Dù có Tổ Thần che chở đi nữa, y cũng muốn giết chết Thiên Tôn!
Huyết án Côn Luân là do Thiên Tôn bày ra, cả nhà họ Hứa gần như đều bị tàn sát, chỉ còn lại ba người nhà bọn họ!
Gần như tất cả Bất Tử Dân đều chết trong tay Lôi bộ, những không chết chạy thoát được đã gieo rắc ma pháp đến Chư Thiên Vạn Giới!
Có thể nói, phong trào cắt rau hẹ sau này ở hậu thế là vì huyết án Côn Luân mà thành, tất cả tộc nhân của Hứa Ứng, tất cả thân hữu, bạn bè đều chết trong trận huyết tẩy này!
Nỗi căm hận của Hứa Ứng đối với Thiên Tôn còn cao hơn cả với Đế Quân!
Giữa y và Đế Quân chỉ là thù hận cá nhân, với Thiên Tôn thì là thù diệt tộc!
Gần năm vạn năm gia đình ly biệt, thù sâu như biển, không đội trời chung!
Chỉ cần có cơ hội giết chết Thiên Tôn, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua!
Tổ Thần run rẩy đi ra từ trong nhà lá, nói: "Hứa Ứng, không phải ta thiên vị hắn, mà là Tổ Đình này chính là đạo tràng của ta, không được sát sinh."
"Nếu ngươi muốn giết hắn, ta sẽ đuổi hắn ra ngoài, tới lúc đó ngươi cứ mặc sức giết hắn."
Lửa giận trong lòng Hứa Ứng hừng hực, tóc đen tung bay dần dần bình phục lại, khom người nói: "Đệ tử nghe lệnh."
Tổ Thần nói với đại hán kia: "Nguyên Đạo Hải, ngươi cũng nghe thấy rồi đấy. Bây giờ ngươi đã là Thiên Tôn cao quý của Tiên Đình, không phải là đệ tử ta nữa, ngươi có thể đi về được rồi."
Đại hán kia chính là Thiên Tôn, dập đầu nói: "Đệ tử nay đã cùng đồ mạt lộ, không thể không đến cầu kiến Tổ Thần, nếu không sẽ thân tử đạo tiêu, hôi phi yên diệt! Xin Tổ Thần nể tình thầy trò năm xưa mà cứu mạng đệ tử!"
Tổ Thần lắc đầu: "Năm đó ngươi phản bội Tổ Đình, gia nhập dưới trướng Tiên Đình, ngươi và ta cũng đã ân đoạn nghĩa tuyệt. Đến nay ta vẫn ôm vết thương cũ chưa lành, lúc nào cũng đau đớn. Ngươi có biết sai chưa."
Thiên Tôn dập đầu nói: "Đệ tử không làm gì sai cả! Không biết mình làm sai chỗ nào."
Tổ Thần thở dài: "Nguyên Đạo Hải, tình cảm sư đồ giữa ta và ngươi đã hết, hãy trở về đi."
Thiên Tôn quỳ rạp trên đất không nhúc nhích.
Thiên sư huynh nói: "Nguyên Đạo Hải, Tổ Thần không rảnh để ý đến ngươi, trở về đi! Ngươi là tự mình gây nghiệt, không ai cứu được ngươi cả."
Thiên Tôn vẫn quỳ ở nơi đó không nhúc nhích.
Tổ Thần xoay người sang chỗ khác, nói: "Ngươi muốn ta ném ngươi ra ngoài sao."
Thiên Tôn trầm mặc một lát, nói: "Lần này đệ tử ra ngoài thì chắc chắn sẽ chết, ngươi là sư phụ, dạy ta bản lĩnh, một thân bản lĩnh này của ta hơn phân nửa đều học được từ ngươi. Dù ngươi không nhận tên đệ tử là ta, nhưng ta vẫn muốn cảm tạ ơn sư phụ." Hắn dập đầu một cái thật sâu.
Tổ Thần không để ý tới.
Thiên Tôn im lặng đứng dậy, trên thân hình cao lớn đều là vết thương, sâu đến tận xương, hắn hơi động đậy một chút đã có máu tươi chảy ra từ trong vết thương, nói: "Thời gian cùng Thiên sư huynh học nghệ ở chỗ ngươi là ngày tháng vui vẻ nhất trong cuộc đời này của ta."
Thiên sư huynh thở dài, nói: "Sớm biết hôm nay, sao lúc trước còn như thế, nếu ngươi ở lại Tổ Đình..."
Da mặt Thiên Tôn run lên, ngạo nghễ nói: "Ở lại Tổ Đình, ta cũng sẽ chẳng làm nên trò trống gì giống như ngươi! Khi đó đạo khóc xâm nhập thế gian đã mấy ngàn năm, Thiên Đạo thay đổi, dân chúng lầm than, tu sĩ chúng ta chỉ có thay đổi, thuận theo đại đạo thiên hạ mới có thể tìm được hy vọng sống còn! Ở lại Tổ Đình thì có tiền đồ gì chứ."
Thiên sư huynh tức giận, cười lạnh nói: "Nói vậy, ngươi vẫn cảm thấy ngươi đã làm đúng chứ gì."
"Không sai!"
Thiên Tôn đối diện với hắn, nhiệt liệt trong ánh mắt không hề giảm bớt chút nào, trầm giọng nói, "Điều bọn ta làm khi đó đương nhiên là đúng! Các đời Tổ Đình giậm chân tại chỗ, chiếm lấy tài nguyên, lôi cuốn bách tính, không để ý dân sinh. Các ngươi chỉ biết bản thân mình, chỉ lo cho sinh tử tồn vong của bản thân, không muốn thay đổi, không quan tâm tới thương sinh thiên hạ! Ta cùng vô số nghĩa sĩ kia muốn khởi nghĩa, phản lại Tổ Thần, phản lại Đạo Tổ, phản lại Tiên Đình! Bọn ta muốn kéo đổ những lào già cao cao tại thượng các ngươi xuống, tái tạo lại một thiên địa mới, tìm chút hy vọng sống còn cho lê dân chúng sinh!"
Thổ Địa Thần nhịn không được mà nói: "Nếu ngươi nhận sai..."
"Ta không sai!"
Thiên Tôn quả quyết nói, "Lần này ta đến là muốn cầu cứu Tổ Thần, không phải đến để phản bội quá khứ của ta! Đánh tan và chôn vùi thời đại cũ nát đó làt thành tựu cùng vinh quang lớn nhất cả đời này của ta, ta làm sai chỗ nào."
Hắn tràn đầy ngạo khí, ánh mắt sắc bén, kiệt ngạo bất tuần, nhìn Tổ Thần, Thiên sư huynh cùng Thổ Địa một lượt, cất cao giọng nói: "Các ngươi, bao gồm cả Tổ Thần sư phụ, không ai có tư cách nghị luận ta đúng hay sai! Đạo khốc giáng lâm, Tổ Thần ngươi cũng chỉ nấp trong Tổ Đình Thiên Đạo để tự vệ, cũng là hạng người mục nát! Các ngươi sống tạm bợ như thế, có tư cách mặt mũi gì nói ta đúng hay sai."