Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4718 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 67
guồng nước và màn thầu..

❊ ❊ ❊

“Chuyện rèn thiết ta không hiểu rõ lắm… Chỉ có điều cái ống bể[2] này là do người kéo sao?” Tuyền Cơ hỏi.

[2] Ống bể:

“Ách, đúng vậy.” Đằng quản sự miễn cưỡng đè nén sự khinh thường, ống bể này không nhờ người kéo, vậy muốn dùng cái gì kéo? Gia súc sao? Gia súc làm sao biết kéo trở lại a!

Tuyền Cơ từ trong tay áo lấy ra bút than đá tự chế, bày một tờ giấy trắng, vừa nói vừa vẽ: “Công trường rèn thiết của Đằng quản sự ngay bên cạnh Lan Giang, có thể lợi dụng sức nước để kéo ống bể, ở bên cạnh mạch sông cho xây guồng nước…” Tuyền Cơ qua loa vẽ đại khái cấu tạo guồng nước, giải thích rõ nguyên lý chuyển động, sau đó tiếp tục nói: “Dòng nước trên sông chảy sẽ kéo theo guồng nước, guồng nước kéo bánh răng xoay quanh trục, như vậy có thể ngày đêm không ngừng kéo ống bể đi, cũng có thể dùng để tráng thép, mặt khác ở bên cạnh guồng nước gắn thêm một ống dẫn nước, là có thể dùng nước vận chuyển đến vùng phụ cận, Cái thứ này làm cũng không khó, trừ bỏ có thể đẩy ống bể, còn có thể dùng để dệt vải, cối xay, giã gạo, vân vân…”

Sơ đồ phác thảo của Tuyền Cơ tuy đơn sơ nhưng Tư Đồ Tiên cùng Đằng quản sự đều là người hiểu việc, rất nhanh liền lĩnh hội được ý tứ của Tuyền Cơ. Đối với ý tưởng kỳ diệu nay thán phục không thôi, sự xem thường ban đầu của Đằng quản sự đối với Tuyền Cơ đã bị quét sạch, cách một chỗ ngồi chắp tay thi lễ nói: “Đa tạ Tạ quản sự chỉ điểm, Đằng mỗ hôm nay mới hiểu được cái gì gọi là thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân!”

Nhìn y khách khí như vậy, Tuyền Cơ ngược lại thấy ngượng ngùng, nói: “Tôi cũng chỉ là nói như vậy thôi, có thể thành công hay không, hiệu quả ra sao còn chưa nói trước được.”

Đằng quản sự cười ha ha: “Có thể, có thể làm, có Tạ quản sự đề ra phương pháp hay như thế này, nếu làm không được tốt, Đằng mỗ này cũng không còn mặt mũi làm quản sự nữa rồi!”

Lục quản sự một mực không lên tiếng bỗng nhiên nói: “Không thể tưởng được nước sông cũng có tác dụng như vậy, Tạ quản sự khiến cho ta mở rộng tầm nhìn a. Ta cũng đem về làm thử xem sao!” Dứt lời liền đoạt lấy sơ đồ phác thảo trên bàn rồi cáo từ rời ngay.

Đằng quản sự trừng mắt nói lớn: “Họ Lục kia, làm ra được cũng đừng quên ta a!”

Khi Lục quản sự ném trở lại một câu: “Đã biết!” thì bóng dáng đã đến trên đầu cầu.

Tuyền Cơ giật mình nhìn hành động nhanh như chớp này, bên tai lại nghe Tư Đồ Tiên cười cười: “Lục quản sự vẫn như năm ấy, rất yêu thích chế tác cơ quan máy móc.”

Lục quản sự chạy đi, Triệu Kiến Thận ngược lại cũng lấy làm lạ, tiếp tục thảo luận vấn đề quặng sắt ở Vân Xuyên cùng những việc khác về sau, Tuyền Cơ thật sự cảm thấy mệt mỏi, đầu từng chút từng chút gục xuống, cuối cùng bất tri bất giác gục lên trên bàn mà ngủ.

Triệu Kiến Thận thấy vậy chỉ cười trừ, Tư Đồ Tiên thanh thanh giọng ngắt lời: “Có nên để cho Tạ quản sự về nghỉ ngơi trước không?”

Triệu Kiến Thận gật đầu nói: “Cũng tốt, cả đêm mở khóa, khó trách hiện tại không còn tinh thần.”

Mở khóa? Còn mở cả đêm? Tạ quản sự có cái sở thích gì a? Tư Đồ Tiên cùng Đằng quản sự hai mặt nhìn nhau.

Triệu Kiến Thận điểm vào huyệt ngủ của Tuyền Cơ, thản nhiên ôm lấy nàng mà đi, bỏ xuống một câu “Ta một hồi quay lại, các ngươi chờ!” Liền đi ra cửa.

Đằng quản sự thắc mắc: “Thiếu gia cùng Tạ quản sự là có chuyện gì vậy?” Một tiểu mỹ nhân như vậy không nạp vào phòng sủng ái mà để cho nàng làm quản sự, bất quá cũng phải nói nữ tử này tài năng như vậy, giấu ở trong nhà quả thật là lãng phí.

Tư Đồ Tiên tỏ vẻ vô tội: “Ta cũng không biết… nhưng Triệu Chính nói, Tạ quản sự rất có khả năng trở thành chủ mẫu Trầm gia…”

“A?!” Đằng quản sự thật sự bị giật mình, y thầm thấy may mắn vừa rồi không có nói năng lỗ mãng để đắc tội chủ mẫu đại nhân tương lai.

Vừa tỉnh lại thì Tuyền Cơ phát hiện trên người đã đổi thành một bộ áo ngủ mỏng manh mềm mại, nằm ở trên giường phòng mình, hình như mình ngủ quên ở chỗ thương nghị với các quản sự, loại sự tình lúc mình ngủ mơ bị đưa đến đưa đi như thế nào quả thực phát sinh đã nhiều lần, Tuyền Cơ cũng đã lười đi tìm hiểu.

Tư Đồ Tiên cùng Đằng quản sự đã xuống thuyền rời đi, thuyền không biết lúc nào đã rời khỏi bến tàu đang đi xuôi theo dòng sông. Nghĩ đến đoạn thời gian dài này, cũng không cần phải thấy Tư đồ Tiên nữa, Tuyền Cơ cảm thấy thoải mái hơn một chút, chỉ là thời tiết bây giờ đối với nàng mà nói thì quá lạnh rồi, làm nàng một chút hứng thú ngắm cảnh sông đều không còn, vừa nghe Lam Tích nói muốn đi chuẩn bị ngọ thiện cho nàng, chợt nghĩ trừ bỏ phòng ngủ, hiện tại nơi ấm áp nhất chắc chỉ còn phòng bếp đi!

Vì thế nàng cười đáp: “Lam Tích, ngươi dẫn ta đi phòng bếp để ta xem có cái gì ăn ngon không.”

Lam Tích lắp bắp kinh hãi: “Tạ quản sự, phòng bếp nơi đó… Người muốn ăn món gì, nô tỳ đi gọi người làm là được.”

“Ta chính là không nghĩ ra muốn ăn cái gì mà, đi thôi đi thôi.” Tuyền Cơ khoác vào một chiếc áo bông màu lam đơn giản, kéo Lam Tích bước đi.

Lam Tích xem chừng ngăn cản không được, đành phải ngoan ngoãn dẫn đường.

Bên trong phòng bếp khói lửa không ngừng, quần áo trên người Tuyền Cơ lại bình thường, cổ áo cao cao che khuất đi hơn phân nửa khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, người trong phòng bếp thấy nàng đi phía sau Lam Tích, thầm nghĩ nàng hẳn là một nha hoàn nào đó mà thôi, không quá để ý.

Tuyền Cơ kéo kéo ống tay áo Lam Tích, Lam Tích không còn cách nào, đi hỏi quản sự phòng bếp Lưu đại nương: “Phòng bếp có cái gì ăn vậy?”

Lưu đại nương liếc mắt nhìn Lam Tích một cái: “Tạ quản sự mới ngủ dậy sao?” Quý nhân trên thuyền không nhiều, ai dùng món gì, thích món gì trong lòng Lưu đại nương đều nhớ rõ rành mạch.

Tuyền Cơ vội vàng cướp lời: “Là tôi đói bụng, Lam Tích tỷ tỷ nói mang theo tôi tìm món ăn.”

Lưu đại nương nghe xong tùy tay chỉ chỉ vào một lồng hấp bên cạnh nói: “Có một ít màn thầu vừa mới hấp xong, định tối nay đem tặng cho người lái thuyền ăn, ngươi lấy hai cái ăn cũng được.”

Lam Tích đang muốn mở miệng phản đối thì Tuyền Cơ lại giành trước đáp: “Cám ơn đại nương!” Lúc tiến vào là đã ngửi thấy hương thơm của màn thầu rồi.

Tuyền Cơ thèm nhỏ dãi nhìn cái lồng hấp chứa một đám màn thầu tròn trịa, to to, giơ tay liền mò một cái cầm lấy, ăn mấy miếng xong, ngẩng đầu nhìn ánh mắt đăm chiêu của Lam Tích, nhớ tới một vấn đề trong phim hoạt hình “Nhất hưu hòa thượng[3]” nàng coi năm xưa, vì thế cười nói: “Có một vấn đề muốn đố ngươi nè! Ngươi có biết màn thầu mới ra lò này có thể trị được bệnh gì không?”

[3] Nhất hưu hòa thượng

Lam Tích ngạc nhiên hỏi: “Màn thầu cũng có thể trị bệnh? Tại sao chưa từng nghe qua?”

Tuyền Cơ ha ha cười: “Có thể trị bệnh đói bụng a. Để bụng bị đói cũng không phải bệnh nhỏ đâu, khi bị đói cả người sẽ vô lực, đầu choáng mắt hoa, đói hơn hai ba ngày người đó sẽ chết.”

Đây là lời nói kỳ quái gì đây?!

Lưu đại nương cách đó không xa đang làm việc, nghe được lời nói của Tuyền Cơ, bà nở nụ cười: “Tiểu nha đầu này biết chuyện, màn thầu đỡ đói dùng rất tốt. Đừng nhìn màn thầu bộ dáng tầm thường, bí quyết gia truyền của ta đều đặt vào đó từ tâm tư cho đến cách ủ men, bên ngoài không có tìm ra được màn thầu tốt như vậy đâu, tuy rằng không được đặt lên bàn ăn quý nhân, nhưng biết bao công nhân phải nhờ vào nó để có sức làm việc đấy!”

Tuyền Cơ thấy có người phụ họa, đắc ý nhìn Lam Tích nháy mắt một cái, quay đầu hướng Lưu đại nương vuốt mông ngựa: “Khó trách màn thầu này ăn ngon như vậy!”

“Thích thì cứ lấy thêm mà ăn!” Lưu đại nương vội vàng công việc trên tay, cũng chẳng ngẩng đầu lên.

“Cám ơn đại nương! Đáng tiếc sức ăn ta kém, cái màn thầu lớn như vậy ăn một cái là đã thấy no rồi.”

“Cũng đúng, ngươi này tiểu nha đầu nhìn là cũng biết ăn không được nhiều rồi!” Lưu đại nương thầm nghĩ, nha đầu kia miệng thật ngọt, không biết làm nha hoàn ở phòng nào.

Tuyền Cơ cúi đầu cười, tiếp tục chiến đấu hăng hái với cái màn thầu. Lam Tích rót đưa cho nàng một chén nước trà, Tuyền Cơ cũng thấy miệng hơi khô, tiếp nhận chén trà ừng ực một hơi hết nửa chén, theo thói quen cười với Lam Tích nói cám ơn, lại tiếp tục cúi đầu ăn.

_________________

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »