Hắn lập tức tỉnh ngộ: "Có khi tâm trí của hắn còn thâm sâu hơn cả sư huynh của ta, nên mới cho người ta một loại cảm giác thần cơ diệu toán!"
Tiên Đế Chí Tôn quan sát những mảnh vỡ nguyên thần Viễn Tổ này, chỉ thấy từng luồng linh quang như rồng chậm rãi xuyên qua trong đế cung, phát ra uy năng cường đại vô biên.
"Chẳng lẽ trên Chí Tôn cảnh còn có cảnh giới nào khác ư? Thế nhưng ta đã tu luyện tới Chí Tôn cảnh, vì sao chỉ cảm thấy mình đã tu hành đến cuối cùng, phía trước không còn con đường nào khác?"
Hắn lộ ra vẻ khó hiểu, hạ giọng nói, "Nếu như phía trước không có cảnh giới, vì sao thực lực của Viễn Tổ có thể cường đại như vậy chứ?"
Đúng lúc này, có tiên quan đến báo rằng: "Bệ hạ, Đế Quân xin gặp."
"Để hắn vào đi."
Tiên Đế Chí Tôn phất tay với Vi Tự và Tổ Long, ra hiệu cho bọn họ lui ra. Tổ Long khom người, cùng Vi Tự rời khỏi đế cung.
Bọn họ chân trước vừa đi, chân sau Đế Quân đã tới.
"Tham kiến bệ hạ."
Đế Quân khom người, lén giương mắt nhìn lên, chỉ thấy trong đế cung có vô số long khí bay múa, từng luồng phát ra khí tức ngập trời, long khí này thậm chí còn khiến gân cốt của hắn ngứa ngáy, làn da cũng ngứa ran, giống như có vảy rồng muốn mọc ra.
"Đứng lên đi."
Tiên Đế Chí Tôn không có nhìn hắn, tiếp tục nhìn chằm chằm những long khí này, nói: "Thiên Tôn phản loạn, yêu ngôn hoặc chúng, mượn Long Đình xuất thế gieo rắc lời đồn, hại chết vô số tiên gia. Hắn làm ta rất đau lòng, Thiên Tôn tướng mạo đường đường, vậy mà lại dám phản lại Tiên Đình!"
Hắn đau lòng nhức óc, vành mắt phiếm hồng, thanh âm dần dần trở nên nghiêm khắc: "Trẫm đối đãi với hắn không tệ, hắn xuất thân là tặc nhân, gia nhập dưới trướngvào môn hạ của trẫm, trẫm cũng phong hắn làm Thiên Tôn, cho hắn chỉ đứng dưới một người! Hắn vẫn còn tham lam không biết đủ là gì, muốn mưu đoạt địa vị của trẫm, vậy mà dám liên thủ cùng dư nghiệt Long tộc, ý đồ lật đổ trẫm, lật đổ giang sơn Tiên giới này!"
Đế Quân trong lòng lạnh toát, cúi người xuống không dám nói lời nào.
Tiên Đế Chí Tôn phun ra một ngụm trọc khí, cảm xúc dần dần ổn định lại, nói: "Thiên Tôn phạm sai lầm, đày xuống làm thứ dân. Ngươi hãy đi tước đoạt tôn hiệu của hắn, thu hồi động uyên của hắn, xử trí cả hắn luôn đi."
Đế Quân hạ thấp người nói: "Bệ hạ, bên trên Thiên Tôn có người, tiểu thần lo lắng..."
Tiên Đế Chí Tôn quay đầu lại cho hắn một ánh mắt cảnh cáo, ánh mắt sắc bén như đao kiếm.
Đế Quân giật mình, thân thể càng cúi thấp hơn.
Tiên Đế Chí Tôn mặt lạnh như tiền: "Các ngươi thân là thần tử, người đứng trên các ngươi chỉ có thể là trẫm, không còn ai khác nữa! Chu Võ, hay là trên ngươi còn có ai khác nữa?"
"Thần không dám!"
Đế Quân nói: "Tiểu thần chỉ sợ trong quá trình xử trí Thiên Tôn sẽ bị trên Cửu Thiên quấy rầy.”
Tiên Đế Chí Tôn cười nói: "Có trẫm ở đây, sẽ không ai dám xen vào đâu."
Đế Quân cười nói: "Tiểu thần nhất định sẽ không phụ sự mong đợi của bệ hạ!”
Tiên Đế Chí Tôn phất phất tay, Đế Quân lui ra khỏi đế cung, lúc này mới quay người, bước nhanh rời đi.
"Nguyên Đạo Hải ơi Nguyên Đạo Hải, trước mắt, tất cả mọi người đều không dám ra tay, chỉ cần ai dám ra tay đều sẽ phạm sai lầm, sao ngươi lại không chịu hiểu rõ chứ?”
Đế Quân rời khỏi đế cung thật xa, lúc này mới thở dài một hơi, hạ giọng nói, "Dụ hoặc Long Đình đưa cho ngươi lớn đến mức nào mà lại khiến ngươi đi nhầm một bước. Một bước này đã khiến ngươi thua cả bàn cờ như thế."
Hứa Ứng đi ra khỏi mặt biển Thiên Hải, lại trở về Nguyên Thú thế giới, bất tri bất giác lại đi tới trên Cửu Nghi sơn ở Vĩnh Châu.
Bầu trời buông xuống, gần như chỉ cần vươn tay ra là có thể chạm tới Tiên giới.
Hứa Ứng đi tới mộ hoang trước gốc ngô đồng, nhổ cỏ mọc trên mộ phần, thắp một nén nhang và chút tiền giấy cho cố nhân, Hứa Ứng bèn nghỉ chân ở nơi này.
"Thần Bà, Cô Xạ, Viên tiên sinh, che đậy thiên cơ, quấy nhiễu hết thảy thần toán cho ta." Hứa Ứng đột nhiên nói
Thần Bà nghe vậy, trong lòng nghiêm nghị, vội vàng cùng Cô Xạ tiên tử và Viên Thiên Cương làm đủ chuẩn bị, bọn họ vừa mới chuẩn bị thỏa đáng, đột nhiên Doanh Châu chấn động dữ dội, đất rung núi chuyển, linh khí và linh lực trong thiên địa lập tức trở nên táo bạo!
Các Tiên nhân trong Doanh Châu nhao nhao ngẩng đầu lên, chỉ thấy trên bầu trời có một quái vật khổng lồ đang nhanh chóng tiếp cận, đó là động uyên Thái Nhất!
Tòa động uyên to lớn này càng ngày càng gần trần thế, nhưng vì có Doanh Châu ở đây, khiến nó không cách nào giáng lâm, chỉ có thể giáng lâm ở Doanh Châu.
Cũng may Doanh Châu cũng là một bộ phận của Tiên giới, tòa động uyên này cũng coi như giáng lâm đến trần thế!