Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 795
Thế cục Tứ Xuyên (1)

❊ ❊ ❊

Hậu cung của Sùng Trinh, nàng là người xinh đẹp nhất, được sủng ái nhất, thậm chí còn dẫn đến cả Chu Hoàng Hậu đố kỵ.

Nàng ở trong hoàng cung, thậm chí còn có thể cưỡi ngựa săn thú.

Từ nay về sau, sợ rằng sẽ chỉ có thể ở bên trong tiểu viện này, chính là không biết con của mình sau này có thể sống cuộc sống bình thường không.

Bên ngoài đã vang lên âm thanh diễn tấu của sáo và trống, chắc rằng đang nghênh nạp Hoàng phi, cũng không biết là nữ tử nào có may mắn này.

Hoàng đế cưới Hoàng Hậu, quy trình vô cùng rườm rà.

Nhưng nếu là nạp phi, thì đơn giản hơn nhiều. Ở thời Minh, một đại thái giám là có thể chủ trì việc này, địa vị cao thấp rõ ràng.

Phí Như Mai ngồi trong kiệu hoa, vụng trộm vén một góc rèm, thấy rất nhiều bách tính vây xem xung quanh, xấu hổ đến vội vàng bỏ rèm kiệu xuống.

Thị nữ theo nàng từ nhỏ cũng đến, sau này phải làm cung nữ. Đương nhiên, chỉ cần làm theo hợp đồng có thời hạn, cung nữ lúc nào có thể xin rời khỏi.

Hiện giờ hậu cung của Triệu Hãn, cho dù cộng thêm cung nữ cũng không có bao nhiêu người, mỗi năm mười vạn lượng bạc cho tiêu dư đả.

Nếu như chuyển vào hoàng cung thì khác, nữ quan và cung nữ càng ngày càng nhiều, có khả năng một năm chi tiêu tới mấy chục vạn lượng. Cụ thể lấy từ quốc khố bao nhiêu tiền, phải tùy theo tình hình mà định, Triệu Hãn quyết định dùng mười năm thử nghiệm, cuối cùng xác định được một định mức.

Theo ý tưởng sơ bộ, nếu hoàng thất chi tiêu 100 vạn mỗi năm, thì sẽ lấy 150 vạn từ quốc khố.

Rất nhiều cơ cấu nội bộ trong nội đình đều bị cắt mất quyền lực, nếu quyền lực chuyển giao cho ngoại đình vậy thì ngoại đình sẽ phải gánh vác các nghĩa vụ tương ứng. Ví dụ như xây dựng cung điện, lăng tẩm, Đại Minh là nội ngoại đình cùng xuất tiền, sau này đều phải lấy tiền từ quốc khố, hoàng thất không chi một lượng bạc nào.

Đương nhiên, gặp phải quân chủ cường thế, rất có khả năng bị phá bỏ quy tắc.

Ví dụ như đến thời sau nhà Minh, nội nô của Hoàng đế là tiền riêng, quốc khố cũng biến thành nội khố của Hoàng đế.

Triệu Hãn cố gắng hết sức để thiết lập quy tắc theo ý mình, còn chuyện con cháu thay đổi như thế nào, hắn cũng lười quản, mà cũng không quản nổi.

Phí Như Mai được đưa tới một viện, thị nữ cùng với nàng ngồi ở trong phòng.

Mãi cho đến canh hai, rốt cuộc cửa phòng bị đẩy ra, nhất thời tim Phí Như Mai đập điên cuồng.

Thị nữ khom người lui ra, trong phòng chỉ còn hai người.

Triệu Hãn vén khăn voan đỏ lên, nến đỏ soi lúm đồng tiền, xinh đẹp đến động lòng người.

Nói thật, vẻ ngoài của Phí Như Mai đẹp hơn so với tỷ tỷ một chút, nhưng Triệu Hãn vẫn không nhịn được nhớ đến dáng vẻ thay răng ngày nhỏ của nàng. Nhếch miệng cười, miệng thiếu răng.

“Tỷ… Phu quân.” Phí Như Mai cúi đầu hỏi, thanh âm nhỏ như muỗi kêu.

Triệu Hãn cười nói: “Gọi là tỷ phu cũng được.”

“Tỷ phu!”

Phí Như Mai cũng cười lên.

Lại là nắng gắt cuối thu, thời tiết rất nóng.

Lấy khăn voan đỏ ra, trán Phí Như Mai thấm một tầng mồ hôi, Triệu Hãn cầm lấy khăn voan lau giúp nàng. Động tác mềm nhẹ, trong lòng Phí Như Mai ngọt ngào, ngẩng đầu nhìn Triệu Hãn đến ngây ngốc.

Tỷ phu vẫn là anh tuấn uy vũ như thế!

Phí Như Mai xẩu hổ: “Tỷ phu, trên người ta có mồ hôi, có cần đi tắm tửa một chút trước không?”

“Không cần.” Triệu Hãn giúp nàng bỏ giá y ra, quả nhiên đến cả ngực cũng ướt rồi.

Dứt khoát cởi la y ở bên trong ra, lộ ra cái yếm đỏ hồng kiều diễm.

Phí Như Mai đỏ mặt không dám mở mắt, hai má dán ở trong lòng Triệu Hãn, thân thể đều run nhẹ lên.

“Tỷ tỷ nói muội vẫn luôn không chịu lập gia đình?” Triệu Hãn cười hỏi.

Phí Như Mai đã sớm bị Triệu Trinh Phương dạy hư rồi, tính cách hoạt bát hào phòng. Lúc này tuy ngượng ngùng, nhưng lại lớn gan nói: “Những nam tử kia không thể nào so được với tỷ phu, từ rất sớm ta đã nghĩ muốn gả cho tỷ phu rồi. Tỷ phu yên tâm, ta cam đoan rất nghe lời, sau này không tranh sủng với tỷ tỷ.”

Triệu Hãn ôm nàng nằm xuống, môi hôi lên trán nói: “Nhạc phụ nhạc mẫu sống có tốt không?”

Phí Như Mai cười nói: “Bọn họ rất thanh nhàn thích ý, hai ngày trước khi ta xuất giá, cả nhà còn đi du ngoạn Tây Hồ, nói muốn đi hết các danh thắng ở Hàng Châu một lần.”

“Nhàn rỗi là tốt rồi.” Miệng Triệu Hãn một đường dời xuống, từ trán lướt qua chóp mũi, cuối cùng dừng lại ở trên đôi môi đỏ mọng của nàng.

Nến đỏ lay động, lưu luyến triền miên.

Sáng sớm ngày hôm sau, Triệu Hãn đi làm việc, Phí Như Mai đi bái kiến Hoàng Hậu.

Tuy đã đăng cơ xưng đế, nhưng tạm thời Triệu Hãn không mở triều hội, quân thần cũng không cần mỗi ngày đều phải vào triều.

Triều hội Đại Minh, cũng chỉ có tác dụng vào thời kỳ đầu khai quốc, thuận theo chế độ nội các hoàn thiện, vào triều đơn giản biến thành một loại nghi thức. Mỗi lần triều hội, cũng chỉ nghị luận năm ba chuyện, hơn nữa đều là các chính vụ nội các đã xử lý xong rồi.

Nếu như triều hội xuất hiện tranh chấp kịch liệt, thì nói lên giữa quân thần, hoặc là giữa thần tử, đã xuất hiện mâu thuẫn rất lớn.

Tuy chỉ là qua loa, nhưng triều hội nhất định phải giữ lại.

Triệu Hãn quyết định sau khi tu sửa xong hoàng cung, vào ngày có số sáu hàng tháng cử hành triều hội, cũng chính là mùng sáu đầu tháng, mười sáu, hai mươi sáu là thượng triều.

Bây giờ mỗi ngày Triệu Hãn đối tiếp với mười tào, mười tào tương đương với lục khoa của Đại Minh, chủ quan của mỗi tào gọi là tả Thị trung, hữu Thị trung.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »