Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4518 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 13
muốn làm chuyện lớn thì cần gì? tài năng..

❊ ❊ ❊

Đống sách nằm rất gọn gàng trên bàn, kế bên là một quyển tập trắng tinh, chưa có một chữ nào, bên cạnh nữa là cây bút lông nằm vắt ngang trên bình mực khô ráo, rõ ràng là tất cả những thứ đó chưa hề được động đến.

Đột nhiên, trong lòng Triệu Kiến Thận nảy ra vô số ý tưởng, nhưng rồi lại bác bỏ ngay.

Bên ngoài, Triệu An nóng ruột chờ đợi, Trương lão đầu vẫn là bộ dạng âm hiểm hả hê, Triệu Kiến Thận khi trở ra không nói năng gì, khoát tay ra dấu bảo hai người bọn họ đi theo hắn về phòng.

“Triệu An, việc hôm nay ngươi định giải thích thế nào?” Triệu Kiến Thận hỏi thẳng thuộc hạ.

“Có lẽ là Vân Ca quá mệt mỏi nên như vậy, từ nào đến giờ nàng ta chưa hề nghỉ làm một ngày nào.”

Triệu tổng quản cũng bất lực không biết làm thế nào để biện hộ cho Vân Ca. Ai mà biết Vân Ca lại như vậy, chuyện này giống như tát một cái vào mồm của Triệu đại Vương gia vậy. Tuy Vương gia đối xử bao dung với thuộc hạ, nhưng hắn ta không chịu được việc biếng nhác trong công việc.

“Vậy ngươi nói, chỉ là trùng hợp?”

“Có lẽ vậy…”

Kể từ khi Vân Ca bắt đầu công việc, Triệu tổng quản đã không đến thư phòng, Vân Ca làm việc như thế nào, hắn thật sự không biết.

Trương lão đầu nhận được ánh mắt cầu cứu của con rể, quay lại nhìn Triệu Kiến Thận cười nói:

“Vân Ca là nữ nhân của Vương gia, Triệu An làm sao dám nhìn chằm chằm mỗi ngày? Cho dù là Vương gia không bận tâm chuyện này, con gái của ta cũng sẽ dùng gia pháp mà trị hắn.”

Triệu Kiến Thận liếc mắt bực bội nhìn Trương lão đầu, nói:

“Đừng tiết lộ với ai chuyện ta đến đây. Buổi tối Triệu An ngươi phải kiểm tra xem Vân Ca có hoàn thành nhiệm vụ không, nếu không sẽ luận tội xử phạt.”

Triệu tổng quản lo lắng:

“Vương gia, xin hãy nương tay với Vân Ca…”

Trương lão kéo tay hắn lại, mỉm cười nói:

“Vương gia không đau lòng, ngươi bận tâm làm gì? Đi với ta, đến gặp Bình nhi.”

Bình nhi chính là biệt danh của Trương mẫu.

Sau khi bọn họ rời đi, Triệu Kiến Thận nhàn nhã đứng dậy, trở lại thư phòng, nhưng không vào, mà lại vòng ra đằng sau, chỗ chứa các sách vở tạp nham, kéo ghế ngồi xuống. Mặc dù ngồi đây sẽ không thấy được người nữ nhân kia, nhưng nhất cử nhất động của nàng ta sẽ không thoát khỏi đôi tai cực thính của hắn, hắn có cảm giác, hôm nay sẽ phát hiện được bí mật thú vị của nữ nhân kia.

Thật ra chỉ cần phái một tên do thám đến theo dõi, là hắn có thể biết được mọi hành động của Vân Ca, nhưng có một cái gì đó không thể hiểu được rất mạnh mẽ thôi thúc, nên hắn quyết định tự mình đến.

Quá trình chờ đợi thật sự nhàm chán, chỉ là Triệu Kiến Thận lắng nghe hơi thở nhẹ nhàng của Vân Ca, cảm thấy trong lòng mình thật tĩnh lặng, dường như có ý nghĩ muốn cùng nàng nhập mộng…

Ánh chiều nhập nhoạng, cuối cùng cũng nghe được âm thanh nữ nhân kia tỉnh ngủ đứng dậy.

Tiếng chân Vân Ca rất nhẹ nhàng, đi đến bên bàn đẩy ghế ngồi xuống, mài mực, mở sổ ra, chép lia chép lịa. Tốc độ viết cực nhanh, như thể không cần suy nghĩ, thỉnh thoảng nghe thấy tiếng nàng ta lười biếng ngáp…

Ánh sáng mặt trời dần dần biến mất, thì âm thanh viết sột sột ngừng lại, nghe tiếng nàng ta đứng lên, hình như vươn tay duỗi chân một chút, sau đó là âm thanh sổ sách được sắp xếp, phân loại, sau đó âm thanh mở cửa rồi đóng cửa, tiếng bước chân Vân Ca từ từ đi xa.

Triệu Kiến Thận lặng lẽ nghe, sắc mặt biến đổi từ cực kỳ kinh ngạc đến vẻ thâm trầm, rồi một tia cười lạnh lẽo xuất hiện ở góc môi.

Khi trở về phòng, lão Trương và Triệu An đang ngồi xem xét quyển sổ mà Vân Ca thông qua Trương mẫu dâng lên, vẻ mặt kinh ngạc.

“Thế nào?” Triệu Kiến Thận hỏi.

“Toàn bộ đã tính xong hết, hơn nữa lão phu không có phát hiện chỗ nào sai sót cả.”

Khả năng tính toán sổ sách của Trương mẫu là do Trương lão đầu dạy dỗ, tuy tốc độ tính toán không nhanh nhẹn như Vân Ca, nhưng khả năng của ông ta cũng thuộc hàng cao thủ.

Ông ta đã kiểm tra kỹ càng, thật sự là tất cả những con số đều rất chính xác.

“Thật sự khả năng của Vân Ca cao siêu như vậy? Chỉ cần một buổi chiều là có thể tính xong nhiều trương mục như vậy?”

Triệu tổng quản cảm thấy rất khó tin. Trương nhạc phụ có lẽ còn được, còn một nữ nhân nhỏ bé như Vân Ca…

“Không phải là một buổi chiều, chỉ là nửa giờ thôi.” Triệu Kiến Thận phun ra thêm một tin tức chấn động.

Trương lão đầu đột ngột đứng dậy, cúi người hành lễ với Triệu Kiến Thận, vui vẻ nói:

“Chúc mừng Vương gia được của quý.”

Triệu Kiến Thận mỉm cười.

Không ai hiểu rõ tham vọng của Triệu Kiến Thận bằng Trương lão, và cũng hiểu rõ nếu muốn thực hiện được kế hoạch của bọn họ, thì cần rất nhiều nhân tài. Vương gia đã lệnh cho lão tìm kiếm một “Thần tính toán”, để chiêu mộ về dưới trướng, đáng tiếc chưa tìm được. Nhưng thật không ngờ trong hậu viện, lại phát hiện được một người - khả năng cũng không thua gì “Thần” cả, thật sự là một sự ngạc nhiên kỳ thú.

Vân Ca còn chưa biết bí mật của mình đã bị phát giác, nàng vô tư tung tăng đi đến tiểu viện của Yến Yến cô nương học cầm.

Từ lúc Yến Yến được Vân Ca cứu, đã xem nàng là một đại ân nhân, Yến Yến vốn là cao thủ về cầm, biết Vân Ca muốn học, đã hết sức tận tình chỉ dẫn cho Vân Ca.

Cây đàn ở thế giới này giống y như trong hình thời xưa, cũng không khó học lắm, mỗi ngày Vân Ca đều dành chút thời giờ tới ôn ôn luyện luyện, học được vài ngày, tuy cách đàn còn hơi khựng, nhưng miễn cưỡng cũng có thể coi là đã thành âm điệu.

Hôm nay đang được Yến Yến chỉ dẫn, đột nhiên Trương mẫu đến gõ cửa tìm Vân Ca, bảo nàng phải đi theo bà ta, mặc dù là không hiểu là có chuyện gì, nhưng Vân Ca cũng đứng dậy đi theo Trương mẫu, dù sao bà ta cũng sẽ không đem nàng bán đi.

Sắc mặt Trương mẫu rất quái lạ, ánh mắt trân trân nhìn Vân Ca làm cho nàng cảm thấy hình như đầu mình đã nở bự ra, trên mặt mọc ra đầy những con vật quái dị, nhưng cũng có chút sắc giận dữ trong ánh nhìn của bà ta, làm nàng không hiểu lý do tại sao.

Con đường dẫn đến Nam tiểu viện, đi qua con đường rải sỏi uốn lượn quanh co, đi đến một căn phòng to rộng, Trương mẫu dừng lại ở trước cửa, lạnh lùng nói:

“Cô nương tự mình vào đi, Vương gia đang chờ bên trong.”

“Sao? Vương gia? Sao ông ta lại đến?” Vẻ mặt Vân Ca đích thực ngạc nhiên sửng sốt, nhưng không có tí xíu vui sướng nào.

“Cô nương tính toán thần thông quảng đại, chuyện Vương gia giá lâm có gì lạ đâu mà ngạc nhiên chứ?” Giọng Trương mẫu càng lạnh lẽo hơn.

Vân Ca ngẩn người, nhìn thấy Trương mẫu quay người bỏ đi, không nhịn được bèn chụp lấy ống tay áo của Trương mẫu, hỏi:

“Hình như Trương mẫu đang giận ta, tại sao vậy?”

Trương mẫu nghi hoặc quay đầu lại nhìn bộ dạng ủ rủ của nàng ta, thở dài nói:

“Là ta nhiều chuyện, thật ra chuyện cô nương tính toán giỏi là một việc tốt, tại sao lại giấu giếm?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »