Vi Tự nghe vậy, đánh tan phong ấn Thiên Tôn theo lời hắn nói, Tổ Long nói: "Thương thế của sư thúc rất nặng, có thể tạm thời nghỉ ngơi trong đạo tràng của ta. Ta vừa mới nhặt được rất nhiều pháp bảo trong Long Đình, sư thúc có thể hấp thu lực lượng của những pháp bảo này để chữa thương."
Vi Tự tiến vào đạo tràng của Tổ Long, chỉ thấy đạo tràng này là do từng món pháp bảo tạo thành, cấu tạo của những pháp bảo này cực kỳ tinh tế, đạo liên kéo dài ra pháp bảo không khác gì đạo liên của Tiên Vương.
Mà trong đạo tràng còn có một gốc đạo thụ nửa đạo liên nửa pháp bảo, để tu vi thực lực của Tổ Long có thể trong thời gian ngắn tăng lên tới cấp độ Tiên Quân.
"Triệu Chính, đây là ngoại đạo, được không bằng mất."
Vi Tự nhìn lướt qua, nói, "Ngươi đã đi sai đường rồi, nên sớm ngày cải tà quy chính đi."
Tổ Long nói: "Sư thúc có biết tu vi của ta hiện tại là gì hay không?"
Vi Tự liếc nhìn hắn một cái, thấy rõ tu vi cảnh giới củ hắn, nói: "Chẳng qua chỉ là Địa Tiên mà thôi."
Tổ Long nói: "Ta lấy cảnh giới Địa Tiên, nắm giữ sức mạnh Tiên Quân, sớm lĩnh ngộ cảnh giới Tiên Quân, từ đó có thể trong thời gian ngắn nhất có được đạo hạnh ngang ngửa với Tiên Quân. Sư thúc, nếu như tu luyện từng bước, ta cần mất bao lâu mới có thể đi đến bước này chứ?"
Vi Tự nói: "Với tài trí của ngươi, nếu như có đủ tài nguyên thì có thể tu luyện tới Tiên Quân trong vòng vài ba ngàn năm."
Tổ Long nói: "Nhưng ta dùng cách này, trong thời gian ba năm đã nắm trong tay lực lượng và hạnh giống như Tiên Quân. Một bên là vài ngàn ngàn năm, một bên là ba năm, đổi lại là sư thúc, sư thúc sẽ chọn cái nào?"
Vi Tự lắc đầu nói: "Đạo tâm của ta kiên cố, sẽ không bị chút ích lợi nho nhỏ đó dụ hoặc. Lực lượng tự mình tu luyện ra mới thật sự là lực lượng, dựa vào ngoại vật chỉ là công dã tràng mà thôi! Con đường ngươi đi rất giống với Hứa Ứng, đừng học theo cái xấu như thế."
Tổ Long không biết tại sao Hứa Ứng lại thành cái xấu trong miệng hắn như thế, bèn nói: "Nếu như ta có thể trong vòng ngàn năm đạt tới đạo hạnh tương tự như Chí Tôn thì sao? Sư thúc có thể chống lại dụ hoặc đó hay không?"
Vi Tự biến sắc, lắc đầu nói: "Không thể nào. Ngươi không biết cảnh giới Chí Tôn này gian nan tới cỡ nào đâu, nếu cảnh giới này thật sự có thể thông qua mấy món pháp bảo là có được, vậy thì sẽ không có nhiều người bị vây ở Thiên Quân cảnh như vậy, lại càng không có những kẻ vô năng chuyển đi tu Đại La Kim Tiên được."
Hạng người vô năng mà hắn nói hiển nhiên là chỉ Trường Sinh Đế.
Tổ Long không nói thêm gì nữa, không muốn tranh luận với hắn.
Đúng lúc này, tiếng vang kinh thiên động địa truyền đến, dao động khủng bố thậm chí còn truyền đến nơi đây, khiến long khí men theo vực sâu tiết ra ngoài.
Tổ Long đứng dậy, đi về phía Long Đình.
Vi Tự cầm một món pháp bảo lên, hấp thu linh lực trong pháp bảo luyện hóa, nói: "Ngươi trở về Long Đình, cũng là vì sư phụ của ngươi chỉ điểm sao?"
Tổ Long nhẹ nhàng gật đầu.
Vi Tự biến sắc, Thiên Tôn cực kỳ cường đại, thậm chí còn mạnh hơn so hắn ở thời kỳ đỉnh phong, nhưng Thiên Tôn nói Tiên Đế Chí Tôn không thể tính tới hắn được, câu này đúng là đã tự đề cao bản thân quá rồi.
"Chỉ sợ nhất cử nhất động của Thiên Tôn đều nằm trong tính toán của sư huynh rồi."
Sắc mặt của Vi Tự âm tình bất định, "E là chỉ có mấy lão quái vật trên Cửu Thiên kia mới có thể vượt qua hắn nhỉ?"
Trên tế đàn, Hứa Ứng mở to hai mắt, nhưng mà trong mắt lại không nhìn thấy bất kỳ vật gì, chỉ có hắc ám vô biên vô tận.
Y cũng không nghe thấy bất kỳ thanh âm nào bên ngoài, không có xúc giác, tri giác, tất cả giác quan giống như đều bị phong ấn.
Nơi này là ý thức vũ trụ của y, còn gọi là thức hải, biển thần thức, nhưng bây giờ lại không có bất kỳ ánh sáng và màu sắc nào, giống như ý thức vũ trụ của y đã bị một thứ gì đó vô cùng to lớn ngăn chặn.
Không biết qua bao lâu sau, trong bóng tối vô biên đột nhiên có một tia sáng, tia sáng kia dần dần kéo dài, tiếp theo lại có một tia sáng khác tới cân bằng.
Sau một lúc lâu, quang mang dần dần mở rộng, hai đầu hẹp, ở giữa rộng. Từ trong vầng hào quang ngày càng có nhiều quang mang chảy xuôi giống như như dòng nước, lan ra xung quanh giống như khói lửa.
Đó là hai con mắt to lớn vô cùng.
Mắt của Viễn Tổ.
Bên tai của Hứa Ứng rốt cục cũng nghe thấy thanh âm, đó là vô số tiếng rồng ngâm khác nhau đến từ thời đại Thái Cổ, thậm chí là sớm hơn, có già nua có trẻ tuổi, có hùng hậu có sắc bén, có bi thương, có hưng phấn.
Đủ loại rồng ngâm dần dần hợp lại, hóa thành một thanh âm.