Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 712
Đánh trận biến thánh cứu tế (3)

❊ ❊ ❊

Nói một cách nghiêm khắc, Vương Tung có hiềm nghi làm trái với quân lệnh, nhưng giờ phút này hắn thực sự không nhịn được nữa.

Trong thành ngoài thành, khắp nơi đều là người chết đói, thế mà thương nhân lương thực này còn tăng giá!

Trong nháy mắt kho lương thực gà bay chó sủa, người trông coi đều chạy trốn.

Lương Hữu nhìn thấy mấy kho lương đều đã đoạt được, chạy nhậm đi gặp Phí Như Hạc. Một đường nhìn thấy binh lính Đại Đồng đang cởi quần áo, vội hỏi nói: “Vì sao huynh đài lại cởi quần áo?”

Binh lính kia trả lời: “Y quan nói phải phòng ngừa ôn dịch, lệnh cho dân đói trong ngoài thành đều cởi quần áo đun trong nước sôi. Không thể cho bách tính tự do muốn làm gì thì làm, trên thuyền không có đủ quần áo, nên đưa quần áo đang mặc ở trên người cho bách tính trước, chúng ta trực tiếp mặc miên giáp là được.

Lương Hữu đưa mắt nhìn ra xa, bính lính ở trên đường đều đang cởi quần áo, sau đó thu dọn lại vận chuyển ra ngoài thành.

Hắn không nhịn được đi theo ra ngoài thành, lại nhìn thấy từng túi lương thực được dân phu bê lên bờ, hơn một ngàn bính lính thủ ở đó phòng ngừa có người cướp lương.

Tiếp đó lại có mấy cái nồi quân dụng lớn được dựng lên, có quan quân hô lớn với dân đói vây đến: “Mỗi người nhặt một ít củi đến, là có thể ăn được cháo nóng rồi!”

Nghe nói như thế, dân đói còn có thể đi được, đều tản đi kiếm củi, thậm chí bởi vì nhặt củi mà đánh nhau.

Binh lính Đại Đồng ngăn một vài dân đói lại, nhân cơ hội để bọn họ chuyển một ít thi thể, tập hợp tất cả thi thể chất vào một chỗ rồi thiêu.

Về phần những dân đói không đi được, cũng được đưa đến tập trung một chỗ, lúc nấu cháo ưu tiên cho bọn họ ăn trước.

Lần lượt có củi được nhặt về, bắt đầu đốt lửa nấu cháo, dân đói đã quay về cũng bị ra lệnh cưỡng chế xếp hàng.

Một nửa nồi lớn, dùng để nấu cháo.

Một nửa nồi lớn, dùng để đun nước sôi.

Những thi thể chất đống kia, cũng được rưới dầu, đốt cháy hừng hực.

Toàn bộ dân đói, chẳng phân biệt nam nữ, ra lệnh cưỡng chế cởi quần áo, bỏ quần áo vào trong nồi nước sôi lớn.

Nhóm dân đói để trần thân thể, đầu tiên lấp đầy bụng, sau khi có khí lực, lại chậm rãi nấu nước tắm rửa. Nước tắm rửa nhất định phải được nấu sôi, sau đó cư dân trong thành được tập hợp lại, từng người xách nước giếng ra khỏi thành, pha nước sôi thành nước có nhiệt độ có thể tắm được.

Thùng gỗ của nhà cư dân, cũng tạm thời được trưng dụng, cung cấp cho những dân đói này tắm rửa.

Dân đói tắm rửa xong, lại thay quần áo sạch sẽ các binh sĩ cung cấp, lấy quần áo đã được đun nước sôi đi phơi nắng.

Ăn cơm no, tắm rửa xong, thay quần áo sạch sẽ, cuối cùng ba vạn dân đói cũng có hình người.

Mà một loạt thao tác này, đâu vào đấy, chỉ dùng thời gian không đến một ngày.

Lương Hữu nhìn đến nghẹn họng trân trối, con mẹ nó đây là lực chấp hành khủng bố như thế nào?

Thời gian chưa đến một ngày, đã khiến ba vạn dân đói, từ quỷ đói một lần nữa biến thành người sống!

Hắn phát hiện người chấp hành cụ thể, tất cả đều là quân quan đặc thù với vòng đỏ trên tay. Mỗi một quân quan đặc thù, chỉ huy mười binh sĩ làm việc, có thể nhẹ nhàng sắp xếp mấy trăm đén hơn một ngàn dân đói.

Cũng có dân đói không nghe lời, trừng phạt là phần cháo được lĩnh giảm đi một nửa.

Xử phạt xong mấy dân đói, những dân đói ở xung quanh trở nên rất thành thật, binh lính Đại Đồng nói cái gì thì là cái đó.

Nơi bố thí cháo và lương thực chất đống, vẫn luôn có một ngàn năm trăm bính lính đứng cảnh giới.

Lương Hữu đi đến bên cạnh, hỏi một binh lính trong đó: “Huynh đài, những quan tướng có vòng đổ trên tay đó là người nào?”

“Tuyên giáo viên.” Binh lính trả lời.

“Đều là người đọc sách?” Lương Hữu hỏi,

Binh lính nói: “Lúc trước nhận biết được ba mươi chữ là được, bây giờ cần phải biết năm trăm chữ. Tuyên giáo viên cấp đoàn, ít nhất biết một ngàn chữ, còn phải học được cộng trừ nhân chia. Tuyên giáo viên muốn thăng quan, phải biết chữ. Chẳng những bản thân học, còn phải dẫn theo mọi người học, bây giờ ta đã nhận biết được hơn sáu mươi chữ rồi.”

Lương Hữu lại hỏi: “Tuyên giáo viên là làm cái gì?”

Binh lính giải thích: “Dạy đạo lý cho chúng ta.”

“Đạo lý gì?” Lương Hữu truy hỏi.

“Tham gia quân ngũ là đánh trận cho bách tính, lão bách tính chính là phụ mẫu cơm áo. Thiên hạ đại đồng, chính là mỗi người đều có ruộng trồng, mỗi người đều có cơm ăn, mỗi người đều có áo mặc,” Binh lính nói, “Có chuyện gì phiền lòng, đều có thể nói với tuyên giáo viên. Viết thư cho người trong nhà, tìm tuyên giáo viên hỗ trợ. Tham gia quân ngũ đều là huynh đệ ruột thịt, tuyên giáo viên chính là huynh trưởng của chúng ta.”

Lương Hữu không tiếp tục hỏi nữa, mà cẩn thận suy nghĩ những lời này.

Hắn không phải là xuất thân Tiến sĩ đúng tiêu chuẩn, chẳng là dựa theo lệ cũ, lúc đầu làm Huyện lệnh còn là mua được. Tuy mua được Huyện lệnh, khi phân nhiệm lại không nhét tiền, nên bị ném đi Thiểm Tây gặp quỷ đó làm Tri huyện.

Lúc đó lưu khấu đánh tới, Lương Hữu cổ động bách tính thủ thành, thế mà lại mơ hồ thủ được.

Thân sĩ trong thành không cho hắn đi, liên tiếp làm sáu năm Tri huyện ở Thiểm Tây, thế mà lại nhiều lần thủ được thành trì.

Lương Hữu cũng không hiểu là tình huống gì, dường như lưu khấu cũng rất dễ đối phó.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »