Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 725
Dọa lui Trương Hiến Trung (2)

❊ ❊ ❊

Mao Nguyên Nghi nói: “Trương Hiến Trung không dám đánh. Nếu như thật sự đánh, cần gì phải đi Tứ Xuyên, trực tiếp vượt sông đánh vào nội địa Hồ Bắc của hắn!”

Bàng Xuân Lai chen vào nói: “Nếu như xuất binh đánh Hồ Bắc, kế hoạch tiến binh sẽ trở nên rối loạn. Phí Như Hạc, Trương Thiết Ngưu đều ở Sơn Đông, Lý Chính ở Từ Châu, Hoàng Thuận ở Tín Dương, việc điều quân trở lại nhất định sẽ hao phí lương thảo, như vậy sẽ mất nhiều hơn được.”

Triệu Hãn Nói: “Sau khi Hoàng Yêu thành lập tân quân, sẽ ngay lập tức tấn công Vân Dương hoặc là Vạn Huyện. Thủy quân đi đến Hoàng Châu, Kinh châu phải đi vòng, để thử phản ứng của Trương Hiến Trung.”

“Thật sự muốn khai chiến với Trương Hiến Trung sao?”. Lý Bang Hoa nhíu mày nói.

Triệu Hãn cười nói: “Có thể sẽ có trận đánh nhỏ, trận đánh lớn thì chưa chắc đã có, Trương Hiến Trung căn bản không dám đánh. Hai bên một khi đã khai chiến, những thành thị như Quy Châu (Tỷ Quy), Di Lăng, Giang Lăng, Giám Lợi, Hán Dương, Hoàng Châu, Kỳ Châu, tất cả đều có khả năng bị quân ta qua sông tấn công. Trương Hiến Trung làm sao thủ được? Hắn muốn truân điền ở Hồ Bắc, vất vả lắm mới có thành tựu, sao có thể cho phép dễ dàng mất đi?"

"Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, “Lý Bang Hoa nói, “Vạn nhất Trương Hiến Trung nổi điên thì sao?"

"Nổi điên cũng không sợ,” Tần Lương Ngọc nói. “Chiếm được Vân Dương, Bạch Can binh của ta thủ thành, chỉ cần không thiếu quân lương, mười năm hắn cũng không công chiếm được thành. Bị kẹt đứng ở đó, Trương Hiến Trung nếu muốn đi về phía tây đánh Tứ Xuyên, thì phải chậm rãi dọc đường trèo đèo lội suối.”

Triệu Hãn đánh nhịp nói: “Được, cấp cho Thạch Trụ năm nghìn binh ngạch, tạm thời lương thảo do Thạch Trụ tự chuẩn bị, sau đó ta sẽ phái đội thuyền vận chuyển quân lương đến. Các nơi dựng cờ xí của quân Đại Đồng lên, thủ đến thu gặt lương thực vụ hè là được, đến lúc đó binh lương của ta sung túc rồi, bộ đội của Hoàng Yêu cũng sẽ đi đến Tứ Xuyên tiếp viện.”

Bàng Xuân Lai hỏi: “Tứ Xuyên nên đánh đến mức độ nào?”

“Bên phía Tứ Xuyên, không thể nào đưa đến quá nhiều binh lực và lương thực,” Triệu Hãn giải thích nói, “Kế hoạch năm nay, chỉ công chiếm ba đến năm huyện ở Tứ Xuyên, phái quan lại ở Vân Dương, Vạn Huyện, Trung Huyện chia ruộng. Đợi làm xong dân chính rồi, dùng ba huyện này làm chỗ dựa, từ từ đi về phía tây tiếp tục chia ruộng. Cố gắng bồi dưỡng nông binh và quan lại bản địa Tứ Xuyên, như thế có thể dùng lương thực của Tứ Xuyên, binh lính của Tứ Xuyên, đánh chiếm toàn bộ Tứ Xuyên. Tiến công chiếm đóng Tứ Xuyên, ta chỉ phái 7500 người kia của Hoàng Yêu.”

“Như thế có thể phải đánh mấy năm liền.” Mao Nguyên Nghi nói.

“Nhiều nhất hai ba năm,” Triệu Hãn cười nói, “Đánh như thế còn có chỗ tốt. Sau này nếu như muốn tấn công Vân Quý, chỉ cần điều binh ở Tứ Xuyên, chỉ cần trưng lương ở Tứ Xuyên, không cần ngàn dặm xa xôi vận chuyển từ Hồ Nam đi.”

Tứ Xuyên là nơi giàu có tài nguyên thiên nhiên, ở cuối thời nhà Minh gặp tương đối ít thiên tai.

Chỉ cần ngăn chặn Trương Hiến Trung không thể đi về phía tây, trong lòng Xuyên sẽ không có thế lực đối địch nào như thế. Vậy thì còn phái trọng binh đi chinh phạt cái gì?

Sư đoàn sơn địa 7500 người, cộng thêm 500 Bạch Can binh, chỉ cần cung cấp năm lương thảo đầu tiên, năm thứ hai Tứ Xuyên nhất định có thể tự cấp tự túc. Đến lúc đó, Tứ Xuyên chẳng những không phải là gánh nặng, mà còn có thể trở thành căn cứ lương thực, binh viện của Triệu Hãn, nam có thể tấn công Vân Quý, bắc có thể đi đến Sơn Thiểm.

Về phần Hồ Nam, huấn luyện nông binh không thể dừng lại.

Vạn nhất Trương Hiến Trung bị ép đến nóng nảy, lập tức điều động mấy vạn nông binh, phát hành phiếu công trái trưng thu lương thực của dân gian, trực tiếp qua sông ở Hồ Bắc đánh một trận với Trương Hiến Trung!

Mùng sáu tháng giêng, Triệu Hãn tự lập làm vương.

Không cử hành bất cứ nghi thức gì, bởi vì tế đàn của Nam Kinh hoàn toàn hủy rồi, thậm chí tổ miếu của lão Chu gia cũng đều nhiều năm chưa tu sửa.

Nếu như muốn cử hành nghi thức, phải điều động binh lực, tu sửa những kiến trúc đàn thiên địa này.

Có điều cơ quan chính thức biến động rất lớn.

Phủ Đô đốc đổi tên thành phủ Ngô Vương, cơ quan cấp dưới đổi thành: Lại bộ, Hộ bộ, Lễ bộ, Binh bộ, Hình bộ, Công bộ, Tài bộ, Thương bộ, Đô sát viện, phủ Đô đốc, Bí thư xử.

Lễ bộ: là đổi từ Tuyên giáo ti, chủ yếu nắm bắt công tác tư tưởng đại đồng, đồng thời kiêm thêm chức trách của Bộ Giáo dục.

Công bộ: Chủ quản giao thông, kiến thiết thủy lợi.

Thương bộ: Chủ quản công thương nghiệp của cả nước.

Hộ bộ: Tương đương với bộ tài chính.

Tài bộ: Tương đương với ngân hàng.

Hình bộ: Lãnh đạo quản lý pháp luật cả nước.

Liêm chính ti đổi tên thành Đô sát viện, không thể nghe phong thanh mà tố cáo, tất cả phải coi trọng bằng chứng.

Binh sự viện đổi thành phủ Đô đốc, trưng binh, huấn luyện, đánh trận.

Binh bộ chưởng quản trang bị hậu cần, chưởng quản thăng điều quan quân cao cấp, đồng thời phụ trách chế định phương châm tác chiến.

Kế hoạch tác chiến chia thành hai bộ phận, Binh bộ chỉ có thể xác định có khai chiến hay không, từ mặt vĩ mô đến chủ đạo chiến tranh. Phương án tác chiến cụ thể, do phủ Đô Đốc phụ trách, tránh cho việc người ngoài ngành chỉ huy lung tung người trong ngành.

Hơn nữa Binh bộ của Triệu Hãn, không chỉ là cơ cấu thuần quan văn, võ tướng cũng có thể thăng chức làm Binh bộ Thượng thư.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »