Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 762
Trương Hiến Trung giảo hoạt (3)

❊ ❊ ❊

Huyên náo hỗn loạn, Triệu Hãn dù muốn vào núi truy kích, cũng tạm thời bị dân phu cản đường.

"Thiên hạ đại đồng!"

Thạch Vĩnh n hét lên một cách yếu ớt, vươn tay nắm lấy mắt cá chân của người đi qua.

Chiến sĩ tập kích đêm đó bị dọa giật mình, đang chuẩn bị rút đao chém tới nghe được “thiên hạ đại đồng” thì lập tức thu hồi, ngồi xổm xuống hỏi: “Đầu tiên ngươi bỏ chân của ta ra trước, một lát nữa sẽ có người tới cứu ngươi.”

Thạch Vĩnh n cười thảm: "Đồng chí, chúng ta không kịp rồi, ta có quân tình khẩn cấp báo cáo."

“Ngươi là Đại Đồng xã?” Chiến sĩ tập kích đêm cả kinh nói.

Đầu Thạch Vĩnh n đã dần dần mơ hồ, tinh thần phấn chấn nói: "Trở về nói cho Triệu tiên sinh, Trương Hiến Trung quá nửa muốn đi qua đầm lầy. Bên kia ta từng đi rồi, bên cạnh đầm lầy, có nông hộ và ruộng nước, mấy vạn đại quân mang theo lương thảo không dễ dàng thông qua, chỉ dẫn kỵ binh cùng mã đội thì lại rất nhẹ nhàng."

Chiến sĩ tập kích đêm làm sao dám chậm trễ, la lên gọi đồng đội tới hỗ trợ, một người cõng Thạch Vĩnh n trở về, một người chạy nhanh chạy đi báo cáo quân tình.

Thạch Vĩnh n nói với người cõng mình: “Ta sắp không chống đỡ được rồi, phiền nói với đại phu, nhanh chóng chặt cánh tay này của ta đi.”

“Hiểu rồi, ngươi đừng ngủ.” Người lính căn dặn.

Thạch Vĩnh n cho rằng mình sẽ hôn mê, không nghĩ tới lại có thể thanh tỉnh một đường, hắn cũng có chút bội phục ý chí của mình.

Nếu như có thể sống sót, có lẽ có thể làm quan, lập được đại công như vậy, có thế nào cũng được sắp xếp làm một chức quan nhỏ đi.

Thạch Vĩnh n là người đọc sách, đáng tiếc chưa thi được tú tài.

Bên phía Triệu Hãn nhận được tin tức, bao gồm Lô Tượng Thăng đều cảm thấy nghi hoặc.

Lô Tượng Thăng có rất nhiều suy nghĩ không thể giải thích: "Nếu chỉ dẫn kỵ binh và mã đội rời khỏi đầm, mấy vạn quân tinh nhuệ và lương thực Trương Hiến Trung đều từ bỏ sao?"

“Đúng, làm gì có chuyện đánh trận như thế?” Lý Chính càng là đoán không ra, dựa vào tính cách của hắn, cho dù toàn quân có chết, cũng sẽ không bỏ mấy vạn bộ chúng.

“Hắn có thể làm chuyện như vậy sao?” Triệu Hãn hỏi.

“Trước kia có thể làm được, nhưng hiện tại hắn có địa bàn, làm sao có thể...” ..." Đột nhiên Lô Tượng Thăng nói xong thì lóe lên, “Hẳn là Trương Hiến Trung đã bố trí một trận phục kích ở thung lũng núi phía tây bắc, vừa có thể kéo chân quân ta, vừa có thể cố gắng giữa được giữ lương thảo nhiều nhất có thể. Quân tinh nhuệ của hắn vượt qua núi Hoành Cương, cũng là thật sự phái đi rồi, tùy tình hình mà quay về đánh thành Quảng Tể, cũng có thể tùy tình huống đi vòng hướng tây bắc. Cho dù quân đội của chúng ta giết qua đó, những bộ tốt tinh nhuệ này cũng có thể toàn bộ chui qua khe núi trốn về phía bắc, chúng ta bao vây triệt để những người này ít nhất cũng phải mất thời gian mấy ngày ”.

Vương Huy mê hoặc nói: “Nhưng hắn trực tiếp chạy trốn từ thông đạo ở trong núi phía tây bắc, không phải là cũng có thể tạo được hiệu quả như thế sao? Hơn nữa còn có thể nhanh hơn. Kỵ binh và mã đội của hắn, đi qua đầm lầy là vì cái gì?”

“Lẽ nào là đi vòng sau tấn công chúng ta?” Tiêu Tông Hiển cũng không hiểu.

Lô Tượng Thăng nhìn chằm chằm bản đồ suy nghĩ một hồi, đột nhiên nắm tay nói: “Hắn muốn dẫn kỵ binh, một đêm chạy hơn mười dặm, đi đánh bất ngờ quân đội của ta đang bao vây Kỳ Châu. Nếu như hắn tập kích thành công, mục tiêu kế tiếp chính là Võ Gia Huyệt. Nơi đó có lương thảo của quân ta, nếu như hắn thành công, sợ rằng lương thảo của quân ta sẽ bị đốt sạch.”

Mọi người bừng tỉnh, lại cảm thấy Trương Hiến Trung thật sự quá hung tàn.

Trương Hiến Trung nhất định là sắp xếp xong, một khi bộ binh trong núi không chống đỡ được, thì đi qua núi chạy trốn về phía trước, quá nửa là cũng muốn đốt lương thực của mình, mà hắn chạy đi tập kích tiêu hủy lương thảo của Triệu Hãn.

Loại đấu pháp này, đại khái sẽ khiến lưỡng bại câu thương, mọi người đều cùng mất đi lương thảo.

Hơn nữa, kỵ binh và mã đội của Trương Hiến Trung, sau khi thiêu hủy lương thảo ở Võ Gia Huyệt, rất có khả năng không trở về hội hợp với bộ binh. Tiếp đó hắn sẽ giết về phía đông, phóng hỏa cướp của giết người ở trong địa bàn của Triệu Hãn, dùng chiến tranh đấu với chiến tranh lôi kéo bách tính. Bộ tốt tinh nhuệ phải một đường vượt núi vượt rừng, căn bản là không lựa chọn qua sông, nửa đường nhất định bị chết đói rất nhiều, nhưng có thể trở về được bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu, vẫn hơn là khi qua sông bị đánh nửa đường thì càng thảm.

Lô Tượng Thăng nghiến răng nghiến lợi: “Tên này biến thành lưu khấu rồi, đây là cách đánh lưu khấu thường xuyên dùng!”

Triệu Hãn nhanh chóng đưa ra quyết sách: “Lý Chính dẫn binh, kỵ la đi về phía hồ Xích Long, ngồi thuyền quay về cứu viện Kỳ Châu. Lô Tượng Thăng suất lĩnh kỵ binh, lập tức đi về phía nam chạy đến Trường Giang, chặn đứng đường đi từ Kỳ Châu đến Võ Gia Huyệt. Phái thêm khoái kỵ thông báo cho trưởng trấn và nông binh Võ Gia Huyệt, để bọn họ cảnh giác có tặc kỵ tập kích.”

Triệu Hãn muốn từng bước từng bước bao vây Trương Hiến Trung, Trương Hiến Trung lại chủ động chia ra làm mấy phần.

Hơn phân nửa dân phu ném cho Triệu Hãn, còn lại một nửa dân phu lúc nào cũng chuẩn bị sẵn sàng. Mấy vạn bộ tốt tinh nhuệ chia làm hai bộ phận, trong lúc mai phục lúc nào cũng chuẩn bị chạy trốn vào núi hoặc là đánh du kích. Về phần lương thảo của Trương Hiến Trung, đoán chừng vật dẫn lửa đều chuẩn bị xong rồi, đốt cháy toàn bộ cũng không để lại cho Triệu Hãn.

Mà bản thân Trương Hiến Trung, dẫn hơn một vạn kỵ binh và mã đội, còn dẫn theo mấy ngàn con la. Đầu tiên là đi qua khe núi phía chính tây, rồi lại hành quân đi từ bên cạnh đầm lầy, sau khi đi qua đầm lầy, vòng qua hồ Xích Long nhanh chóng tập kích Kỳ Châu!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »