Trương Hiến Trung dẫn kỵ binh quay về đường cũ, tiếp đó ngay lập tức chạy về hướng bắc, hắn muốn dựa vào thời gian sai lệch, xem xem có thể tìm một nơi vượt qua sông Hà Thủy không. Chỉ cần thành công, có thể tiếp ứng bộ tốt tinh nhuệ của mình qua sông.
Lý Chính nhìn đại doanh thi thể đầy đất hỏi: “Tổn thất như thế nào?”
Giang Lương phẫn hận nói: “Chết vài ngàn, chết trận đại khái hơn một ngàn. Có mấy chỗ doanh trại bị công phá, trong lúc gấp gáp bị kỵ binh xông trận rồi.”
Quân Đại Đồng cũng có thu hoạch, không chỉ đánh chiếm được thành Kỳ Châu, còn có được mấy ngàn con la.
Đó là tọa kỵ la đội của Trương Hiến Trung, chở vật dẫn lửa và một vài lương thực. Vốn dĩ dự định một đường giết đến Võ Gia Huyệt, không ngờ được ngay cả bắc doanh Kỳ Châu cũng không chiếm được, kết quả toàn bộ mấy ngàn con la đều đưa cho Triệu Hãn.
Bên phía Triệu Hãn điều ra một lượng lớn tiếu kỵ, khắp nơi tìm kiếm tung tích kỵ binh của Trương Hiến Trung.
Cả một ngày, cuối cùng có được tin tức Trương Hiến Trung đã vượt qua sông Kỳ Thủy.
Rốt cuộc Triệu Hãn cũng cảm nhận được tâm tình của Dương Tự Xương, con mẹ nó “mặt lưới mười mặt”, mỗi một lưới còn chưa căng xong, Trương Hiến Trung đã chạy rồi!
Có điều, chỉ có kỵ binh và mã đội chạy trốn, mấy vạn bộ tốt của Trương Hiến Trung, lương thực và dân phu, tất cả đều bị Triệu Hãn bám đuôi truy kích ở trong núi.
Triệu Hãn cố ý không truy đuổi gay gắt, hy vọng dụ dỗ Trương Hiến Trung trở về cứu viện.
Thậm chí cố ý để cho bộ tốt quân địch chia binh, rồi lại lần nữa hợp binh chạy trốn, nhưng Trương Hiến Trung chính là không xuất hiện, giống như thật sự từ bỏ toàn bộ bộ tốt.
Cái này con mẹ nó có là người không?
Đổi thành Triệu Hãn, tuyệt đối không thể nào làm ra loại chuyện này, cho dù chỉ còn một con đường sống, Triệu Hãn cũng cùng với mấy vạn bộ tốt liều mạng.
Lô Tượng Thăng thở dài nói: “Trương Hiến Trung sẽ không trở lại nữa, tiêu diệt toàn bộ những quân địch này đi.”
Lô Tượng Thăng cũng rất buồn bực, dẫn theo kỵ binh chặn đường, kết quả chặn được một vùng trống không, mỗi lần đều phán đoán sai lộ tuyến hành quân của Trương Hiến Trung.
Không luận bản lĩnh đánh trận của Trương Hiến Trung, bản lĩnh chạy trốn của tên này, tuyệt đối thuộc loại thần tướng cấp S.
Nói thật, nếu giao cho Trương Hiến Trung năm vạn kỵ binh, sợ rằng tên này có thể chơi ra hoa, mỗi lần đan xen tập kích đều có thể nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Triệu Hãn xoay người lên ngựa, hạ lệnh nói: “Tăng tốc truy kích, bao vây tiêu diệt bộ tốt quân địch!”
…
Bên trong sơn cốc.
Tiếu kỵ rải rác xa vài vặm, đội tìm kiếm trong núi cũng bị phái đi dọc dường núi tìm kiếm tung tích của địch.
Chợt nhìn thấy mấy ngàn bộ tốt của quân địch, buông binh khí ngồi ở phía trước, có tướng địch bị trói lại nhận tội quỳ gối ở giữa đường.
Một tiếu kỵ thăm dò chạy đến hỏi: “Phía trước là người nào?”
Tướng lĩnh đang quỳ kia lập tức đứng lên, cao giọng trả lời: “Tội tướng Hạ Cửu Nghi, dẫn theo bộ chúng nghênh đón Ngô Vương điện hạ!”
“Ngươi đi theo ta, những người khác ở tại chỗ không được phép nhúc nhích!” Tiếu kỵ nói.
Hai ngày nay, dân phu vận lương của quân địch, đã thoát được bảy tám phần. Bởi vì không thể mang đi toàn bộ lương thảo, cũng bị thuộc cấp của Trương Hiến Trung đốt đi một ít.
Không cần biết Trương Hiến Trung có dẫn theo kỵ binh dời đi hay không, trận này đã không thể nào đánh được nữa.
Nói là có mấy vạn bộ tốt tinh nhuệ, chân chính có thể đánh cũng chỉ có một hai vạn, chủ yếu là các bộ của Trương Hiến Trung tăng cường quân bị quá lợi hại. Hơn nữa tân quân biên luyện gần một năm, phần lớn cũng chưa được chia điền sản, bọn họ thuộc loại truân điền binh, thời điểm không đánh trận còn phải trồng trọt nộp tô.
Quân đội như thế, đánh trận thuận gió còn được, đánh trận ngược gió lúc nào cũng có thể chạy tán loạn.
Công thành liên tục hơn nửa thàng, tổn binh hao tướng, sĩ khí điên cuồng giảm thấp.
Triệu Hãn dẫn binh truy kích một đường, không chỉ có một lượng lớn dân phu đào vong, bộ tốt của Trương Hiến Trung cũng lần lượt chạy tứ tán.
Lúc này, cuối cùng cũng xuất hiện đội ngũ đầu hàng có quy mô.
Hạ Cửu Nghi bị áp giải đến trước mặt Triệu Hãn, phù phù quỳ xuống đất nói: “Tội tướng Hạ Cửu Nghi, bái kiến Ngô Vương điện hạ!”
Triệu Hãn hỏi: “Ngươi là người ở đâu?”
“Tội tướng nguyên quán Vân Dương.” Hạ Cửu Nghi trả lời.
“Không phải xuất thân lão doanh của Trương Hiến Trung?” Triệu Hãn hỏi lại.
Hạ Cửu Nghi trả lời nói: “Khởi bẩm Ngô Vương, vốn dĩ tội tướng là lương dân Vân Dương, đọc được mấy quyển sách, cũng biết mấy chữ. Con người không chịu nổi bóc lột của quan phủ, lại thêm Trương Hiến Trung dẫn binh đánh tới, tội tướng chủ động dẫn đầu quân làm lưu khấu. Sau khi Trương Hiến Trung chiếm cứ Hồ Bắc, vì muốn mượn sức người địa phương, cũng là vì để cân bằng quan tướng lão doanh, nên không ngừng đề bạt chức vị của tội tướng.”
“Thì ra là thế.” Triệu Hãn rất hiểu cách làm của Trương Hiến Trung, bởi vì bản thân Triệu Hãn, cũng đang đề phát quân quan không phải người Giang Tây.
Hạ Cửu Nghi nói: “Dưới trướng tội tướng có sáu ngàn bộ tốt, đa số quân sĩ truân điền, chỉ có hơn một ngàn chiến binh, chưa hề làm quá nhiều chuyện ác, khẩn cầu Ngô Vương khoan dung độ lượng. Tội tướng không cầu gì khác, chỉ cầu giải giáp về quê làm một nông phu.”