Tổ Thần kích động, rất muốn giáng lâm tới Nhân Gian giới để xem nơi đó đã xảy ra biến cố gì, nhưng những vùng tối ở Nhân Gian giới đã hạn chế hắn, khiến hắn không dám giáng lâm.
Trong bóng tối có thứ rất khủng bố.
Thứ khủng bố làm hắn nhìn mà phát khiếp!
Thiên Hải, bến thuyền thái cổ, Tiên Đế Chí Tôn đích thân ngự giá tới, đi tới bến thuyền giám sát, chỉ thấy hàng vạn tiên nhân thiên công của Thiên Công bộ Tiên Đình tế lên đỉ loại pháp bảo, chiếu sáng cả đất trời, đo đạc kích thước của từng chiếc thuyền.
Còn có thiên công sao chép dấu ấn trên kim thuyền thái cổ, nghiên cứu sự ảo diệu bên trong nó.
Cũng có thật nhiều thiên công leo lên những chiếc kim tuyền đã được chữa trị hơn phân nửa, lái thuyền vào bên trong đầu rồng Viễn Tổ, dọc theo thông đạo Bất Diệt Linh Quang đi tới phía trước. Nhưng thấy Bất Diệt Linh Quang như một con sông linh quang chảy dài trong Thiên Hải, đi về phía một khu vực thần bí tăm tối.
"Bệ hạ, từng có người đi qua thông đạo thái cổ này!"
Đột nhiên có thiên công phát hiện điều gì đó, vội vàng đến bẩm báo, nói, "Chúng thần phát hiện, rất nhiều thuyền đắm bị người nào đó tháo dỡ những bộ phận còn nguyên vẹn, chắp vá ra một chiếc thuyền hoàn chỉnh."
Tiên Đế Chí Tôn trong lòng giật mình: "Đã có người men theo thông đạo đi tới mảnh bóng tối kia?"
Nhưng vào lúc này, một tiếng kêu thảm truyền đến, Tiên Đế Chí Tôn vội vàng nhìn lại, chỉ thấy chiếc kim thuyền vừa lái vào dòng sông linh quang kia đã chia năm xẻ bảy, rất nhiều thiên công trên thuyền rơi vào trong sông, bị nước sông nuốt chửng, biến mất không còn tăm tích!
Dòng sông linh quang kia cực kỳ hung hiểm, lại do Bất Diệt Linh Quang tạo thành, uy năng vô cùng to lớn, không có kim thuyền, đừng hòng đi tới điểm cuối của con sông này!
"Rốt cuộc là ai đã ráp lại một chiếc kim thuyền chứ? Chẳng lẽ là ba lão già đã cướp mảnh vỡ nguyên thần của Long tộc Viễn Tổ kia ư?"
Tiên Đế Chí Tôn đang dốc sức tính toán, đột nhiên chỉ thấy ở điểm cuối tối tăm của dòng sông linh quang kia, có ánh sáng lấp lóe.
Ánh sáng càng lúc càng lớn, chiếu rọi ra ngoài, đẩy lùi bóng tối.
Khóe mắt của Tiên Đế Chí Tôn co giật, suy tính xem nơi đó đã có chuyện gì xảy ra, nhưng lại không tính ra bất kỳ điều gì. Hắn cũng cướp một phần mảnh vỡ nguyên thần của Viễn Tổ, trong mảnh vỡ có một ít là ký ức liên quan tới thời đại thái cổ, ghi lại rất nhiều chuyện cũ thần bí mà hùng vĩ.
Bến thuyền thái cổ chính là một trong số đó, nghe đồn bến thuyền nối liền hai nơi, một cái là Nhân Gian giới, một cái khác chính là Thiên Tiên giới!
"Truyền lệnh xuống, phá giải thiên lộ, tu bổ bến thuyền thái cổ cho trẫm!"
Thanh âm của Tiên Đế Chí Tôn truyền vang, "Kỳ hạn trong vòng ba tháng, nhất định phải tạo ra một chiếc kim thuyền hoàn chỉnh cho trẫm, cho dù dùng mạng người lấp vào, cũng phải sữa chữa dòng sông này cho ta!"
Lệnh này vừa ra, đám Thiên công lại càng bận rộn hơn.
Tiên Đế Chí Tôn nhìn về phía ánh sáng càng lúc càng lớn kia, thầm nghĩ: "Nơi đó là Nhân Gian giới, hay là Thiên Tiên giới đây? Mặc kệ là địa phương nào, nơi đó nhất định đã xảy ra biến cố kinh thiên nào đó!"
Nhân Gian giới.
Qua không biết bao lâu, tiếng người lớn gọi bọn trẻ về nhà truyền đến, lúc này đám nhóc Tiểu Man, Tiểu Lâu mới bừng tỉnh, chỉ thấy hoa văn màu tím xung quanh cục than hình người kia đã hoàn toàn biến mất, nhưng đạo vận vẫn còn đó.
"Cảm ơn các ngươi."
Bọn họ đồng thời nghe được một thanh âm vang lên trong đầu mình.
Đám Tiểu Man kinh nghi bất định, thanh âm này chính là ý thức vừa mới dẫn dắt bọn họ nhập đạo. Ý thức này dẫn dắt bọn họ cảm thiên ứng địa, lĩnh ngộ thiên địa đại đạo, để bọn họ cộng minh cùng vùng thiên địa này.
Bọn họ cảm ngộ thiên địa tự nhiên suốt buổi chiều, thứ họ nhận được còn nhiều hơn so với mấy năm trước cộng lại, nhiều gấp mấy trăm lần mấy ngàn lần ấy chứ!
Nhưng vì sao thanh âm kia lại tạ ơn bọn họ chứ?
Bọn họ không biết rằng, đạo Tử Vi kiếp lôi kia rơi xuống, trực tiếp phá hủy Vô Lậu Kim Thân của Hứa Ứng, đánh xuyên qua bất diệt nguyên thần của hắn, cũng đánh thủng bất diệt chân linh của y!
Đứng trước nguy cơ sinh tử tồn vong kia, Hứa Ứng đột nhiên phát giác được Thiên Đạo của Nhân Gian giới không hoàn chỉnh, may mắn tránh thoát được một kiếp, để cho một phần nguyên thần và chân linh của mình không triệt để bị hủy dưới Tử Tiêu Kiếp Lôi.
Nhưng ý thức của y cơ hồ bị Tử Tiêu Kiếp Lôi đánh tan, không cách nào chữa trị thân thể và nguyên thần được, đành phải mượn cơ hội độ thiên kiếp này để lĩnh ngộ Thiên Đạo của Nhân Gian giới ẩn chứa trong Tử Tiêu Kiếp Lôi.
Nhưng mà ý thức của y đang tán loạn, dựa vào chính bản thân y thì khó mà tìm hiểu ra Thiên Đạo ẩn chứa giữa kiếp lôi trong thời gian ngắn như thế, may mà những này đứa trẻ này đang ở ngay bên cạnh, may mà bọn họ có thói quen học theo người lớn lĩnh ngộ thiên địa tự nhiên, trong lúc vô hình đã giúp Hứa Ứng một đại ân.