Nơi giao của Kỳ Thủy với các nhánh, ba ngàn nông binh từ huyện Thái Hồ đến, đã dùng gỗ, đá dựng thành doanh trại đơn giản.
Vương Phục Thần dẫn theo một vạn hai ngàn bộ tốt đến đây, từ sớm đã dùng hết quân lương, chỉ có thể dọc đường cướp bóc bách tính nghèo khổ trong núi. Đây là bách tính trong địa bàn Tôn Khả Vọng, cũng không còn lại lương thực gì, có thể có mấy cân tạp lương đủ để cho hơn vạn người cướp?
Nhìn thấy phía trước có doanh trại quân Đại Đồng, Vương Phục Thần kinh hồn táng đảm, lập tức dẫn binh thuận theo dòng nước ở sơn cốc chạy về hướng tây bắc.
Phương hướng đó có một trấn nhỏ, tên viết là trấn Đại Đồng.
Mấy trăm năm sau, còn có một đập chứa nước Đại Đồng, nhưng trước mắt chỉ là một cái hồ nhỏ ở trong núi.
Lý Chính suất lĩnh bộ đội đuổi theo từ phía nam, một người hai la, rất hào khí.
Dọc đường nhìn thấy một vài dân cư trong núi, chẳng những bị cướp lương thực, hơn nữa còn thường là cả nhà chết thảm, kẻ địch vì che giấu hành tung lựa chọn diệt khẩu cả thôn.
Đây là địa bàn của Trương Hiến Trung, bọn họ là tàn sát thôn xóm của chính mình!
Một đường nhìn thấy thảm trạng của bách tính, chỉ riêng thôn bị tàn sát đã có ba cái, tướng sĩ quân Đai Đồng đã sớm trong lòng đầy lửa giận.
Bách tính may mắn chạy trốn được, nhìn thấy binh lính Đại Đồng cứu trị thôn dân, lập tức từ địa điểm ẩn thân chạy đến, chủ động làm người dẫn đường trong núi cho quân Đại Đồng.
“Quân địch chạy trốn về hướng tây bắc rồi!” Hữu quân trong doanh trại giản dị nhắc nhở.
Người dẫn đường trong núi vội vàng nói: “Tướng quân, chúng ta phải đuổi nhanh một chút, qua trấn Đại Đồng, phía trước có bốn đường thông đạo, đến lúc đó sẽ không dễ đuổi nữa!”
“Trấn Đại Đồng?” Lý Chính thích cái tên này.
Người dẫn đường trong núi nói: “Chính là trấn Đại Đồng, còn có một hồ Đại Đồng.”
Lý Chính cười ha ha: “Cái tên này may mắn, nên để cho quân Đại Đồng giết địch ở trấn Đại Đồng. Toàn quân tăng tốc đuổi theo!”
Thanh âm la chạy, vang vọng trong sơn cốc.
Đại khái đuổi theo hai dặm đường, hai tiếu kỵ chạy về nói: “Lý Đô đốc, phía trước quân địch bày trận, đoán chừng rừng núi phía nam cũng có phục binh.”
“Giảm tốc độ hành quân!” Lý Chính lập tức hạ lệnh.
Vương Phục Thần cũng là không có cách nào, Lý Chính dẫn quân cưỡi la đuổi theo. Trừ phì hắn lại trèo đèo lội suối, nếu không căn bản đừng nghĩ đến chuyện trốn được.
Trước khi vượt núi vượt rừng, đầu tiên phải cướp quân lương tiếp viện của quân Đại Đồng!
Nơi Vương Phục Thần bày trận, là nơi hẹp nhất của sơn cốc.
Phía bắc là sông, phía nam là núi, ở giữa cốc chỉ rộng khoảng 250 mét.
Lý Chính dẫn theo tám ngàn người đến đây, trong đó một nửa là hỏa thương binh.
Sau khi xuống la, đầu tiên từ lưng của la, lấy miên giáp ra để cho toàn quân mặc vào.
Tiếp đó, bước ra bộ pháp chỉnh tề bày trận đi về phía trước, hơn nữa chia ra hai ngàn binh cận chiến, đi về phía nam xếp hàng ứng phó với khả năng quân địch xuát hiện trong núi.
Vương Phục Thần cũng xếp hỏa thương binh ở phía trước, hỏa thương binh có đủ loại, có hỏa thương Trương Hiến Trung tự mình tạo ra, có hỏa thương cướp được từ tay quan binh, cũng có tam nhãn súng sử dụng từ đầu thời nhà Minh.
5000 hỏa thương binh lộn xộn, đối trận với 4000 hỏa thương binh Đại Đồng.
Hai bên đốt dây lửa, từng chút một từng chút một đến gần, tam nhãn súng không có ngòi lửa, còn phải cầm cây gậy lửa trong tay đi đến.
Rộng 250 mét, căn bản không thể nào xếp ra.
Binh lính Đại Đồng đi một trận, thì không tiến lên phía trước nữa, ở lại nơi có góc tương đối rộng, độ rộng của nơi này khoảng hơn một dặm.
Hai bên giằng co, đều không đi về phía trước.
Vương Phục Thần có chút sốt ruột, quân Đại Đồng đi về phía trước thêm một dặm nữa, phục binh trong núi có thể giết xuống bao vây. Nơi Lý Chính dừng hành quân, vừa hay ở bên ngoài chỗ hẹp nhất, tuy có thể hai mặt giáp công, nhưng mà bao vây là không thể nào hoàn thành được.
Hơn nữa, quân Đại Đồng một người hai la, một con la khác để lương thực, giằng co ở chỗ này hết cả ngày cũng đều được.
Dưới trướng Vương Phục Thần lại đều là đói, ngày hôm qua chỉ có một bữa cơm, hôm nay cũng chỉ ăn một bữa cơm. Nhất định phải nhanh chóng giải quyết chiến đấu, mới có thể đi đến trấn Đại Đồng ở phía trước cướp lương!
Rơi vào đường cùng, Vương Phục Thần chỉ có thể chủ động đi đến, đi vào nơi rộng hơn của cốc, quân trận hai bên đều có thể triển khai thuận lợi.
“Giương súng!”
Đại khái khoảng năm mươi bước, Vương Phục Thần hạ lệnh bắn ba lần.
"Phành phành phành phành!"
Hỏa thương binh tinh nhuệ của Trương Hiến Trung, gần năm nghìn người bắt đầu bắn ba phát.
Không có người nào ngã xuống.
Khoảng cách xa như thế, đừng nói không thể nào nhắm chuẩn, cho dù thật sự bắn trúng, cũng đừng mong đục thủng lớp phòng ngự miên giáp.
Vương Phục Thần chỉ có thể để cho binh lính Đại Đồng lắp đạn dược tại chỗ, quân Đại Đồng không chút sứt mẻ, thế mà đợi kẻ địch từ từ lắp đạn.
Sau khi lại lần nữa lắp đầy đạn, Vương Phục Thần hạ lệnh đi về phía trước, đoán chừng được bốn mươi bước thì dừng lại. Khoảng cách này, đã có thể miễn cưỡng đục thủng miên giáp, hỏa thương binh của Trương Hiến Trung cũng không dám đến quá gần.
"Phành phành phành phành!"
Lại là bắn ba lần.
Mười bảy hỏa thương binh Đại Đồng ngã xuống, còn có hai người sau khi ngã xuống, thế mà lại bò dậy ngay tại chỗ, miên giáp bảo vệ tính mạng của bọn họ.