Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 708
Sách giáo khoa lịch sử (1)

❊ ❊ ❊

Trương Phổ nói: “Nhận mệnh dân, đây là điều rất tốt, tuân theo nguyên tắc ba đời. Tam đại thánh vương, tại sao nhường ngôi? Tất cả mọi người đều là nhận mệnh của dân, đó là người có công đức. Nhận mệnh dân, đó là nền tảng nhân chính, phù hợp với đạo Khổng Mạnh, đây là chí lý của Nho gia. Lòng nhân dân, chính là mệnh trời, vâng mệnh trời đó là hợp lòng dân. Đầu tiên phải có lòng dân, mới có thể được thiên mệnh chiếu cố. Mà không phải là có thiên mệnh trước, mới có được lòng dân. Hồng Võ Hoàng đế có được lòng dân, tự nhiên sẽ được thiên mệnh giúp đỡ. Vốn dĩ Hoàng đế Sùng Trinh có thiên mệnh, nhưng lại mất lòng người, nên thiên mệnh cũng rời bỏ.”

“Ha ha, chính là đạo lý này.” Triệu Hãn cười nói.

Dưới ngòi bút của Trương Phổ, đã thống nhất quân quyền, dân quyền, thiên mệnh lại với nhau.

Trương Phổ hỏi: “Nếu như quân vương nhận mệnh của dân, thì làm thế nào để khống chế quân vương tàn hại dân đây?”

“Chế hiến.” Triệu Hãn nói.

“Chế hiến.” Trương Phổ nghe không hiểu.

Triệu Hãn giải thích nói: “Chính là chế định một bộ “Hiến pháp”, khống chế quyền lực và trách nhiệm của quân chủ. Về phần nội dung “Hiến pháp”, ta tạm thời còn chưa nghĩ ra, các ngươi cũng có thể thảo luận một hai.”

Triệu Hãn muốn chế định “Hiến pháp”, không phải Hiến pháp tư bản chủ nghĩa, lại càng không phải làm loại quân chủ lập hiến như nước Anh.

Dưới “Hiến pháp” của Triệu Hãn Hoàng đế có quyền lực rất lớn, lớn hơn nhiều so với Hoàng đế nước Đức sau khi lập hiến.

Chính là không từ bỏ quá nhiều quyền lực, phòng ngừa bị quần thần làm mất quyền lực, phòng ngừa bị thương nhân soán quốc, vì thế Triệu Hãn mới chậm chạp không thể nào xác định được nội dung cụ thể.

Hắn có thời gian mấy chục năm để suy nghĩ, không gấp gáp.

Tuy triều đình Đại Minh không có tiền, nhưng đội ngũ sắc phong lại rất khổng lồ.

Bởi vì người đến phía nam, thường thường dẫn theo người nhà. Bọn họ không chỉ đến Nam Kinh sắc phong Ngô Vương, mà còn là đưa cả nhà đến Nam Kinh!

Diên Minh Cung vì để rời khỏi Bắc Kinh, hối lộ Tiết Quốc Quan ba vạn lượng bạc, đồng thời hứa hẹn sẽ nói lời hay trước mặt Triệu Hãn, cuối cùng có được chức chính sứ sắc phong Ngô Vương.

Diên Minh Cung dẫn theo cả nhà đi xuống phía nam, gia sản đựng đầy bốn con thuyền, tài sản nổi có giá trị hơn vạn lượng.

Cộng thêm bạc hắn dùng để hối lộ, tài sản cũng chỉ mấy vạn lượng bạc mà thôi, ở trong các quan lớn của Đại Minh đúng là có chút thanh liêm.

Quê nhà của tên này bị Trương Hiến Trung chiếm, lại không dám ở lại Bắc Kinh, chỉ cầu dẫn theo người nhà định cư ở Nam Kinh.

“Họ Triệu Kia vẫn không chịu gặp chúng ta?” Thái giám Đỗ Huân hỏi.

Diên Minh Cung thở dài: “Vẫn không gặp. Sĩ tử Nam Kinh thỉnh nuyện, hy vọng Triệu Hãn nhận sắc phong Ngô Vương, kết quả bị hắn giam nửa tháng.”

Đỗ Huân là phó sứ đội ngũ sắc phong, lúc trước làm giám quân, sau đó lại làm lên thiện giam chưởng ấn, hắn có thể đến Nam Kinh là do hối lộ Vương Thừa n, dùng sáu chiếc thuyền để vận chuyển tài sản của mình.

Đỗ Huân nôn nóng nói: “Tên tặc này, vừa không gặp chúng ta, vừa không bắt chúng ta, rốt cuộc hắn định làm gì?”

“Hắn không để triều đình vào mắt, cũng không coi tước vị Ngô Vương là chuyện gì, càng coi chúng ta là tên hề nhảy nhót.” Ngược lại Diên Minh Cung suy nghĩ rất rõ ràng.

Đỗ Huân hỏi: “Vị thông gia (Hùng Văn Xán) của ngươi đâu?”

“Hắn cũng chỉ là đang nhàn cư ở Nam Kinh.” Diên Minh Cung có chút bất đắc dĩ.

Trong lòng Hùng Văn Xán cho rằng, dựa vào “cố giao” của bản thân và Triệu Hãn, nhất định có thể có được một chức quan chính thức.

Kết quả Triệu Hãn việc công làm theo phép công, để cho Hùng Văn Xán làm từ lại viên làm lên, khiến cho vị lão huynh này tức giận muốn hộc máu. Hắn đã một bó tuổi rồi, còn có thể sống bao nhiêu năm? Từ tiểu lại từng bước một bò lên, nhiều nhất có thể lăn lộn làm đến Tri phủ, chết sớm thì ngay cả Tri châu cũng không làm được.

Triệu Hãn bắt đầu thường xuyên đặc cách dùng cựu thần hoặc sĩ tử Đại Minh, nhưng phải phù hợp với một trong các điều kiện sau:

Thứ nhất, có chính tích nổi bật. Chính tích không phải là nói là được, mà là phải làm ra, chủ yếu xem tình huống dân sinh của địa phương như thế nào.

Thứ hai, người viết sách. Ví dụ như Ngô Ứng Ki, Trương Quốc Duy, Phương Dĩ Trí, Mao nguyên Nghi, đều có sáng tác ở các lĩnh vực lần lượt là kinh tế, thủy lợi, vật lý, quân sự.

Thứ ba, năng lực nổi bật. Trương Bỉnh Văn đã làm đến Bố chính sứ An Huy, Lưu Hoàn đảm nhiệm Thính trưởng công thương tỉnh Hồ Nam.

Mã Sĩ Anh tự biết thanh danh không tốt, chủ động thỉnh cầu làm tiểu lại, thái độ rất tích cực, đã làm đến Trưởng trấn trấn Thuần Hóa, lần tiếp theo thăng quan chính là Huyện quan.

Hùng Văn Xán mở miệng đã muốn làm quan, mẹ ngươi tính bao nhiêu tuổi?

Đỗ Huân lại hỏi: “Nghe nói Trương Phổ đang dọc xuôi ở Nam Kinh?”

Diêu Minh Cung không nói lời nào.

Trước kia Diêu Minh Cung là người của Dương Tự Xương, bây giờ là người của Tiết Quốc Quan, là loại tử địch chính trị với Trương Phổ.

Chính sứ Diêu Minh Cung, Phó sứ Đỗ Huân đang mơ hồ sốt ruột, Hứa Tác Mai lại cởi quan phục Đại Minh, chỉ mặc nho sam muốn đi đầu nhập vào Triệu Hãn.

Hứa Tác Mai là tân khoa Tiến sĩ năm nay, được tuyển vào làm quan ở Hành nhân ti, đơn giản chính là người chạy việc truyền đạt hoàng mệnh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »