Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 720
Nhà cho thuê giá rẻ và Đại pháp viện (1)

❊ ❊ ❊

“Đây chính là kẹo Bàn Nương?” Một thư sinh ngăn lại.

Người bán hàng rong cười nói: “Đây chính là kẹo Bàn Nương, ăn rất ngon, tướng công mua một chút về Tết ăn đi?”

Thư sinh vui vẻ nói: “Đều nói là kẹo Bàn Nương ăn ngon, còn không biết được ở đâu bán, ngươi mau cân cho ta hai cân. Đúng rồi, phương pháp làm kẹo này là học của ai?”

Người bán hàng rong vừa cân kẹo vừa nói: “Nhị bá mẫu hàng xóm của nhà ta, là bà vú của phủ Đô đốc. Phương pháp làm kẹo này, chính là bà vú mang ra ngoài, tay nghề độc môn của Bàn phu nhân, người ngoài không dễ học được.”

Tần Lương Ngọc đi qua bên người người bàn hàng rong, nghi hoặc nói: “Bàn phu nhân là ai?”

Từ Niệm Tổ giải thích: “Phu nhân của Triệu Đô đốc.”

Trong thành Nam Kinh, nhà nhà giăng đèn kết hoa.

Dán câu đối đối bằng giấy đỏ là tập tục đã có, nhà đại hộ cũng thay đèn lồng mới, quầy hàng ở hai bên đường phố ngập tràn hàng Tết.

Nếu như Tần Lương Ngọc muốn tới Nam Kinh nhìn xem, Từ Niệm Tổ cho nàng xem đủ. Bỏ hành lý ở nơi tiếp đãi, cơm còn chưa kịp ăn, đã đưa nàng đi dạo trên đường phố, đi dạo đói rồi thì nên trực tiếp vào một cửa hàng ăn là được.

Mã Vạn Niên đã hơn hai mươi tuổi, nơi từng đi xa nhất là thành Trung Châu.

Sau khi tới Nam Kinh, hắn vẫn luôn mở lớn mắt, không ngậm được miệng. Khắp nơi đều chấn động, khắp nơi mới lạ, giống như đi vào một thế giới khác.

Đi đến bên cạnh miếu Phu Tử, đột nhiên Tần Lương Ngọc kinh ngạc nói: “Ồ, đây không phải phủ Ngụy Quốc công sao? Tại sao hủy đi toàn bộ tường vây đi rồi?”

Từ Niệm Tổ giải thích nói: "Quan viên Nam Kinh, phần lớn chưa có phòng ở, tạm thời an trí ở một vài khu lâm viên huân quý. Phủ Ngụy Quốc Công rất lớn, một nửa dùng để xây dựng nhà lầu cho quan viên, xây xong rồi có thể cho quan lại ở miễn phí. Nếu như điều chuyển đi nơi khác hoặc là thăng chức, thì sẽ phải thu hồi nhà ở.”

"Vậy nửa còn lại thì sao?" Tần Lương Ngọc hỏi.

Từ Niệm Tổ nói: “Thiên hạ đại đồng, không phân biệt lương tiện. Tuy gia nô có được thân tự do, nhưng rất nhiều người không có nhà ở, ở nhờ nhà chủ nhân không tránh khỏi việc bị bắt nạt, dù có bị đánh chửi cũng không dám phản kháng. Một nửa nhà này, sửa chữa xong rồi cho người nghèo khổ thuê ở, cho thuê liên tục ba mươi năm, căn nhà mặc nhiên được coi là bất động sản của người thuê.”

Tần Lương Ngọc không còn lời nào để nói, bởi vì tiền thân của phủ Ngụy Quốc Công, là Ngô Vương phủ của Chu Nguyên Chương!

Nếu như Chu Nguyên Chương biết Vương phủ của mình được sửa thành nhà giá rẻ cho người nghèo ở, chắc rằng ở dưới cửu tuyền chắc cũng sẽ cảm thấy vui mừng đi.

"Có thể vào xem sao không?" Tần Lương Ngọc hỏi.

"Mời Tần phu nhân”. Từ Niệm Tổ mỉm cười nói.

Từ Niệm Tổ vừa đi vừa giới thiệu: "Sau khi dỡ bỏ tường, một vòng tường vây, sửa thành mặt tiền cửa hiệu sát đường, bán cho thương nhân làm kinh doanh."

Tần Lương Ngọc gật đầu đi qua công trường, vào đến bên trong cười nói: "Ngược lại vẫn còn bảo lưu lại rất nhiều cây cối và lâm viên."

Từ Niệm Tổ nói: " Đô Đốc có lệnh, trừ khi cản trở việc xây nhà, lâm viên có thể giữ lại thì giữ lại, không thể xung quanh trống không chỉ có nhà ở.”

"Ồ, những căn phòng tốt này cũng bị phá bỏ?" Tần Lương Ngọc cảm thấy nghi hoặc, nàng nhìn thấy các công nhân đang dỡ nhà.

Từ Niệm Tổ giải thích: “Đa số phòng vốn có đều là nhà một tầng, không ở được mấy người. Hủy đi đổi thành nhà bốn tầng chuyên biệt, có thể ở rất nhiều người cũng có thể cố gắng tiết kiệm đất. Cho dù là cửa hàng sát đường, cũng xây tiểu lâu ba tầng, vừa có thể làm mặt tiền của cửa hàng vừa để cho người ở.”

Nhà ở từ dưới bốn tầng trở xuống, chỉ cần cấu tạo và tính chất đất không rời rạc, không cần đào móng quá sâu.

Nhà trên bốn tầng thì không được, nền móng nhất định phải làm thật chắc chắn, việc xây dựng tường cũng cần phải có nghiên cứu.

Đường ống dẫn nước ngầm tạm thời chưa được trang bị, lúc vệ sinh đều phải dùng cái bô và bồn cầu. Mỗi buổi sáng đều có người đến thu dọn chất thải, chất thải này vận chuyển đi nông thôn còn có thể bán kiếm tiền.

Phòng bếp chuyên biệt cũng không có, chỉ có thể xây bếp ở phía tiểu viện phía trước lâu.

Số lượng bếp nhất định không đủ, khi nấu cơm còn phải xếp hàng, rất giống với nhà ngang của thời kỳ đầu Trung Quốc mới.

Những công trình hàng ngày này, để cho những nhà xây dựng từ từ cải tiến đi, có như cầu thì sẽ tự động phát triển hoàn thiện.

Ngươi nghe không có sai, chính là nhà xây dựng!

Thời nhà Minh đã sớm có thương nhân chuyên môn làm nghề xây dựng, đến ngay cả đê sông đào bảo vệ thành của Bắc Kinh, ở giữa thời kỳ nhà Minh cũng bắt đầu để cho thương nhân tư doanh nhận thầu.

Từng phát sinh một án kiện lớn, công trình tu sửa đê sông đào bảo vệ thành, bị thầu phụ ra từng mảng. Chuyển đến nhà thầu cuối cùng, lợi nhuận đã rất thấp, thương nhân chỉ có thể ăn bớt ăn xén nguyên liệu, tạo thành một mảng lớn đê bị sụp, vì thế Hoàng đế đã chém một chuỗi đầu.

Đột nhiên Triệu Hãn xây dựng ký túc xá cho quan viên và người nghèo, nguyên nhân chính là tỷ lệ thất nghiệp của Nam Kinh vẫn ở mức cao.

Những du dân không tìm được công việc, trước kia hoặc là làm lưu manh hoặc là đi xin ăn dọc phố để kiếm sống. Cũng không thể ném tất cả đi đào quặng đi? Cũng không thể di dân toàn bộ đi phương bắc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »