Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 711
Đánh trận biến thánh cứu tế (2)

❊ ❊ ❊

Chạng vạng lên bờ nấu cơm, đi xa một chút đã gặp được xương trắng. Thậm chí có thể đoán ra nhà này có mấy người chết, bởi vì trong lòng hài cốt người lớn còn ôm lấy hài cốt đứa nhỏ.

Đội thuyền chở đại quân cập bến vào một trấn nhỏ, trấn nhỏ này cũng đã trở thành trấn ma. Tất cả cư dân trên trấn đều đã biến mất, không phải do chết đói, mà là chạy trốn, chẳng ai có thể chống đỡ được dân đối cướp bóc.

Có lẽ những phú hộ dọc đường cũng bị dân đói dọa chạy mất, tường viện cao đến đâu cũng không có cách nào ngăn cản được dân đói.

Khi đội thuyền sắp tiếp cận thành Nghi Châu, người sống cũng xem như càng ngày càng nhiều, ngoài thành Nghi Châu có ít nhất hai ba vạn dân đói tụ tập.

Những người dân đói này nhìn đội thuyền với ánh mắt chết lặng, khuôn mặt vô cảm.

Đột nhiên, Phí Như Hạc ngửi thấy mùi thịt lan đến, lúc đầu còn kinh ngạc, nhưng sau đó ngay lập tức tỉnh ngộ, cảm giác kinh tởm dồn đến cổ họng, muốn nôn ra.

Binh sĩ Đại Đồng và dân phu rời thuyền lên bờ, cửa thành rất nhanh được mở ra, một viên quan dẫn người quỳ nghênh đón, gào khóc nói: “Tướng quân, cuối cùng các ngài đã đến rồi!”

Phí Như Hạc hỏi: “Ngươi tên gì? Làm chức vụ gì?”

Quan viên kia lau nước mắt, trả lời: “Hạ quan là Đồng tri Nghi Châu Lương Hữu.”

Trong lòng Phí Như Hạc tức giận, cất giọng chất vấn: “Tri Châu đâu?”

Lương Hữu trả lời: “Đã ôm tiền của chạy mất rồi.”

“Thủ bị đâu?” Phí Như Hạc lại hỏi.

“Cũng chạy rồi.” Lương Hữu đáp.

Phí Như Hạc giận tím mặt: “Đều chạy con mẹ nó hết, ngươi còn ở lại làm gì!”

Lương Hữu nói: “Nếu như hạ quan Đồng tri, Tri Châu chạy rồi, hạ quan chính là phụ mẫu của bản địa. Nào có đạo lý cha mẹ vứt bỏ con? Hạ quan bán hết tài vật tùy thân, vừa khẩn cầu phú hộ trong châu giúp tiền giúp lương, nhưng vẫn không làm được chuyện gì cả, ngoài thành có rất nhiều dân đói. Hiện nay, trong thành ngày nào cũng có người chết đói, chỉ có thể… Chỉ có thể…”

Nghe hắn nói như vậy, lửa giận của Phí Như Hạc tiêu tán hơn phân nửa, hỏi: “Chỉ có thể như thế nào?”

Lương Hữu rơi nước mắt nói: “Chỉ có thể mỗi ngày ở trong thành rửa sạch thi thể không có người nhận, ném ra ngoài thành cho dân đói nấu ăn.”

“Ụa!”

Một người lính Đại Đồng bên cạnh không kìm được, ghê tởm nôn mửa luôn tại chỗ.

Phí Như Hạc hỏi: “Các phú hộ trong thành có còn lương thực không?”

Lương Hữu trả lời: “Các phú hộ cũng không còn lương thực dự trữ, chỉ có trong kho của thương nhân lương thực còn.”

“Vào thành!”

Phí Như Hạc hạ lệnh: “Mỗi chiếc thuyền để lại hai mươi người trông coi, canh chừng lương thực, phòng ngừa cướp bóc.”

Binh lính Đại Đồng tiếp quản việc thủ thành, đồng thời tản ra duy trì an ninh trong thành.

Đi vào châu nha, quan quân y Hác Đại Điển nói: “Tướng quân, người chết nhiều lắm, thi thể cũng không được chôn lấp, phải đề phòng sang năm có đại dịch.”

Nhất thời Phí Như Hạc cảnh giác: “Nên phòng ngừa như thế nào?”

Hác Đại Điển nói: “Thứ nhất, lập tức thiêu toàn bộ thi thể; thứ hai, ra lệnh cưỡng chế bách tính nhóm lửa đun quần áo trong nước sôi; thứ ba, rắc vôi ở những nơi có nhiều người chết.”

“Được!” Phí Như Hạc nói.

Quan tuyên giáo Lý Thế Khuê nói: “Ta đề nghị, quan tuyên giáo trong quân tiếp quản chính vụ. Mỗi người quan tuyên giáo dẫn theo mười binh sĩ làm việc, mệnh lệnh quan lại trong thành cùng nhau quản lý. Chia dân đói ở ngoài thành thành khu vực, mỗi khu vực gồm bao nhiêu người, phòng ngừa xuất hiện loạn trong dân đói.”

Phí Như Hạc gật đầu nói: “Cứ làm như vậy đi.” Nói xong, lại hỏi Lương Hữu: “Giá lương thực trong thành là bao nhiêu?”

“Hai ngàn một đấu mạch.” Lương Hữu trả lời.

Phí Như Hạc cười lạnh: “Vậy là hai vạn tiền một thạch lúa mạch, người làm giàu thường không có nhân đức. Kho lương thực ở đâu? Toàn bộ phái binh tới tiếp quản, nếu có người ngăn cản, trực tiếp giết chết!”

Vào loại thời điểm nguy cấp như này, không có quy củ gì để nói cả.

Phí Như Hạc lại hỏi: “Phí Huyện, Nghi Thủy có gặp thiên tai không?”

Lương Hữu nói: “Đều giống nhau, đầu tiên là hạn hán, tiếp đến nạn châu chấu. Ngoài thành Phí Huyện, Nghi Thủy, cũng có dân đói tụ tập, còn có nhiều dân đói chạy nạn tvề hướng phủ Thanh Châu.”

Phí Huyện, Nghi Thủy cũng là mục tiêu tấn công chiếm đóng, nhưng đối mặt với thiên tai lớn như vậy, không nhất thiết phải đi chiếm lĩnh nữa.

Một mình Nghi Châu đã quá đủ, tuyệt đối không có năng lực để cứu tế các huyện khác.

Dân đói bên kia chỉ có thể tự sinh tự diệt!

Lương Hữu chọn một ít tâm phúc, dẫn theo binh lính Đại Đồng, đi đến mấy kho lương thực trong thành.

“Tướng quân, phía trước chính là kho lương thực của Bạch gia, họ chiêu mộ rất nhiều lưu manh làm thủ vệ.” Lương Hữu chỉ tay về một con hẻm ở phía trước.

Người dẫn binh chỉ là một đội trưởng tên là Vương Tung, quản lý ba mươi người dưới trướng.

Hắn đi vào cửa lớn kho hàng, lập tức thét ra lệnh: “Kho lương thực đã bị quân Đại Đồng tiếp quản, những người không có nhiệm vụ mau chóng rời khỏi.”

Quản sự của kho hàng cuống quít chạy ra, cười làm lành nói: “Các vị quân gia, có chuyện gì từ từ nói. Nếu như cần gom góp lương thảo, lão gia nhà ta chắc chắn sẽ hiếu kính theo quy củ. Quân gia, mời đến đây nói chuyện.”

Quản sự này đưa tay vào bên trong lòng, hiển nhiên là muốn bỏ tiền hối lộ.

“Thương!”

Vương Tung rút đao từ thắt lưng, một đao chém chết quản sự, quát to: “Xông vào, ai dám ngăn cản, giết không cần hỏi!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »