Hứa Ứng kinh nghi bất định, Liễu Quán Nhất không phải Đại La Kim Tiên, cũng không phải Đại La Diệu Cảnh, càng không phải là Chí Tôn, nhưng lực lượng phát ra từ trên người thư sinh này lại mang đến cho y một loại cảm giác không hề thua Đại La Kim Tiên và Chí Tôn!
Mười tầng Đạo vực này của hắn có phần giống với Kim Tiên đạo tràng, cũng có phần giống với Chí Tôn đại đạo chi cảnh, nhưng lại đan xen thêm thứ gì đó.
"Chẳng lẽ là Đạo cảnh mà Long gia từng nhắc tới?"
Hắn đột nhiên nghĩ đến, Đại Long đã từng nói cách phân chia tu vi cảnh giới thời kỳ Thái Cổ khác với bây giờ, cũng khác với thời đại cổ xưa. Đại Long nói, khi đó mọi người tu luyện Đạo cảnh, cảnh giới sau khi thành tiên chia làm Đạo cảnh cửu trọng.
Chẳng lẽ sau khi Liễu Quán Nhất tới Nhân Gian thì bái phỏng tiên thánh tiên hiền khắp nơi, đào ra công pháp của bọn họ, tu thành Đạo cảnh?
"Nhưng không có đủ Tiên Linh chi khí, không có Thiên Đạo, hắn làm sao tu thành Đạo cảnh chứ?" Hứa Ứng thầm nghĩ.
Liễu Quán Nhất ép lui bóng tối thì đi thẳng về phía trước, mang theo Hứa Ứng đi vào trong bóng tối, cười nói: "Đừng đoán mò nữa, đạo của ta không giống với Đại La Kim Tiên, cũng không giống với Chí Tôn, càng không phải là Đạo cảnh thời đại thái cổ. Ta mượn sở trường của ba thứ đó để luyện thành đồ của mình."
Hắn đi là một con đường chứng đạo khác, không giống với tiền nhân, lại hấp thu sở trường của tiền nhân, độc nhất vô nhị.
Tu vi thực lực của hắn bây giờ không thua gì Đại La Kim Tiên, so với Chí Tôn cảnh của tân đạo cũng không kém bao nhiêu!
Hứa Ứng khâm phục không thôi, khen ngợi: "Đạo huynh ngộ tính cực cao, đã có thể đền bù thiếu hụt về mặt tư chất rồi."
Liễu Quán Nhất cũng có phần tự đắc, cười nói: "Ngươi nói ta tư chất thiếu hụt, ta rất tức giận, nhưng ngươi khen ta ngộ tính cao, ta lại rất vui vẻ."
Hứa Ứng cười nói: "Đạo huynh tư chất cũng cực cao, nếu như tư chất không cao, sao có thể chứng đạo được?"
Liễu Quán Nhất cười lớn, vô cùng vui vẻ.
Nơi bọn họ đi qua, bóng tối không ngừng bị mở ra, lùi ra hai bên.
Trong bóng tối giống như có ma quái đáng sợ đang ẩn núp, chúng không ngừng lộ ra từng khuôn mặt từ trên vách tường, phát ra tiếng gào thét với bọn họ, nhưng lại kiêng kị thực lực của Liễu Quán Nhất nên không dám đến gần.
"Ta gọi những thứ trong bóng tối này là Táng."
Liễu Quán Nhất nói: "Năm đó ta mới tới Nhân Gian giới, thăm hỏi tiên hiền khắp nơi, đã gặp được Táng ở trong bóng tối. Bọn chúng xuất quỷ nhập thần, cực kỳ lợi hại, nếu không phải ta còn có chút thủ đoạn thì đã sớm bỏ mạng trong tay bọn chúng. Táng hòa làm một thể với bóng tối, bóng tối chính là không gian sinh tồn của bọn chúng, khôi phục Thiên Đạo chắc chắn sẽ bị bóng tối phản kháng. Đi thôi, ta dẫn ngươi đi xem lai lịch của Táng!"
Bọn họ đi tới trước một ngôi mộ lớn, Liễu Quán Nhất nhìn hành lang kéo dài kia, cảm khái nói: "Trạm thứ nhất của ta chính là nơi này. Nơi đây khí tượng phi phàm, là Cửu Long chi tượng, nhất định có đế vương mai táng ở chỗ này."
Tham hỏi tiên hiền mà hắn nói đương nhiên là hoạt động quen thuộc của Hứa Ứng, tìm kiếm đại mộ thái cổ để mò bảo vật. Đương nhiên, hắn không phải là vì tìm bảo vật, mà là vì tìm kiếm chân tướng Thái Cổ bị hủy diệt, tìm kiếm công phá của cường giảp Thái Cổ, để xác minh phương pháp chứng đạo của bọn họ.
Năm đó Hứa Ứng trộm mộ cũng là vì lý do tương tự.
Liễu Quán Nhất nói: "Ta tiến vào mộ của vị cường giả Thái Cổ này, gặp phải Táng. Nó là một loại sinh vật kỳ quái, hình thái và trạng thái kỳ lạ khiến ta vô cùng hoang mang, ta cảm thấy nó là vật chết, nhưng nó vẫn còn sinh cơ, bảo nó là vật sống, nhưng nó lại chết.."
Hắn dẫn trước một bước, đi vào hành lang của lăng mộ này, Hứa Ứng theo sát hắn, dò xét bích hoạ hai bên hành lang.
Phong cách vẽ của bích họa rất cổ xưa, nội dung trong tranh là cảnh tượng rất nhiều chủng tộc tiến về một thế giới khác, tiếp kiến Long Tiên.
Bọn họ đi vào một thế giới cao hơn, nơi đó phong phú không gì sánh được, Long tộc Đại Đế tiếp đãi bọn họ, ban thưởng cho bọn họ rất nhiều thứ.
Một bức bích hoạ khác chính là cảnh tượng nguyên thần Viễn Tổ to lớn vô cùng, giáng lâm từ Uyên Hải.
Chắc hẳn nội dung trên những bích hoạ này là cảnh tượng sau khi tiên dân phi thăng Thiên Tiên giới nhìn thấy ở thời đại Thái Cổ.
"Chủ nhân ngôi mộ có thể phi thăng Thiên Tiên giới, bản lĩnh nhất định không tầm thường."
Hứa Ứng quan sát xung quanh một lượt, nghi ngờ nói, "Chẳng qua chủ nhân của ngôi mộ cũng không phải là Long tộc, vì sao tu vi thực lực lại cao như thế chứ?"
Y nhìn thấy chủ nhân của ngôi mộ trên bích hoạ có tu vi Đạo cảnh lục trọng, tương đương với tu vi Thiên Quân.
Đạo cảnh lục trọng đã rất đáng gờm rồi.
"Ta đào rất nhiều phần mộ, phát hiện khi đó Long tộc tương đối cởi mở."
Liễu Quán Nhất nói, "Bọn họ là kẻ thống trị, nhưng cũng cho phép Nhân tộc và những chủng tộc khác tu luyện, chẳng qua cần Nhân tộc và những chủng tộc khác thừa nhận địa vị thống trị của Long tộc. Nên Nhân Gian giới cũng có cường giả các tộc ẩn cư."