Đoạt xá tất nhiên sẽ có tai hại riêng của nó.
Đại Long tuy là Viễn Tổ, cường đại vô biên, nhưng mỗi đoạt xá xong, trong nguyên thần của hắn sẽ có thêm nguyên thần cùng hồn phách của một Long Tiên, trong tư duy cũng sẽ có thêm thần thức của một tôn Long Tiên. Đoạt xá nhiều lần, nguyên thần thoạt nhìn giống như cường đại hơn nữa, nhưng thật ra nguyên thần đã càng ngày càng không thuần túy, càng ngày càng không ổn định.
Trình độ nguyên thần của hắn vang danh cổ kim, nhưng cũng cực kỳ yếu ớt. Muốn ở lại trần thế thì nhất định phải có thân thể, không có thân thể thì chỉ có thể trở lại thời không thần bí kia.
"Nhân loại, ta trả thân thể của ngươi lại cho ngươi."
Giọng của Đại Long vang lên trong đầu Hứa Ứng, lưu luyến không rời nói, "Trần thế quá dơ bẩn, Long gia ta... Viễn tổ ta chỉ có thể trở lại Uyên Hải ngủ say, không thể ở lại trần thế, miễn cho bị các ngươi vấy bẩn. Nhưng Viễn Tổ ta có thể để lại một thông đạo giáng lâm trong thân thể của ngươi..."
Hứa Ứng vội vàng nói: "Không cần! Trần thế quá dơ bẩn, ngài không cần giáng lâm nữa thì hơn!"
"Ta đã vẽ xong thông đạo giáng lâm rồi!"
Đại Long hưng phấn nói, "Như vậy thì ta có thể để ý thức giáng lâm vào thân thể của ngươi, xuất hiện trước mặt ngươi, ngươi có thể thường xuyên ca ngợi ta."
Hứa Ứng mặt đen sì, chỉ thấy trong thức hải của mình có một thông đạo do Bất Diệt Linh Quang tạo thành, kết nối với hư không. Chắc hẳn đầu bên kia chính là ý thức của Đại Long.
"Tên này mở cái cửa sau trong đầu ta như thế, hắn muốn tới thì tới, muốn đi thì đi đây mà!" Hứa Ứng cắn răng.
"Ta phải về rồi!"
Đại Long thu hồi tất cả tư duy của mình, thần thức của từng tôn Long Tiên trong thức hải Hứa Ứng cũng bay đi, thức hải chật chội cuối cùng cũng an tĩnh lại.
Hứa Ứng ngửa đầu nhìn lên, chỉ thấy Viễn Tổ bay lên không trung, đầu đâm vào trong một thời không khác, bơi về phía thời không tên là Uyên Hải kia.
Thân thể của hắn quá to lớn, đâm vào bên trong, muốn triệt để đáp xuống Uyên hải thì còn cần một đoạn thời gian nữa.
Đột nhiên, cái đuôi của nguyên thần Viễn Tổ nhẹ nhàng quét qua, nện lên người Thiên Tôn, chỉ nghe bốp một tiếng thật vang, Thiên Tôn biến mất không thấy gì nữa, bầu trời Long Đình chỉ còn lại một cái lỗ lớn hình người, Thiên Tôn không biết đã bị quét bay đi đâu.
Cách tế đàn không xa, chủ nhân Nê Hoàn cung ngửa đầu nhìn cảnh này xong thì lập tức thu hồi ánh mắt, chuẩn bị đi thu thập bảo vật mình muốn. Đột nhiên, trên mặt hắn lộ ra vẻ kinh ngạc, chỉ thấy nhánh cây đạo thụ do Thái Nguyên Đạo Nhân bẻ gãy kia đột nhiên bay lên, phát ra dao động kinh người, phóng về phía nguyên thần Viễn Tổ đang quay trở lại thời không Uyên Hải trên bầu trời!
Cùng lúc đó, trong cung điện của Chu Thiên Tử cũng có một thanh Tiên Kiếm đột nhiên tự động tróc ra từ trên vách tường, phá không mà đi!
Một bên khác, Trần Triều Sinh đột nhiên cứng đờ, một chiếc thuyền nhỏ bay ra từ trong mi tâm, thuyền chỉ dài ba tấc, trên thuyền có một người chèo thuyền nho nhỏ, cũng bay thẳng đến chỗ nguyên thần Viễn Tổ!
Tổ Long đứng bên cạnh Vi Tự lấy phù lục ra, kim triện tiên lục bay lên, xông thẳng lên bầu trời!
"Lão lục!"
Hứa Ứng ở phía xa nhìn thấy kim triện tiên lục đang bay lên kia, tâm thần chấn động, vội vàng dùng ý thức hét lớn với thông đạo Bất Diệt Linh Quang trong thức hải, "Long gia mau tránh ra! Tiên giới lão lục đánh tới rồi!"
Lan Tố Anh tự xưng Tô Diệp Thanh, xếp hàng thứ sáu, Hứa Ứng nghĩ Lan Tố Anh chính là Tiên Đế Chí Tôn, nên mới gọi Tiên Đế là lão lục.
Y nhìn thấy Tổ Long tế kim triện tiên lục lên, trong đầu lập tức đoán ra ngọn nguồn, nên lập tức lên tiếng cảnh báo để Đại Long ở bên kia thông đạo biết mà đề phòng!
Tiếp đó là một chiếc thuyền nhỏ nhanh chóng biến lớn đập vào tầm mắt của y, Tiên Kiếm vượt qua thuyền nhỏ, quang mang nở rộ, chiếu sáng nhánh nhỏ đạo thụ.
"Tiên Đế Chí Tôn! Cửu Cung Đạo Quân! Thái Nguyên Đạo Nhân và La Thánh Nhân! Đám lão lục này!"
Hứa Ứng lập tức đoán ra tiền căn hậu quả về sự xuất hiện của Long Đình.
Thiên Tôn bày kế ở Long Đình, đám người Tiên Đế, Thái Nguyên, Cửu Cung tất nhiên cũng đã phát hiện ra từ trước, cũng mặc kệ cho Thiên Tôn bố cục, mục tiêu của bọn họ không phải bảo vật Long Đình mà là nguyên thần Viễn Tổ, nên cũng mừng rỡ thuận nước đẩy thuyền!
Thiên Tôn tự cho là kế hoạch của mình đã thành công, thật tình không biết trước mặt những tồn tại này, âm mưu của mình lại khôi hài chẳng khác gì trò đùa trẻ con.
"Tiên Đế là tồn tại Chí Tôn cảnh duy nhất lộ diện hiện tại, Thái Nguyên, Cửu Cung và La Thánh Nhân thì là Đại La Tiên nhân trên Cửu Thiên. Bọn họ vừa là đối thủ, nhưng cũng là đồng minh!"