Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4502 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 100
lửa đố kỵ thiêu đốt bất tận..

❊ ❊ ❊

Ninh Tuyết vâng lệnh của phụ thân là Tương thân vương hướng đến dò la tin tức, lấy danh là cúng bái bá phụ, bởi vì nàng thân phận tôn quý, quản gia không tiện ngăn cản nàng, nàng liền mang theo gia bộc nha hoàn một đám cùng vào linh đường.

Linh cữu Hi thân vương đặt ở giữa linh đường, Tuyền Cơ và Dịch Thanh Vân một thân xiêm y trắng thuần ngồi một bên, thần sắc nhìn không ra hỉ nộ, ngoài ra thì không có người nào khác, tình cảnh này thật sự có chút quỷ dị.

Ninh Tuyết tiến lên vài bước, sau khi làm xong đại lễ, xoay người đi đến trước mặt Tuyền Cơ nói: “Mong Ninh Vân huynh đệ cùng Ninh Nguyệt muội muội ngàn vạn lần nén bi thương.”

Hai người nhàn nhạt gật gật đầu, không có tâm tư đối đáp.

Ninh Tuyết trộm đánh giá hai người, một mặt nói: “Hai vị ngày sau có tính toán gì không?”

Tuyền Cơ nói: “Huynh muội chúng ta hai người lo liệu… hậu sự xong, sẽ rời khỏi kinh thành.”

Ninh Tuyết giật mình nói: “Muội muội sao nói ra lời ấy? Hai vị đều là vương tôn địa vị cao quý, cho dù bá phụ bất hạnh, cũng không nên lưu lạc hương dã a!”

Tuyền Cơ cười đến có chút châm chọc: “Chúng ta lưu lạc bên ngoài rất nhiều năm.”

Ninh Tuyết nghẹn lời, suy nghĩ một chút nói: “Muội muội thân mình mảnh mai, rất cần điều dưỡng mới đúng, nếu như không chê, hay là đến ở tạm trong phủ tỷ tỷ? Đợi thân thể tốt hơn, tiếp tục quyết định nơi đi được không?”

Tuyền Cơ ngẩng đầu nhìn về hướng Ninh Tuyết, Ninh Tuyết lại có chút không dám đối mặt ánh mắt của nàng, giống như sợ chút tâm tư nho nhỏ của mình đều lộ ra nguyên hình dưới ánh mắt trong suốt của Tuyền Cơ.

“Không cần.” Tuyền Cơ nghĩ đến Tương thân vương năm đó cùng Vạn Trác cấu kết sát hại Hi Vương phi, tuy rằng biết rõ cùng Ninh Tuyết không quan hệ, nhưng cũng không thân thiết nổi.

Ninh Tuyết biến sắc, thầm mắng Dịch Thanh Vân vô lễ, nhưng cũng không tiếp tục lưu lại, ngượng ngùng giải thích hai câu liền dẫn người rời đi.

“Đối với loại này không nên có lòng tốt. May mà tiểu muội có tính nhẫn nại trả lời nàng.” Dịch Thanh Vân nhìn bóng dáng Ninh Tuyết đi xa giễu cợt nói.

“Đại ca, huynh đều đối với mỹ nữ như vậy sao? Uổng công huynh còn được xưng cái gì Tích Hoa công tử.” Tuyền Cơ miễn cưỡng nở một nụ cười ra vẻ thoải mái nói.

Dịch Thanh Vân sửng sốt hướng Tuyền Cơ giang tay ra, Tuyền Cơ bổ nhào vào trong lồng ngực hắn liền oa oa khóc lên. Dịch Thanh Vân sờ sờ mái tóc dài của Tuyền Cơ, nhẹ nhàng vỗ lưng của nàng không tiếng động an ủi.

Đời trước bị nhiều đau khổ như vậy. Vì sợ sẽ làm mẫu thân thương tâm, chỉ có thể tránh ở chỗ tối một mình trộm khóc, sau khi mẫu thân chết, mỗi ngày vì trả nợ mà liều mạng, bị uất ức, cảm thấy tịch mịch cũng chỉ có thể chính mình kiên cường nuốt vào, mãi cho đến khi chết lặng.

Đời này cuối cùng có ca ca có thể cho chính mình yên tâm dựa vào, liền vì cái ôm ấm áp này, cho dù trên đời này lại có nhiều chuyện tình thật đáng buồn đáng sợ, lại có nhiều người xấu đáng hận đi nữa, nàng cũng bằng lòng tiếp tục sống thật tốt. Huống chi còn có cậu, chỉ cần rời khỏi Ninh quốc vẫn còn có nhiều việc tốt người tốt cuộc sống tốt hơn chờ nàng.

Bỗng nhiên nhớ tới, cái ôm của người kia cũng thực ấm áp… Nhưng mà đáng tiếc hắn chỉ muốn đem mình nuôi dưỡng như một sủng vật, hừ hừ! Tuyền Cơ do dự một chút lại lần nữa đem Triệu Kiến Thận ném ra khỏi kế hoạch của cuộc đời nàng.

Làm sủng vật không quan hệ, nhưng nếu chủ nhân bên người còn có sủng vật xấu xa khác đối với mình như hổ rình mồi, vậy nghĩ cũng không cần nghĩ!

Nàng không biết “người kia” mà nàng nhớ đến giờ phút này đang ở ngoài cửa sổ, bên cạnh một lượng lớn đá bụi rơi trên mặt đất…

Triệu Chính đang ẩn thân ở ngoài cửa sổ cùng Triệu Kiến Thận, vẻ mặt sợ hãi nhìn thấy nam nhân bên cạnh hai mắt âm hỏa đáng sợ, trong lòng âm thầm kêu khổ, may mắn lúc này gió đủ lớn. Thổi trúng trúc diệp vang lên sàn sạt. Nếu không với công lực của Dịch Thanh Vân, khẳng định có thể phát hiện tiếng vang dị thường của hai người.

Thận trọng đưa tay vỗ vỗ bả vai Triệu Kiến Thận, nhắc nhở hắn cần phải rời đi. Cuối cùng Triệu Kiến Thận vẫn chưa bị lòng đố kỵ cháy hỏng lý trí, lạnh lùng nghiêm mặt thu hồi bàn tay đặt trên núi giả sơn, thân hình chợt lóe, người liền vọt qua tường viện, nhanh nhẹn đi xa.

Triệu Chính cười khổ cẩn thận lấy bùn đất che giấu “chứng cớ phẫn nộ” Thái tử gia lưu lại, thừa dịp một trận cuồng phong, cẩn thận phóng qua tường viện rời đi.

Qua một trận, một lão quản gia còn ở lại Vương phủ đi ngang qua, bỗng nhiên phát hiện bóng phản chiếu của ngọn giả sơn trên mặt đất có chút không đúng, giơ lên đèn lồng chiếu chiếu, hơn mười năm như một ngày núi giả sơn thế nhưng không hiểu tại sao lại thiếu một mảng lớn, trong lòng lo sợ bất định, chẳng lẽ là oan hồn Vương gia hiển linh?! Không dám ở lâu, thân mình run rẩy vội vàng rời đi…

Tại một nhà dân không bắt mắt ở kinh thành, Triệu Kiến Thận ngồi ở bên cửa sổ, Triệu Chính nhiều lần do dự, cẩn thận nói: “Tạ… Tạ tiểu thư cùng Dịch Thanh Vân chỉ là huynh muội tình thâm…”

Nói còn chưa dứt lời, chợt nghe Triệu Kiến Thận khẽ cười nói: “Đừng ở trước mặt ta nhắc tới Dịch Thanh Vân.”

Triệu Chính rùng mình, đem những lời định nói đỡ thay cho Tuyền Cơ và Dịch Thanh Vân ở phía sau toàn bộ nuốt ngược lại trong bụng, ngậm chặt miệng lại.

Liếc mắt nhìn qua, chỉ thấy dưới chân Thái tử nhà mình không biết khi nào có thêm một đống lớn mảnh vụn không rõ, không khỏi âm thầm cảnh cáo bản thân, về sau nhất định phải cùng Tuyền Cơ bảo trì khoảng cách một trượng trở lên!

Dịch Thanh Vân là đại ca ruột thịt của nàng, Thái tử gia cho dù có giận đi nữa cũng chỉ có thể bóp nát chút tảng đá trút giận, còn một “Triệu đại ca” như hắn cùng Tuyền Cơ cũng không có quan hệ huyết thống, Thái tử gia lỡ như nổi lửa đố kỵ lên, chỉ sợ tự mình bóp nát đầu của mình.

Thái tử gia cũng là, không động lòng thì thôi, vừa động lòng thì lòng đố kỵ khó tránh thiêu đốt quá mãnh liệt, hơn nữa càng ngày lại càng có xu thế mãnh liệt! Nữ nhân của mình bị ca ca ôm một chút cũng phải giận dữ đến như vậy.

Bên này hết hồn, bên kia lại hòa thuận vui vẻ, Tuyền Cơ sau khi khóc đã một hồi, tâm tình sau cơn mưa trời lại sáng.

Đêm nay “khách nhân” đến Hi Vương phủ không ít, mỹ nữ cũng không chỉ có một, Ninh Tuyết Quận chúa đi không bao lâu, quản gia lại báo ngoài cửa có nữ tử tự xưng kêu Chu Nhi muốn tới bái kiến Thế tử.

Dịch Thanh Vân nghe được tên Chu Nhi, ngẩn ra một chút, phân phó quản gia thỉnh nàng tiến phòng khách, chính mình lại trở về phòng thay xiêm y đã bị Tuyền Cơ “tàn sát bừa bãi” thành một cái giẻ lau.

Chu Nhi ở phòng khách đợi một lúc lâu, mới nhìn thấy hai người Dịch Tạ.

Hi Vương phủ hôm nay có tang sự, nàng tự nhiên không tiện mặc một thân hồng y như họ của mình, cách ăn mặc nhẹ nhàng ngược lại làm cho nàng so với bình thường hơn vài phần khí tươi mát.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »