

Phan Độc Ngao vẫn đợi, đợi nến lòng nóng như lửa đốt, trong lòng khinh thường Tả Lương Ngọc do dự.

Lại qua mấy ngày nữa, Trương Đại làm sứ giả, đi vào phủ thành Đông Xương.

“Tại hạ rất bội phục Ngô Vương, cũng tình nguyện thật lòng quy thuận,” Tả Lương Ngọc nói, “Tại hạ tình nguyện làm tiên phong cho Vương, không cần biết là đánh bắc Trực Đãi, hay là đi đánh lưu tặc, chỉ cần Ngô Vương hạ lệnh, toàn quân tướng sĩ nhất định thề sống chết cống hiến!”

Tên này vừa mở miệng đã ám hiệu giữ lại quân đội, Trương Đại sao có thể đồng ý.

Thậm chí mơ hồ cũng không được, nếu không Tả Lương Ngọc mượn danh nghĩa Triệu Hãn, phóng hỏa cướp của giết người ở Sơn Đông, mở rộng bốn phía thì làm sao? Vô cớ làm hỏng thanh danh của Triệu Hãn và quân Đại Đồng!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »