Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4439 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 34
chạy trốn thành công..

❊ ❊ ❊

Trêu đùa nữ tử này thật sự làm cho người ta tâm tình tốt lên, Triệu Kiến Thận hiếm khi cảm thấy hứng thú nào khác ngoài chính sự, càng ngày càng có thói quen phóng túng chính mình tùy ý thân cận Vân Ca. Nhưng mà càng thân cận, càng cảm thấy Vân Ca độc đáo.

Ngoại trừ lần đầu tiên gặp mặt, nàng cố giả vờ cung kính, lần thứ hai gặp mặt, nàng cẩn thận dè dặt ra, nàng tựa hồ chưa từng để ý đến thân phận của mình, phát hiện hắn không quá để ý lễ tiết, càng thêm làm càn vô lễ, đây không phải cậy sủng mà kiêu, mà là phát ra từ nội tâm không tự giác thân phận mình kém một bậc, cần phải khom lưng khúm núm đối phó.

Mọi người, bất luận thân phận cao thấp, nam nữ bần phú, ở trong mắt nàng tựa hồ đều không có khác nhau.

Triệu Kiến Thận đè nén ý nghĩ không tin cách nói mất đi trí nhớ, nếu Vân Ca kiên trì mạo danh thân phận ca cơ này, tất nhiên nàng có nguyên nhân, hắn cũng liền thuận theo tự nhiên là được rồi.

Nhìn thấy tiểu nữ tử đã muốn trốn đến góc xe ngựa, vẻ mặt cảnh giác trừng mắt, Triệu Kiến Thận mỉm cười, xe ngựa cho dù to thì cũng chỉ có nhiêu đây, có thể chạy trốn đi đâu được?

Cười nắm một bên váy dài đang rũ xuống bên cạnh, dùng một chút lực, Vân Ca liền rơi vào trong lồng ngực hắn, hương thơm nhẹ nhàng như nước thấm thẳng vào tim, lười biếng hỏi: “Xem xong các khoản mục của huyện Hàm rồi sao? Có phát hiện gì?”

Vân Ca chấn động, giãy dụa nói: “Ngươi buông ta ra rồi nói sau!”

“Ta thích như vậy nghe ngươi nói.”

“Ngươi không thả ta sẽ không nói!”

“Vậy đừng nói, miệng còn có thể dùng để làm chuyện khác…” Trong mắt lang sói lóe lên ánh lửa ám muội quen thuộc.

“Ta… ta nói.” Thực không khí phách lập tức khuất phục.

Vân Ca nghĩ mình tốt xấu gì cũng là một người xuyên không, suy nghĩ so với cổ nhân trước mắt này hơn ngàn năm văn hóa kiến thức, tại sao luôn bị ăn sạch sẽ, mỗi lần nghĩ liền một lần khinh bỉ mình, buồn bực tới cực điểm.

Trong thành Hàm huyện vô cùng phồn hoa, xung quanh non xanh nước biếc, Vân Ca càng xem càng thích, âm thầm tính toán sau khi chạy trốn có thể tránh gió một trận xong, sẽ trở lại phụ cận an cư.

Dọc đường đi, Triệu Kiến Thận dành phần lớn thời gian chính là làm tròn bổn phận hướng dẫn du lịch, nơi này tuy rằng hắn chỉ ghé qua một lần, nhưng là ỷ vào hiểu biết uyên bác, rất nhiều truyền thuyết thất lạc đều thuộc như lòng bàn tay, đối với Vân Ca lại thêm cẩn thận săn sóc chiếu cố, cũng may là hắn mang theo mặt nạ che giấu bớt vẻ đẹp cùng sức hấp dẫn, nếu không Vân Ca không dám cam đoan chính mình có thể hay không khống chế không được trực tiếp quỳ gối dưới gấu quần soái ca, vứt bỏ kế hoạch chạy trốn. Không thể không thừa nhận, chỉ cần Triệu Kiến Thận nguyện ý, muốn bất kỳ nữ nhân nào vì hắn ái mộ cũng không là việc khó.

Nghĩ đến việc qua hôm nay, chính mình có lẽ sẽ không còn được gặp lại soái ca siêu cấp như vậy, Vân Ca thả lòng mặc sức chơi trò chơi, đối với Triệu Kiến Thận ngẫu nhiên khiêu khích trêu đùa cũng không để bụng nữa.

Trở lại Hàm huyện đã là hoàng hôn, Vân Ca thoái thác nói quá mệt mỏi, tùy tiện ăn chút gì rồi trở về phòng ngủ, Triệu Kiến Thận đã quen với thói ham ngủ của nàng, cũng không để bụng gì.

Vân Ca lẳng lặng nằm ở trên giường, nhìn thấy sắc trời từng chút từng chút mờ mờ cho đến toàn bộ tối hẳn, rón ra rón rén đứng dậy thay một bộ váy ngắn màu lam sẫm nhẹ nhàng, đẩy cửa phòng theo đường mòn hoa hai bên dẫn đến cửa sau điền trang.

Trước cửa một tiểu bố y đưa một cái bọc vải nhỏ, nói nhỏ: “Những thứ cô nương muốn đều ở trong này, xe ngựa ở ngoài cửa, hiện tại lên xe vừa lúc có thể kịp ra khỏi thành, La tổng quản căn dặn tiểu nhân nhắc nhở cô nương, đừng quên chuyện đã hứa.”

Vân Ca tiếp nhận bọc vải, cười nói: “Cám ơn, xin La tổng quản yên tâm. Người đưa ta ra khỏi thành sẽ mang thư về.”

Nói xong ra khỏi cửa nhảy lên xe, xa phu quất roi “Giá” một tiếng, xe ngựa liền lao ra ngõ nhỏ lên đường lớn hướng nam cửa thành đi.

Vân Ca ở trên xe mở ra túi vải, bên trong quả nhiên có vài bộ trang phục nam nữ vải thô, còn có mấy tờ ngân phiếu cùng một bao bạc vụn, cộng lại đến chừng ba trăm lượng, nghĩ thầm: nhìn không ra Triệu Kiến Thận tặng trang sức lại đáng giá như vậy, đáng tiếc chỉ dám đem kiểu dáng tương đối bình thường đưa cho La tổng quản đổi tiền, nếu không chính mình khẳng định một đêm thành bạo phú, đời này không cần lo lắng.

Lập tức cầm lấy một bộ trang phục nam vải thô thay, đem y phục thay ra cẩn thận xếp lại cất vào trong túi, ngân phiếu bạc vụn lấy ra cất bên người.

Xe ngựa ra cửa thành phía nam, xa phu thấp giọng hỏi: “Cô nương muốn đi đâu?”

“Đi bến tàu Lan Giang.” Vân Ca trả lời, thời gian cấp bách, đi đường thủy là mau lẹ nhất, hai ngày trước nàng ngẫu nhiên nghe người ta nói bến tàu Lan Giang mỗi đêm đều có rất nhiều thuyền hàng đi xuống Mộc huyện vận chuyển hàng hóa, liền lập tức quyết định dùng thuyền hàng làm công cụ chạy trốn.

Nếu vận khí tốt, sáng mai Triệu Kiến Thận mới phát hiện nàng chạy trốn, cho dù Trầm gia hiệu buôn thế lực rộng lớn, muốn tìm kiếm tung tích mình ven sông cũng sẽ vô cùng phiền phức và tốn thời gian, tỷ lệ bản thân chạy trốn thành công sẽ cao hơn nhiều.

Nàng là không chút nghi ngờ Triệu Kiến Thận phát hiện nàng chạy trốn, nhất định sẽ phát động hành vi đuổi bắt, chính là vì nàng đã nhớ rõ những sổ sách ngầm này, Triệu Kiến Thận cũng sẽ không dễ dàng buông tha nàng.

Xe ngựa đi hơn một canh giờ, mơ hồ nhìn thấy ánh nước phía trước, tiếng người thét to từng trận truyền đến. Xe ngựa lại đi một đoạn, đứng ở bên cạnh bến tàu.

Vân Ca xách túi vải đội mũ, đem vành nón kéo thấp quá lông mày, che đi nửa khuôn mặt, lúc này mới nhảy xuống xe ngựa, nói với xa phu: “Đại thúc, ngươi là người Trầm gia sao?”

Xa phu chần chờ một chút, gật gật đầu.

Vân Ca nói: “Phiền đại thúc thay ta tìm một nhà thuyền ổn thỏa, nói ta là cháu của ngươi, nghe tin mẫu thân sinh bệnh, vội vã quay về Mộc huyện thăm. Làm cho bọn họ thuận tiện một chút mang ta đi, ta có thể đưa thêm một chút tiền đò.”

Xa phu tựa hồ đối với tình huống bến tàu có chút quen thuộc, đi một chút tìm đến một cái thuyền hàng lớn, bằng lòng mang theo Vân Ca.

Nhìn Vân Ca sắp lên thuyền rời đi, xa phu bỗng nhiên bắt lấy tay áo của nàng, hỏi: “Chuyện La tổng quản dặn dò…”

Vân Ca thấy bên cạnh mình người đến người đi, phỏng chừng đối phương không dám làm cái gì, vì thế yên lòng thấp giọng trả lời: “Ta đã đốt rồi, La tổng quản yên tâm đi.”

Bất chấp vẻ mặt xa phu hoài nghi không chắc, xoay người nhanh chóng chạy lên thuyền.

Người chèo thuyền nhanh nhẹn thu hồi tấm ván, cởi bỏ dây thừng, nhổ neo mở tuyến.

Vân Ca biết hiện tại bầu trời tối đen nhìn không ra cái gì, chỉ cần không mở miệng, không có người phát hiện thân phận nữ tử của mình, vì thế cẩn thận cầm túi vải tìm một nơi không gây chú ý ở đuôi thuyền ngồi xuống, đợi đến hừng đông tìm một chỗ lên bờ.

Một mình ngồi ở góc đuôi thuyền, nhìn thấy hình dáng bến tàu dần dần mơ hồ, bốn phía còn lại mông lung ánh nước.

Con đường trước mắt chưa biết… Tuy rằng trong lòng đại khái có kế hoạch, nhưng là một người một mình đối mặt với thế giới xa lạ này, trong lòng không thể tránh khỏi dâng lên nỗi sợ hãi cô tịch nặng nề.

Trộm hướng chính mình làm mặt quỷ: Vân Ca… Ân, không nên lại kêu Vân Ca, hẳn là kêu Tạ Tuyền Cơ, gần một năm không sử dụng tên kiếp trước, nhớ lại vừa xa lạ vừa quen thuộc. Tạ Tuyền Cơ a Tạ Tuyền Cơ, phải phấn khởi một chút, bánh mì sẽ có, tình yêu cũng sẽ có, ngày lành rất nhanh cũng sẽ có.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »