Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 709
Sách giáo khoa lịch sử (2)

❊ ❊ ❊

“Nho sĩ Hà Nam, tân khoa Tiến sĩ Hứa Tác Mai, cầu kiến Đại Đô đốc theo trời hợp ý dân!” Hứa Tác Mai quỳ úp sấp trước phủ Đô đốc, mông hướng lên trời, quỳ thẳng không đứng dậy, trong tay còn cầm một phong thư.

Vệ binh nhắc nhở nói: “Vị tướng công này, nếu như viết thư cho Đô đốc, bỏ thư vào hộp thư ở cửa là được.”

Hứa Tác Mai quỳ thẳng nói: “Vị tướng quân này, tại hạ có việc bẩm báo, cầu tướng quân chuyển giúp thư.”

Vệ binh thấy hắn nói chuyện nghiêm túc, vì thế không dám chậm trễ, lập tức giúp đỡ chuyển trình thư vào.

Sau một lát, vệ binh lại đi ra, cầm theo thư phẫn nỗ một hồi, thở phì phì nói: “Mau cút! Tên gian dối, hại ta cũng ăn liên lụy!”

Hứa Tác Mai vẫn như trước quỳ ở đó, khốc rống rơi nước mắt nói: “Triệu Đô đốc hồ đồ!”

Tên này thấy Triệu Hãn không chịu tiếp nhận sắc phong, vì thế từ bỏ thân phận thần tử Đại Minh. Còn ở trong thư kể lại chi tiết tình huống ở Bắc Kinh, ủng hộ Triệu Hãn lên ngôi xưng đế, sau đó tuyên thệ bắc phạt, một lần hành động tiêu diệt giang sơn Đại Minh.

Thế mà hắn lại muốn kiếm được một công lao ủng hộ lên ngôi!

Trong lịch sử, Hứa Tác Mai dứt khoát đầu nhập vào Lý Tự Thành và Đa Nhĩ Cổn. Hơn nữa, tích cực tham dự vào đấu tranh đảng Nam Bắc – đấu tranh đảng đầu thời nhà Thanh, là kéo dài của đấu tranh đảng phái cuối thời nhà Minh, liên tục từ triều Thuận Trị đến triều Khang Hi.

Năm thứ hai Mãn Thanh nhập quan, đấu tranh đảng Nam Bắc bắt đầu, xem như là kế thừa di sản tốt đẹp của Đại Minh đi.

Đến triều Khang Hi càng thú vị hơn, đấu tranh đảng phái người Hán, mâu thuẫn người Mãn, hai nhóm đấu tranh dây dưa dung hợp, khiến cho Khang Hi sứt đầu mẻ trán.

Mới bắt đầu Khang Hi còn có chút non nớt, một hơi giết mấy chục người. Dần dần thủ đoạn cao minh hơn, lợi dụng đấu tranh đảng phái rửa sạch quyền quý người Mãn, đợi sau khi Hoàng đế hoàn toàn nắm quyền, tất cả quan viên Mãn Hãn đều sợ tới mức biến thành con chó vâng lời.

Ở cửa phủ Đô đốc khóc một hồi, Hứa Tác Mai chỉ có thể về trụ sở lâm thời, một lần nữa mặc vào quan phục của Hành nhân ti Đại Minh.

Hôm sau, hắn lại cởi quan phục ra, mặc vào nho sam chạy đến quỳ trước phủ Đô đốc.

Không đợi Hứa Tác Mai quỳ xuống, đã nhìn thấy mấy đứa trẻ, lưng đeo cặp sách đi ra từ cửa hông của phủ Đô đốc.

“Thái tử?” Hứa Tác Mai dụi mắt, có chút không thể tin.

Thái tử không phải là ai cũng có thể được gặp, Hứa Tác Mai cũng chỉ ngẫu nhiên được gặp một lần. Hắn không dám chắc chắn, vội vàng trở về báo tin, Diêu Minh Cung và Đỗ Huân biết được tình huống, vì thế cùng nhau chạy đến ngồi thủ ở phủ Đô đốc.

Ngồi xổm đến chạng vạng, rốt cuộc mấy đứa trẻ kia cũng tan học.

Đỗ Huân cả kinh nói: “Không chỉ là Thái tử, hoàng tử và công chúa cũng ở đây.”

Diêu Minh Cung nghi hoặc nói: “Triệu Hãn không giam lỏng hoàng thất, còn cho hoàng tử hoàng nữ đi học?”

“Có cần đi lên bái kiến không?” Đỗ Huân hỏi.

“Không được,” Diêu Minh Cung kinh hãi nói, “Nếu như vạch trần thân phận của hoảng tử hoàng nữ, sợ rằng chúng ta sẽ gặp họa sát thân. Muốn sống, việc này không được truyền ra ngoài, hai vị nhớ lấy!”

Hứa Tác Mai và Đỗ Huân liên tục gật đầu, nếu như bọn họ không sợ chết, thì đã không trăm phương nghìn kế đến Nam Kinh.

Ba người tiếp tục trở về thương lượng.

Diêu Minh Cung nói: “Xem ra Triệu Hãn thật sự không muốn nhận sắc phong, Bắc Kinh này cũng không về được nữa. Chúng ta đều tự giải tán đi, trong tay ta còn có chút bạc, có lẽ có thể tìm được nghề nghiệp sống qua ngày.”

“Giải tán đi, giải tán đi.” Đỗ Huân cũng cảm thấy không có ý nghĩa.

Đỗ Huân dẫn theo sáu con thuyền tài sản xuống phía nam, còn đưa một đứa cháu ở quê đến. Hắn dự định an cư ở Nam Kinh, nuôi dưỡng đứa cháu này như con, thành thành thật thật làm kinh doanh kéo dài hương hỏa.

Chỉ có Hứa Tác Mai trợn tròn mắt, trong tay hắn không có tiền, ăn cơm ở Nam Kinh cũng là vấn đề.

Hai vị đại lão đều tự mình rời khởi đội, chạy đi ngoại thành đặt mua bất động sản, hơn nữa còn đi quan phủ làm hộ tịch.

Những người còn lại, muốn đi chỗ nào thì đi.

Hứa Tác Mai đã dùng hết tiền đi đường, thấy bản thân phải đói bụng, chỉ có thể mở sạp hàng viết chữ chép sách, cuối cùng tìm được một công việc ở sắp chữ (để in) và hiệu đính ở một hiệu sách.

Đội ngũ sắc phong triều đình phái đến, cứ như thế tự động giải tán.

Phủ Đô đốc.

“Biên soạn thông sử Hoa Hạ?” Trương Phổ cả kinh nói, “Vậy thì không dễ làm, nhất định phải có mấy chục đến hơn trăm người cùng nhau biên soạn mới được.”

Triệu Hãn lắc đầu nói: “Không phải thông sử, mà là giáo trình sử học. Bây giờ trung học của phía nam, còn thiếu một môn lịch sử. Đọc sử khiến cho con người ta sáng suốt, sĩ tử sao có thể không học sử?”

Trương Phổ nghi hoặc nói: “Các triều đại, tư liệu lịch sử phong phú, sao có thể khiến cho trẻ em đi học vài năm có thể học hết? Giáo trình lịch sử này không dễ biên soạn.”

Sĩ tử Đại Minh, từ nhỏ đã tiếp xúc với lịch sử, nhưng đó thuộc loại câu chuyện lịch sử mang tính đề cương.

Sau khi trưởng thành thì không đọc sách sử, chỉ ôm tứ thư ngũ kinh nghiên cứu. Một người thi đỗ Tiến sĩ, có thể còn không biết biến pháp của Vương An Thạch, chân chính nghiên cứu lịch sử toàn bộ thuộc đều thuộc loại bác học chi sĩ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »