Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 717
Kẹo Bàn Nương (1)

❊ ❊ ❊

“Tổ mẫu, phụ thân, tên kia tặng rất nhiều lương thực và rượu ngon đến,” Mã Vạn Niên nói, “Xem ra không có ác ý.”

Mã Tường Lân nói: “Chẳng qua là tiên lễ hậu binh mà thôi, Triệu tặc muốn đến đánh Thạch Trụ.”

Tần Lương Ngọc hỏi: “Hắn thật sự nói bệ hạ sắc phong Triệu Hãn làm Ngô Vương?”

“Nói là nói rồi, cũng không biết thật hay giả. Đúng rồi,” Mã Vạn Niên lấy ra một quyển “Đại Đồng tập”, “Người nọ bảo con cầm cái này chuyển giao cho tổ mẫu.”

Tần Lương Ngọc nhận lấy đọc, nghiêm túc cẩn thận đọc, Mã Tường Lân, Mã Vạn Niên cũng không dám quấy rầy.

Tần Lương Ngọc không chỉ là người Hán, mà còn là con gái của cống sinh, từ nhỏ đã đọc sách luyện võ, đương nhiên nàng đọc hiểu được “Đại Đồng tập”.

Bạch Can binh của Thạch Trụ, thời kỳ đỉnh cao nhất có hơn bốn vạn người.

Đánh trận chính là đánh kinh tế, luyện binh cũng cần lương tiền.

Khi Tần Lương Ngọc vừa gả đến Thạch Trụ, công công và trượng phu bị thái giám vơ vét tài sản mười vạn lượng bạc. Thổ ty một phương, không lấy ra được mười vạn lượng bạc, còn bởi vì thế mà bị hạ ngục ngồi tù. Hơn bốn vạn Bạch Can binh là luyện ra như thế nào?

Thế nhân đều biết Tần Lương Ngọc biết đánh trận, nhưng lại có rất ít người biết nàng chính là cao thủ nội chính.

Nàng mang đến rất nhiều kỹ thuật trồng trọt tiên tiến cho khu vực dân tộc thiểu số, thậm chí còn mang đến hạt giống ngô. Hiểu được vào năm mưa nhiều, nên tạm thời không trồng ngô, đổi thành cao lương đợi thu hoạch.

Nàng còn giảm bớt nghĩa vụ, miễn trừ một lượng lớn lao dịch, miễn trừ sưu cao thuế nặng.

Trong vòng mấy chục năm, địa giới Thạch Trụ liên tục thu hoạch được mùa, bởi vậy thổ dân tình nguyện đánh trận cho thổ ty.

Tần Lương Ngọc am hiểu nội chính, đọc hiểu “Đại Đồng tập”, không chỉ là đọc hiểu về mặt mặt chữ.

Trong vòng một canh giờ, Tần Lương Ngọc đọc hai lần “Đại Đồng tập”, cuối cùng thờ dài nói: “Người này nhất định lấy được thiên hạ, Đại Minh sẽ diệt vong.”

Mã Tường Lân nói: “Nhưng Đại Minh còn chưa vong, lẽ nào thật sự phải đầu nhập sao? Mã gia chịu ân ngộ của triều đình, làm sao có thể làm hạng người bất trung bất nghĩa.”

“Đầu tiên gặp sứ giả rồi nói sau.” Tần Lương Ngọc không thể hiện thái độ.

Toàn bộ Thạch Trụ, bởi vì Tần Lương Ngọc phát triển dân sinh, dân cư đã gần ba mươi vạn.

Nhưng Bạch Can binh chỉ còn hai vạn, nếu như không phải Triệu Hãn dẫn đến biến hóa của thời cuộc, năm nay những Bạch Can binh nay sẽ không còn lại ai.

Đêm đó, Tần Lương Ngọc thiết yến khoản đãi.

Nhìn thấy Phí Như Huệ, Tần Lương Ngọc có chút kinh ngạc: “Quý quân cũng có nữ tướng?”

Phí Như Huệ cười trả lời: “Địa bàn của Triệu Đô đốc, nam nữ bình đẳng, không phân biệt quý tiện. Không chỉ có nữ tướng quân, còn có nữ Tri huyện đó. Các nơi đều thành lập nữ giáo, nữ tử có thể làm tiên sinh dạy học, nữ tử cũng có thể đọc sách học chữ. Mà bây giờ không chỉ là nữ giáo, tiểu học ở các nơi, cũng xuất hiện rất nhiều nữ tiên sinh.”

“Tiểu học là thứ gì?” Tần Lương Ngọc cảm thấy rất hứng thú.

Từ Niệm Tổ giải thích nói: “Các huyện các thôn các trấn, đều thành lập trường tiểu học, bất luận là trẻ em nam hay nữ, đều phải học tập ba năm. Nội dung học tập cao thâm hơn so với học vỡ lòng một chút, chỉ để cho trẻ em biết viết biết tính. Một vài nữ tử tốt nghiệp tiểu học, mười lăm mười sáu tuổi, sẽ thông qua cuộc thi làm thầy dạy tiểu học.”

Tần Lương Ngọc gật đầu khen ngợi: “Đây là thiện chính. Triệu Thiên Vương thực hành nam nữ bình đẳng, có thể thấy được là anh hùng chân chính.”

“Đâu chỉ là anh hùng chân chính,” Từ Niệm Tổ cảm khái nói, “Triệu Đô đốc quyết định mùa xuân sang năm xưng vương, biết được Sơn Đông gặp thiên tai lớn, đại lễ xưng vương cũng không làm, lương tiền tiết kiếm được đều vận chuyển đi Sơn Đông cứu tế nạn dân.”

“Bệ hạ thật sự sắc phong Ngô Vương.” Mã Tường Lân chen vào nói.

Từ Niệm Tổ nói: “Bệ hạ không chỉ sắc phong Ngô Vương, còn muốn ủy thác truyền quốc. Hiện nay, hoàng tử và công chúa, tất cả đều ở Nam Kinh, là bệ hạ bí mật phái người đưa đến.”

“Hoàng tử và công chúa đều ở Nam Kinh?” Tần Lương Ngọc cả kinh nói.

Từ Niệm Tổ gật đầu nói: “Hà Nam, Sơn Tây đều có lưu khấu hoàng hành, Thát Nô đã công chiếm tới nơi, Sơn Đông Tả Lương Ngọc đã thành quân phiệt, bắc Trực Đãi bị bao vây từng vòng. Bệ dạ đã quyết tâm chết, vì vậy đưa hoàng tử và công chúa đến Nam Kinh.”

Tần Lương Ngọc khiếp sợ tột đỉnh.

Nàng biết được thế cục suy bại, không ngờ được lại suy bại đến mức này.

Vốn dĩ Tứ Xuyên phong bế, Thạch Trụ càng thêm phong bế, thậm chí ngay cả “Đại Đồng tập” cũng chưa truyền đến.

Liên hệ của triều đình với Tứ Xuyên, đã sớm đứt rồi!

Hôm sau.

Chính thức đàm phán.

Tần Lương Ngọc hỏi: “Các hạ có thể chứng minh việc sắc phong Ngô Vương không?”

"Mời Tần phu nhân xem qua." Từ Niệm Tổ đã sớm có chuẩn bị, lấy sắc phong Ngô Vương, chiếu thư Phò mã, còn có cả đại ấn của Ngô Vương, Phò mã Đô Úy ra.

Những thứ này, đều là lấy được từ chỗ Diêu Minh Cung.

Tần Lương Ngọc và Mã Tường Lân kiểm tra nhiều lần, rất nhanh xác định được đây đều là thật, ý tứ Sùng Trinh ủy thác truyền quốc đã rất rõ ràng.

"Hoàng tử công chúa thì sắp xếp như thế nào?" Tần Lương Ngọc hỏi.

Từ Niệm Tổ trả lời: "Bọn họ đang đi học ở trường tiểu học Nam Kinh."

Tần Lương Ngọc lại nói: “Ta đọc quyển sách “Đại Đồng tập” này, hình như là có chính sách chia ruộng và phóng thích nô.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »