Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4664 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 69
suýt nữa thì.... súng cướp cò..

❊ ❊ ❊

“Cái gì mà hoán đổi đem ra khỏi hoàng cung?” Triệu Kiến Thận thật muốn bổ đầu nữ tử trước mặt ra để xem trong não nàng tột cùng là có những gì.

“Là ta trước kia xem qua một câu chuyện xưa, kể về một vị phi tử của Hoàng đế mang thai, vì sợ các phi tử khác hãm hại, nên đã tìm một đứa bé trai khác thế chỗ còn đưa con của mình ra khỏi cung, bình an nuôi lớn, sau này vị phi tử đó trải qua bao bất trắc mà trở thành Hoàng hậu, bà lại đưa con trai mình về lên làm Hoàng đế.”

Triệu Kiến Thận nhíu mày nhìn nữ tử thao thao bất tuyệt trước mắt, bỗng nhiên ánh mắt chợt lóe, cười nói: “Tuyền Cơ, nàng đã giúp ta giải quyết được một vấn đề phiền toái lớn đấy.”

“Hả?”

“Vốn ta đang nghĩ, làm thế nào để các vị đại thần bớt nói này nọ vô nghĩa đi, hoán đổi xuất cung? Ha ha, đúng là không tồi!” Triệu Kiến Thận cười đến vui vẻ.

Tuyền Cơ không nói gì, cho đến giờ nàng vẫn cảm thấy có chút không chân thật, nam nhân trước mắt này sắp trở thành Hoàng đế sao? Khó trách hắn không kiêng kị gì mà mở rộng thế lực của mình như vậy, thì ra sau lưng có chỗ dựa vững chắc là Hoàng đế Kỉ quốc!

“Tuyền Cơ, nàng đúng là phúc tinh của ta!” Triệu Kiến Thận vươn tay kéo Tuyền Cơ ngồi xuống bên cạnh mình, Tuyền Cơ bởi vì đột nhiên nghe được một tin tức bất ngờ khoa trương kia, suy trước nghĩ sau, trí não lộn xộn, hoàn toàn không phát hiện ra khoảng cách thân mật giữa bản thân và Triệu Đại ma vương.

Triệu Kiến Thận nhìn nữ tử bên người, cảm thấy rất thỏa mãn. Tựa hồ chuyện khó khăn nào, chỉ cần gặp được Tuyền Cơ, đều tự nhiên trở nên dễ dàng giải quyết, nàng giống như một vị tiên tử mà trời cao phái xuống phụ trợ hắn, càng ngắm mĩ nhân càng động tình, nhịn không được liền hơi dùng sức một chút đem Tuyền Cơ đặt xuống dưới thân, đôi môi dán lên nàng hôn say mê, hai tay cũng thật không khách khí bò lên eo nàng.

Tuyền Cơ ngay tức thì phản ứng lại, dùng sức quay đầu đi hô lên: “Dừng! Dừng lại!”

Bỗng nhiên không hôn được đôi môi anh đào ngày đêm mong nhớ, lại thấy trước mắt là vành tai trong suốt trắng mềm, Triệu Kiến Thận dừng lại mới là lạ, liền cúi xuống, khẽ cắn vành tai mềm mại, hơi thở nóng rực phun thẳng vào trong tai Tuyền Cơ, cảm giác vừa đau vừa ngứa vừa tê dại khiến cả người Tuyền Cơ như bị thiêu đốt.

Một bên cố gắng xoay đầu xoay cổ tránh né sự công kích bằng răng môi của sắc lang, một bên cố gắng vùng vẫy tìm cách thoát khỏi tên nam nhân mạnh mẽ đã hoàn toàn tiến vào trạng thái động dục ở trên người, kết quả chẳng những giãy giụa không thoát, ngược lại trên người bị cọ xát khiến Triệu Kiến Thận càng thêm lửa tình hừng hực.

Đương lúc Tuyền Cơ cảm giác chỗ đùi bị vật cứng gì đó không rõ đâm vào, suýt chút nữa muốn hét ầm lên, thì cuối cùng hiểu ra mình đang làm việc ngốc nghếch gì, liền cứng ngắc dừng động tác lại.

Triệu Kiến Thận tất nhiên hiểu rõ tình trạng cơ thể của chính mình, nhìn Tuyền Cơ vẻ mặt hoảng sợ đến cứng người, giọng khàn khàn hỏi: “Sao lại không động nữa?”

“Ngài, ngài, ngài có thể bình tĩnh lại một chút không, buông ta ra…” Tuyền Cơ thấy hắn dường như đầu óc còn chưa hoàn toàn mê muội, thử thương lượng với hắn.

“Ta không muốn bình tĩnh, cũng không muốn buông, làm sao đây?” Triệu Kiến Thận thả lỏng cơ thể đem toàn bộ sức nặng đè lên Tuyền Cơ, cúi đầu gối lên bả vai nàng, chậm rãi điều hòa hơi thở, bình ổn lửa tình mãnh liệt vừa mới bộc phát.

“Ngài nếu như muốn làm Hoàng đế, quân vô hí ngôn, tốt xấu gì thì nói cũng phải giữ lời…” Tuyền Cơ bị ép đến không thở nổi, nhưng lại không dám hành động thiếu suy nghĩ, cơ hồ khó chịu đến muốn trợn trắng mắt.

“Nàng lấy cái lý do cũ rích này ra làm lá chắn, đúng là vô nghĩa! Nàng cứ tin tưởng ta sẽ tuân thủ lời hứa như vậy sao?” Triệu Kiến Thận ánh mắt đã dần trong sáng trở lại, chỉ là tham luyến thân thể thơm hương mềm mại của Tuyền Cơ, nên không muốn di chuyển.

“Ta ngoại trừ tin tưởng ngươi cũng chẳng còn cách nào khác…” Tuyền Cơ ỉu xìu áp dụng khổ nhục kế.

Sự thật chứng minh, khi Triệu Kiến Thận tâm tình tốt, biện pháp mềm mỏng sẽ có tác dụng… Hắn rốt cục ngồi thẳng dậy, còn thuận tiện kéo Tuyền Cơ bị ép tới suýt tắt thở đứng lên.

Tuyền Cơ thở hào hển vài hơi, chỉnh sửa lại y phục, canh đúng thời cơ liền nhảy dựng lên chạy đến cạnh cửa, vẻ mặt cảnh giác nhìn Triệu Kiến Thận.

Triệu Kiến Thận dựa người ra sau, gương mặt lại biến ra vẻ lười biếng của một hoa hoa công tử: “Nếu nàng thay đổi chủ ý, hoan nghênh đến tìm ta bất cứ lúc nào.” Nói xong còn tặng thêm một cái liếc mắt đưa tình.

Tuyền Cơ run run lùi ra khỏi cửa, ngay cả lời nói chiếu lệ cũng không có, chạy thẳng về phòng.

“Tặng ngươi nè!” Lam Tinh vừa mới vào phòng, liền nhìn thấy Tuyền Cơ tủm tỉm cười đưa ra một đóa hoa tuyết trắng, cánh hoa trong suốt, hình dáng lúc nở rộ tựa như hoa sen nhưng cũng tựa như mẫu đơn.

Rõ ràng vừa mới thở hào hển, sao đảo mắt một cái tâm tình đã tốt như vậy rồi? Hơn nữa hiện tại là mùa đông, nàng làm sao tìm được hoa tươi nở rộ thế kia? Lam Tinh nghi hoặc tiếp nhận đóa hoa kia, phát hiện sờ vào cảm giác không đúng, a lên một tiếng.

“Ngươi đoán xem nó làm từ gì?” Tuyền Cơ đắc ý nói.

Lam Tinh cẩn thận sờ sờ cánh hoa, không chắc chắn nói: “Củ cải?”

Tuyền Cơ vui vẻ nói: “Đúng vậy, đẹp không?”

Lam Tinh cười: “Rất đẹp, tay nghề của Tạ quản sự thật khéo léo, ngay cả củ cải mà cũng làm được thành dạng này. Nô tỳ còn đang thấy kỳ lạ, chỉ là làm bánh củ cải[1] thôi, sao người phải lấy cả cây củ cải làm gì.”

[1] Bánh củ cải:

Lam Tích vừa vặn lúc này từ phía sau tiến vào, nghe Lam Tinh ca ngợi Tuyền Cơ, trong lòng không vui, nhất thời không nhịn được, nói: “Đẹp thế nào cũng chỉ là cây củ cải thôi, không dùng được ở nơi thanh nhã.”

“Tích tỷ tỷ!” Lam Tinh không ngờ Lam Tích dám ở trước mặt Tuyền Cơ nói những lời bất kính như thế này: “Tạ quản sự, người đừng để ý, Lam Tích nhất thời lỡ miệng thôi.”

Lam Tích cũng biết chính mình mạo phạm, cảm thấy hối hận nhưng vẫn bướng bỉnh không chịu mở miệng giải thích.

Tuyền Cơ cũng không để ý: “Chuyện đó cũng không có gì, nàng chẳng qua chỉ nói chút suy nghĩ của bản thân mà thôi. Lam Tích, ngươi rất ghét ta sao?”

Lam Tích bị hỏi một câu trực tiếp như thế có chút bối rối, nhưng lại nghĩ hôm nay dù sao cũng đã đắc tội Tuyền Cơ, giỏi lắm thì tự mình đi nhận phạt, còn cần gì phải ăn nói khép nép với nữ nhân này, vì vậy thanh âm lạnh lùng nói: “Phải!”

“Tích tỷ tỷ!” Lam Tinh thực sự bị dọa, Trầm thị đối với tội mạo phạm của người dưới trừng phạt vô cùng nghiêm khắc, Lam Tích như vậy gần như là tự đi tìm chết.

Tuyền Cơ túm lấy Lam Tinh đang kích động không yên lại, cười nói: “Không vui thì lớn tiếng nói ra mới tốt, cứ nhịn trong lòng sẽ hỏng mất. Người thích ta cũng nhiều rồi, thêm một vài người không thích để cân bằng một chút cũng không có gì không tốt, Lam Tinh ngươi không cần quá khẩn trương.”

Lại nhìn vẻ mặt khó chịu của Lam Tích, Tuyền Cơ nét cười càng tươi: “Ngươi cứ tiếp tục chán ghét ta cũng không sao, nhưng ta vừa mới bảo phòng bếp làm bánh củ cải, tối nay cả nhà sẽ ăn món này.”

Giữa trưa khi Tuyền Cơ ở phòng bếp thấy ít củ cải, nhớ tới món bánh củ cải mẹ mình vẫn làm kiếp trước, tâm tư động, liền muốn ăn, sau khi trở về từ phòng của Triệu Kiến Thận, tuy đầy một bụng hỏa khí, nhưng vẫn không quên chuyện này, liền tìm Lam Tinh nói tỉ mỉ cách làm bánh củ cải, để nàng bảo người ở phòng bếp làm.

Tới giờ cơm chiều, Lam Tinh đến phòng bếp lấy bánh củ cải, trên đường về phòng của Tuyền Cơ, mùi thơm không biết đã dẫn dụ ánh mắt của bao nhiêu người, ngay cả Triệu Chính cũng không nhịn được hỏi đó là cái gì.

Lam Tinh vừa đi vừa giải thích, ánh mắt hâm mộ của mọi người cứ dán vào tới tận lúc về phòng, nói lại với Tuyền Cơ, Tuyền Cơ lại đắc ý: “Phòng bếp cũng làm không ít, Lam Tinh ngươi mang ra mời mọi ăn đi, ngươi cũng đừng quên nếm thử một chút nha, tuy rằng không phải tay nghề của ta… Ta đã nói rồi mà, đồ ăn chỉ có ngon hay không ngon, sao phải xem trọng thanh nhã hay không thanh nhã làm gì?”

Lam Tích ở bên cạnh nghe lời này, cắn răng không nói gì.

_________________

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »