Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4435 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 23
là con lừa là con ngựa, bị lôi kéo đến té..

❊ ❊ ❊

Lúc còn ở tiền trang, đã từng nghe các cô nương trong viện đàn ca hát xướng, tuy rằng kỹ thuật của các nàng có lẽ kém hơn bọn họ một chút, nhưng vẫn cảm thấy dễ nghe hơn, có lẽ là do nàng hơi thiên vị thì phải.

“Sao vậy? Nghe không hay à?”

Triệu Kiến Thận đối với nhóm ca múa biểu diễn này cũng không quá hứng thú lắm, trong hoàng cung ở kinh thành, đã từng được xem qua hay hơn thế này nhiều. Ngồi ngắm mỹ nhân của hắn coi bộ hứng thú hơn nhiều, sự biến đổi trong mắt Vân Ca không thoát được ánh mắt quan sát của hắn.

“Không phải vậy, chỉ là cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó. Thật ra thiếp cảm thấy Yến Yến đánh đàn rất giỏi, Khả Lan và Nguyệt Y hát chung với nhau cũng mượt mà, nếu ba người cùng phối hợp hát bè, thì càng ăn ý tuyệt hơn nhiều lắm? Đơn ca như vậy, thật quá lãng phí một giọng hát hay.” Vân Ca thuận miệng trả lời.

“Yến Yến, Khả Lan, Nguyệt Y? Phối hợp hát bè? Là sao?” Triệu Kiến Thận đột nhiên rất có hứng nói chuyện.

“Yến Yến, Khả Lan, Nguyệt Y đều là những cô nương trong tiền trang đó.” Vân Ca gườm gườm liếc Triệu Kiến Thận, nữ nhân của mình mà cũng không nhớ được, hừ.

“Phối hợp hát bè… Thiếp không biết nên giải thích như thế nào nữa, là ba người cùng xướng nhạc giống nhau, nhưng âm điệu thì khác một tí, cả ba xướng cùng một lúc, nghe sẽ rất hay.” Âm nhạc là điểm yếu của Vân Ca, ngay cả khuôn nhạc thế nào nàng cũng không nắm rõ.

“Mỹ nhân của ta hiểu biết nhiều quá.”

“Thiếp là thuộc hạ của ngài mà thôi… À, nếu ngài sợ bị mất mặt, ngàn vạn lần đừng cho thiếp biểu diễn, cầm kỳ múa hát cái gì thiếp cũng không biết.”

Vân Ca thật thà báo cáo trước, đề phòng tên Vương gia biến thái trong lúc nhất thời hứng lên đẩy tiểu thiếp của mình ra ngoài kia biểu diễn, thì thật phiền to.

“Nữ nhân của ta làm sao có thể xuất đầu lộ diện làm trò giải trí cho nam nhân khác chứ?” Triệu Kiến Thận ngoác miệng cười tự cao tự đại.

“Thiếp nhớ kỹ thiếp chỉ là thuộc hạ của ngài thôi.” Vân Ca nhấn mạnh lại lần nữa.

Triệu Kiến Thận cười không trả lời.

Lúc bọn họ rủ rỉ thì thầm nói chuyện với nhau, năm nữ nhân biểu diễn đã gần xong, Bạch công tử còn chưa có ý kiến gì, Đồng lão bản thấy bọn họ không tập trung, có chút phật lòng nói:

“Dân ca đồng nội không được Trầm tiên sinh nghe lọt vào tai, không biết Trầm tiên sinh có thể cho nữ nhân bên người một cơ hội phô tài ra, cho ta được mở mang tầm mắt?”

Lời nói vừa dứt, Bành lão bản ngồi bên kia lập tức vỗ tay tán đồng.

Ánh mắt Bạch công tử và chủ nhân Tư Đồ cũng ánh lên vẻ khát khao mong đợi, duy chỉ có gã mặc áo đen kia thì từ đầu tới cuối xem như không có ai tồn tại bên người mình vậy. Chẳng những không gọi mỹ nhân tới hầu hạ, ngay cả nha hoàn phủ Tư Đồ muốn rót rượu gắp thêm thức ăn cho hắn, hắn cũng lạnh lùng phất tay không đồng ý, một mình tự gắp tự ăn, lâu lâu cùng Tư Đồ đối đáp vài câu.

Vân Ca nhu mì cúi đầu, đem chuyện từ chối phó thác hết cả cho ông chủ lớn vĩ đại.

Triệu Kiến Thận cười cười nói:

“Ái thiếp này của ta không thể so sánh được với các mỹ nhân kia, cầm kỳ ca múa đều không rành, chua ngoa đanh đá thì đúng là sở trường. Không phải tại hạ tiếc gì, nhưng thật sự thì nàng không có bản lĩnh gì để phô trương.”

Cặp mỹ nhân song sinh kia liếc mắt một cái, một cô nương ỷ được chủ nhân cưng chiều, bạo gan nói:

“Tỷ tỷ mọi thứ đều không biết mà có thể khiến Trầm tiên sinh sủng ái như vậy, nhất định là một vị mỹ nữ quốc sắc thiên hương.”

Gần như ngay lập tức mọi ánh mắt đổ dồn lên mặt Vân Ca. Vân Ca vô cùng bực bội, hôm nay cố lắm mới miễn cưỡng tới đây, phải dựa vào cái khăn che mặt này để giữ chút mặt mũi, thật sự không muốn lột xuống chút nào.

Liếc đuôi mắt lườm Triệu Kiến Thận, hy vọng hắn thay nàng giải vây.

Được người xem như vị cứu tinh - cảm giác rất sướng, hơn nữa người này lại là nữ nhân mình yêu thích. Triệu Kiến Thận cười nói:

“Diện mạo đẹp tất nhiên vui mắt, nhưng trên đời thật rất khó tìm được tri nhân! Các vị nghĩ có phải thế không?”

Lúc lên xe ngựa trở về, Triệu Kiến Thận nhìn xa nhìn gần đánh giá nữ nhân của mình, không nhịn được cười mơn man nói:

“Thế nào? Có phải đột nhiên phát hiện không chịu trở thành nữ nhân của ta là một điều đáng tiếc?”

Vân Ca thật lòng trả lời:

“Hôm nay quả thật thiếp nhìn ngài với cặp mắt khác xưa.”

“Sao?” Gỡ mặt nạ xuống, Triệu Kiến Thận nheo nheo mắt, chờ Vân Ca nói tiếp.

“Ngài thật sự là một người rất khó đoán, nói rất lưu loát những lời ngọt ngào xảo trá mà mắt cũng không chớp lấy một cái, quả thật quá lợi hại.”

Vân Ca thực lòng khen ngợi, nàng đã chứng kiến, khi Triệu đại khốn kiếp nói xong câu nói kia, toàn bộ nữ nhân trong đại sảnh khi nãy tỏ ra vô cùng cảm động ngây dại, toàn bộ nhìn về phía nàng với ánh mắt ghen tuông ganh tị. Đáng tiếc những chuyện như thế này chắc không xảy ra trong kiếp trước của hắn, hơn nữa mấy ngày nay bị đàn áp dưới tay Triệu đại khốn kiếp, ác cảm của nàng càng lúc càng nhiều.

Triệu Kiến Thận cười gằn một tiếng.

“Dù sao cũng đa tạ ngài hôm nay đã giải vây cho thiếp.”

Câu nói này của Vân Ca thành tâm thành ý, tuy biết như vậy sẽ đẩy mình đến hoàn cảnh ngại ngùng, ít ra là đối với tên khốn kiếp này.

“Nữ nhân của ta, làm sao có thể dễ dàng cho bọn họ tùy ý nhìn ngắm.”

Vân Ca xoay người chỗ khác, làm lơ như không nghe thấy.

Ngày hôm sau, Vân Ca đang mơ mơ màng màng trong giấc ngủ, đột nhiên bị người tới đánh thức, nói ông chủ muốn gặp nàng.

Vân Ca nổi giận, ôm một bụng ấm ức rời khỏi giường. Ngày hôm qua sau khi về đến nhà trọ lại bị bắt đem những giá cả tính kỹ lại một lần nữa, cho tới nửa đêm mới được đi ngủ, tới trưa đã bị đánh thức dậy. Đối với một người một ngày phải ngủ từ mười hai giờ trở lên như nàng, hành động này thật sự vô cùng ác độc.

Gặp Triệu Kiến Thận, hắn lơ đễnh phán cho một câu:

“Ta và Trương tiên sinh có việc phải xử lý, ta sẽ cho thị vệ hộ tống nàng về kinh thành trước, tỳ nữ sẽ theo để hầu hạ nàng, đừng có tiết lộ thân phận của ta cho người nào khác biết.”

Vân Ca nghe xong bực bội tan biến mất cả, cả người như bị ném lên chín tầng mây. Mỗi ngày không cần phải nhìn thấy hắn nữa, lúc ngủ cũng không lo bị hắn quấy rầy, không cần nơm nớp lo sợ bị lợi dụng sàm sỡ, ôi cuộc sống tươi đẹp.

Triệu Kiến Thận vẫn giữ thái độ thản nhiên, duy chỉ có trong mắt ánh lên một tia lạnh lùng, nữ nhân này quả thật cả gan, ngang nhiên dám tỏ ra thái độ đáng giận như vậy.

Trương lão đầu đứng bên cạnh vốn đã quá hiểu hắn, nhìn sắc mặt khó coi của hắn, lão biết ý kéo người tỳ nữ lảng đi chỗ khác, để lại cho bọn họ một không gian riêng tư, nói chính xác hơn, là để lại cho Vương gia một không gian mặc sức trả thù Vân Ca.

Vân Ca tuy không biết tâm tình của Triệu Kiến Thận, nhưng thấy Trương lão đầu và người tỳ nữ vội vội vàng vàng chạy mất, nàng cũng muốn nối gót chạy theo bọn họ.

Nhưng hành động của nàng làm sao có thể so sánh được với Triệu Kiến Thận vốn đã luyện võ công tới bậc cao thủ thượng thừa, còn chưa kịp nháy mắt, cả người đã bị dồn ép sát vào tường.

Tên ma vương đẹp trai kia chậm chạp cởi chiếc mặt nạ ném qua một bên, kéo cằm Vân Ca lại nhằm buộc nàng phải nhìn thẳng vào hắn.

“Trước khi đi, ta nên trừng phạt nàng.” Giọng nói điềm tĩnh nhẹ nhàng, lại làm cho Vân Ca run lên vì sợ.

“Thiếp… thiếp đâu làm sai cái gì…” Mặt hắn sao lại kề sát như thế này, khó thở quá.

“Thân phận là thuộc hạ, đáng lẽ khi rời khỏi chủ nhân không nên lộ vẻ vui mừng như thế, làm cho chủ nhân… thật… là… mất… hứng.”

Cặp mắt Triệu Kiến Thận lóe lên sáng rực như hai ngọn lửa bừng bừng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »