Đế Quân nói: "Không phải Tiên Đình không muốn lập Thương Thiên Thượng Đế, mà là tài nguyên của Tiên giới không đủ. Nếu muốn lập Thương Thiên Thượng Đế, xây dựng lại thủy sư Thiên Hà thì biết lấy tiền từ đâu ra? Tiên Linh chi khí ở đâu ra để nuôi sống mấy triệu thủy sư? Nuôi sống mấy triệu thủy sư, những quan viên khác của Tiên Đình sẽ ăn không đủ no, chịu cảnh đói khát! Đương kim thánh thượng chăm lo quản lý, thiên hạ thái bình, nên mới không cần phải xây dựng thủy sư Thiên Hà."
Thiên Tôn rầu rĩ nói: "Bây giờ mặc dù không cần phải xây dựng thủy sư Thiên Hà, nhưng đợi đến lúc cần thiết, muốn xây dựng lại thì đã chậm rồi."
Đế Quân rót rượu cho hắn, cười nói: "Thiên Tôn vẫn lo cho thiên hạ như thế."
Thiên Tôn cười nói: "Chẳng phải ngươi cũng vậy hay sao? Ta nhớ rõ năm đó ngươi sợ quy tắc mới của thiên kiếp sẽ bất công đối với người chưa phi thăng ở hạ giới, đã từng dựa vào lí lẽ biện luận, không tiếc vì vậy mà trở mặt với bao nhiêu đồng liêu."
Đế Quân nhớ tới sự kiện kia, đó là chuyện sau khi Thiên Đạo thế giới vừa thành lập không bao lâu.
Khi đó hắn vẫn là một Tiên Quân, ở trong Tiên Đình cũng không được người khác chào đón, có tràn đầy nhiệt huyết cùng bất bình.
Lúc đó Tiên nhân phi thăng Tiên giới đã kín người hết chỗ, nên có người đề nghị muốn thay đổi quy tắc phi thăng.
Quy tắc phi thăng của khi đó là uy lực của thiên kiếp sẽ thay đổi theo kiếp vận kiếp số của người phi thăng, kiếp vận kiếp số càng lớn thì uy lực sẽ càng mạnh.
Nhưng sau khi Thiên Đạo thế giới nắm giữ Thiên Đạo, sẽ có thể thao túng uy lực của thiên kiếp, tiến hành điều tiết và khống chế thủ công.
Do phải giải quyết quá nhiều tình huống của các Tiên nhân, thế là có người đề nghị thay đổi nguyên tắc thành khi người khác phi thăng độ kiếp, uy lực của thiên kiếp sẽ ngang ngửa với thực lực của người phi thăng trước đó.
Như vậy, trải qua mấy ngàn năm, việc độ kiếp sẽ càng ngày càng trở nên khó khăn, cuối cùng thiên kiếp lại biến thành một cái lạch trời, ngăn cách toàn bộ người tu hành ở thế gian, sẽ không còn ai có thể phi thăng nữa!
"Khi đó suýt chút nữa ta đã động thủ với kẻ đưa ra đề nghị này là Đào Chân Nhân, mắng hắn rắp tâm hại người, nói hắn là người phi thăng trước sẽ cắt đứt thiên lộ của người phi thăng sau, đây là hành vi lên tường rút thang của kẻ tiểu nhân."
Đế Quân cảm khái nói: "Khi đó trong lòng ta chỉ muốn công bằng, nhưng chưa từng nghĩ tới việc này không liên quan gì tới công bằng, mà là Tiên giới thật sự không thể có thêm Tiên nhân được nữa."
Thiên Tôn cười nói: "Khi đó ngươi vẫn còn trẻ."
Đế Quân rất tán thành, nâng chén cười nói: "Đúng vậy, khi đó ta còn quá trẻ tuổi, chỉ biết nghĩ đến chuyện thay đổi đất trời, còn cho rằng mình làm như vậy là thay người đời chủ trì công đạo. Nhưng sau khi ta ngồi lên vị trí Đế Quân, tầm nhìn cũng đã thay đổi."
Trong lòng của hắn chỉ còn lại một mảnh tường hòa yên tĩnh, nói: "Ngồi trên cái ghế Đế Quân quan sát thiên hạ, mới biết để những Luyện Khí sĩ ở hạ giới phi thăng lên, bọn họ không có tài nguyên, không có Tiên Linh chi khí, không có động uyên, thì sẽ muốn nuốt chửng người khác, muốn động thủ với chúng ta! Đám điêu dân này không nhớ ân tình của Tiên giới mà còn muốn tạo phản!"
Thiên Tôn có lòng đồng cảm, cùng hắn nâng chén, nói: "Những điêu dân này xưa nay đều như vậy. Nhìn thấy chúng ta sống tốt, có động uyên, có mạch khoáng, có linh khí, có nữ nhân, có địa vị, bọn họ không có thì sẽ kêu la bất công. Không cho bọn họ, thì sẽ tạo phản."
Đế Quân đặt chén rượu xuống, mỉm cười nói: "Cho nên, người vốn là người tốt, cớ sao lại làm tặc?"
Thiên Tôn cũng đặt chén rượu xuống, buồn bã nói: "Chu Võ, không phải ta muốn phản bội bệ hạ, mà là không thể không phản bội bệ hạ."
Hắn giống như bị mấy chén rượu này ảnh hưởng, dứt khoát mở rộng cửa lòng, nói: "Ngươi cũng như ta, đều là thiên tài của thời đại này, trên đời này, người có tư chất ngộ tính vượt qua ngươi và ta không có mấy ai. Ta vẫn luôn nghĩ, ta thua kém đám lão già cao cao tại thượng kia ở đâu, là tư chất không bằng bọn họ hay là ngộ tính không bằng bọn họ, là thiên phú không bằng bọn họ hay là tâm tính không bằng bọn họ. Ta so tới so đi, phát hiện bất kỳ điểm nào ta cũng không hề thua kém bọn họ!"
Thanh âm của hắn dần dần trở nên hùng hồn, càng ngày càng vang dội, vượt lên cả tiếng nước Thiên Hà chảy: "Ta thua ở thời vận, không ra đời sớm như bọn họ, không có thời vận quật khởi ngay từ thuở ban đầu như bọn họ! Ta thua ở tài nguyên, không chiếm được nhiều tài nguyên như bọn họ! Nếu như ta có thời vận như bọn họ, có tài nguyên nhiều như bọn họ, ta cũng sẽ là Chí Tôn, ta cũng sẽ là Đại La!"