Đám người rối rít nói: "Không dám. Năm đó nếu không có Tiểu Hứa Thiên Tôn một đường giết ra khỏi Đẩu bộ, chỉ sợ Đẩu bộ chúng ta cũng sẽ bị thanh toán, đến lúc đó không biết phải chết bao nhiêu người nữa."
Hứa Tĩnh thở dài: "Nghịch tử lưng đeo cái danh phản tặc tên gần năm vạn năm, trong thời gian này đã ăn không biết bao nhiêu khổ, đều là vì Tiên Đình cả."
Đám người nhao nhao gật đầu.
Hỏa Trường Ca nói: "Năm đó Tiểu Hứa Thiên Tôn bị người ta nói là dư nghiệt Côn Luân, lúc này mới phản lại Tiên Đình, kỳ thật cũng có thể thông cảm được. Ai mà ngờ được, huyết án Côn Luân lại là do phản tặc Thiên Tôn một tay dựng nên chứ? Thiên Tôn đừng buồn, bệ hạ thánh minh, chắc chắn sẽ trả lại công bằng cho Côn Luân."
Tư Truyền Chiêu nói: "Tiểu Hứa Thiên Tôn chắc chắn sẽ được Tiên Đình trọng dụng một lần nữa, đến lúc đó cả hai vị Hứa Thiên Tôn sẽ là quan đồng liêu, cũng xem như một đoạn giai thoại."
Đám tiên quan Đẩu bộ nhao nhao cười nói.
Hứa Tĩnh cũng cười lớn, nói: "Hôm nay diệt trừ phản tặc Nguyên Đạo Hải, chư vị đều có công lao, ta nhất định sẽ bẩm lên bệ hạ, thỉnh công cho chư vị!"
Trên dưới Đẩu bộ một mảnh hoan thanh tiếu ngữ, nối gót Hứa Tĩnh trở về Tiên Đình.
Cái chết của Thiên Tôn mang tới chấn động cực lớn đối với Tiên Đình, trong lúc nhất thời, triều chính trong ngoài đều đang sôi nổi nghị luận. Thiên Tôn vốn là tồn tại có địa vị gần với Tiên Đế Chí Tôn, địa vị cực cao, đương nhiên dẫn tới rất nhiều lời nghị luận.
Về phần chuyện xảy ra trong thời gian này cũng bị mọi người nói say sưa, nhất là nói đến chuyện hai vị Hứa Thiên Tôn ở Đẩu bộ báo thù, càng đồn càng nhiều phiên bản, để cho người ta như rơi vào kỳ cảnh, không biết náo nhiệt tới cỡ nào.
Về sau, mọi người mắng chửi gian tặc, quở trách Thiên Tôn đã làm nhiều chuyện độc ác, bất kể có phải là Thiên Tôn làm hay không, dù sao cứ đổ hết lên đầu hắn, đảm bảo không sai.
Không bao lâu sau, Tiên Đế Chí Tôn lật lại bản án vì Côn Luân, nói thẳng Côn Luân đời đời trung thành, Thiên Tôn vì tư dục của bản thân mà mưu hại Côn Luân, ca ngợi Hứa gia trung thành tận tụy.
Lại có rất nhiều người đào chuyện của Hứa Ứng ra, nói Hứa Ứng vì báo thù mà ẩn nấp trong Tiên Đình, đấu trí đấu dũng cùng nhánh của Thiên Tôn, khi sắp thành công thì lại bại lộ, bị Thiên Tôn đánh tới thế gian, chịu khổ gần năm vạn năm.
Còn có người nói Hứa Tĩnh kế thừa ý chí của Hứa Ứng, lại vào Tiên Đình, ngồi lên vị trí Lão Hứa Thiên Tôn, lật đổ Thiên Tôn, kể có cái mũi có mắt, sinh động như thật.
Câu chuyện hai cha con đồng tâm hợp lực, chống lại Thiên Tôn, trong lúc nhất thời đã được bao người ca tụng.
Chẳng qua tất cả những thứ này không liên quan gì tới Hứa Ứng.
Y đã trở lại Tổ Đình Thiên Đạo, tới gặp Tổ Thần.
Tổ Thần nhìn thấy y thì thở dài, biết Thiên Tôn đã không còn, nhưng cũng không nói thêm gì. Hắn ôm mong chờ rất lớn với người đệ tử này, nhưng cuối cùng đã chuyển thành thất vọng, chỉ là cái chết của Thiên Tôn vẫn khiến hắn đau lòng.
Trời mà có tình trời cũng lão, chẳng trách Tổ Thần ngươi cũng già rồi.
Đại Long nói: "Lần Tam Giới triều tịch này khí thế hung hung, theo ta thấy, chỉ sợ không phải triều tịch của một mình Địa Tiên giới, có thể sẽ có chuyện động trời hơn nữa xảy ra. Tổ Thần ngươi đứng trên cao, ngươi nói thử đi."
Tổ Thần nói: "Ta có lời gì để nói đây?"
Đại Long cười lạnh nói: "Có nhiều ấy chứ. Nếu như là Tam Giới triều tịch của Nhân Gian giới Địa Tiên giới và Thiên Tiên giới, bản đồ Tam Giới khôi phục hoàn chỉnh, tu vi của ngươi sẽ có thể khôi phục lại đỉnh phong! Việc này có liên quan lợi ích quá lớn với ngươi, ta không tin ngươi không quan tâm!"
Tổ Thần thở dài, nói: "Tam Giới triều tịch, nếu như bản đồ Tam Giới quả thật khôi phục hoàn chỉnh, ta đương nhiên sẽ rất vui vẻ. Đạo thương hành hạ ta suốt bao lâu nay cũng có thể khỏi hẳn. Nhưng điều ta nghĩ chính là, Tam Giới triều tịch thật sẽ là chuyện tốt sao? Nhân Gian giới Thiên Tiên giới trở về, thật sự sẽ là chuyện tốt đối với chúng ta, đối với thương sinh sao?"
Đại Long nghe vậy thì kinh nghi bất định, nói: "Ngươi có phát hiện gì ư?"
Tổ Thần lắc đầu nói: "Nhân Gian giới bị hủy diệt, Thiên Tiên giới biến mất, vốn là một vụ án không giải quyết được, bây giờ đã không còn ai đi thăm dò chân tướng nữa. Ta làm sao biết được? Chỉ là ta có một loại kỳ lạ, cảm thấy Tam Giới triều tịch lần này có lẽ chưa chắc đã là Địa Tiên giới triều tịch. Ta cảm thấy Thiên Tiên giới cũng gần tới, Nhân Gian giới giống như cũng đang thức tỉnh."
Hắn đứng dậy, nhìn về phía bầu trời, nói: "Các ngươi nhìn nơi đó đi, có phải sao trời đang lóe sáng hay không?"