Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4942 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 87
tài nữ gjm xuất hiện..

❊ ❊ ❊

GJM: Quách Kính Minh, tác giả của Tiểu thời đại 1.0. Quách Kính Minh nổi tiếng với tài đạo văn.

Trên bàn ăn, các quý nữ sớm đã chịu đủ sự càn quấy và thái độ kiêu căng của Ninh Châu, khó được dịp ngày hôm nay có người áp chế được uy phong của nàng, trong lòng thầm cười trộm, hận không thể để cho hai nữ tử đồng thân phận tôn quý này đấu một trận ra trò.

Đáng tiếc Tuyền Cơ lại không có lòng dạ nào ứng chiến, chỉ lẳng lặng dùng cơm trên bàn, đối với thái độ ngầm khiêu khích của Ninh Châu thì giả ngu không thèm để ý. Những quý nữ ở bên cạnh thấy chắc nàng cũng chỉ là một kẻ yếu đuối dễ bắt nạt, cho nên vô cùng thất vọng, lại tiếp tục cười lấy lòng Ninh Châu.

Cung yến vốn là chiến trường cho bọn hoàng thân quốc thích phân cao thấp, tranh thủ tình cảm, thức ăn bày lên mấy lượt, đã đến lúc tuyển chọn ra Văn khôi rồi.

Ninh Tuyết thấp giọng giải thích cho Tuyền Cơ: “Việc chọn ra Văn khôi là trò hay trong màn cuối trong cung yến, đây là cơ hội để cho nhóm hậu bối trẻ tuổi bộc lộ tài hoa, trên yến hội này chỉ cần không quá ba mươi tuổi, không phân biệt nam nữ đều có thể tham gia, Hoàng thượng sẽ ra đề mục đầu tiên, người tham dự đều tự làm một đoạn thơ, bình chọn ra người giỏi nhất làm Văn khôi, sẽ được Hoàng thượng ban thưởng cho một khối bạch ngọc. Trước đây người đạt được nhiều bạch ngọc nhất chính là cậu của muội, Vạn Tố Hòa Vạn đại nhân, tổng cộng lấy được sáu mươi bốn khối, có thể nói từ lúc y tham gia yến hội đến nay, chỉ cần y có mặt thì sẽ không có người địch lại, thẳng đến khi Vạn đại nhân đã qua ba mươi tuổi nên không tham dự nữa, cơ hội mới đến tay người khác. Ninh quốc từ khi khai quốc đến nay chỉ có một người có được vinh quang như vậy, Vạn đại nhân quả thực không thẹn là đệ nhất tài tử Ninh quốc!”

Ninh Tuyết vừa nói xong, trong ánh mắt phát ra sự cuồng nhiệt của fan hâm mộ khi được gặp thần tượng, Tuyền Cơ gật đầu cười thầm, tài tử anh tuấn làm sao lại không được hoan nghênh a, người cậu này xem ra cũng là sát thủ hạ gục biết bao nữ nhân.

Ninh Châu ở bên cạnh nghe xong thì hừ lạnh một tiếng, thái độ cực kỳ khó chịu.

Nhãn thần Ninh Tuyết khẽ chuyển, cười cười nói: “Đứng đầu còn có Thế tử Ninh Tuấn của Mục thân vương phủ, ngoài ra có Trường nhạc hầu Bạch Chí Dao, hai vị này đều là thanh niên anh tuấn tài hoa xuất chúng. Đáng tiếc Ninh Tuấn ca ca hôm nay không tham dự, nếu không chúng ta có thể ngồi xem hai vị đại tài tử so tài cao thấp.”

Ninh Châu nghe được lời tán thưởng huynh trưởng nhà mình cùng với ý trung nhân Bạch Chí Dao, lúc này sắc mặt mới thoáng dịu xuống.

Ninh Tuyết ôn hòa cười yếu ớt cùng với Ninh Châu ngông cuồng tự cao tự đại, cộng thêm bên cạnh có vài quý nữ cũng cười hùa theo, Tuyền Cơ thầm than, nam nhân có chiến trường của nam nhân, nữ nhân cần gì phải tham gia vào chém giết lẫn nhau chứ?

Cảnh Hòa đế ra đề mục “Bốn mùa”, nhất thời trên điện thương xuân sầu thu một mảnh, Tuyền Cơ nghe xong trực tiếp nhíu mày, những người này bình thường trừ bỏ lục đục với nhau còn làm được cái gì nữa, ở đâu ra mà nhiều thê thê thảm thảm thương thương đến vậy, dân chúng bên ngoài cơm ăn còn không đủ no mà những người này ở trong đây ngâm toàn thơ buồn nôn như vậy để giải trí. Người đứng đầu không có tiến bộ, khó trách thực lực Ninh quốc càng lúc càng kém đi.

Ninh Châu thấy Tuyền Cơ nhíu mày, nghĩ chắc là đường muội không hiểu thi từ là gì cho nên hoang mang lo lắng, chợt nhớ lời đồn lúc còn nhỏ nàng đã si ngốc, nhưng bây giờ bệnh đã khỏi, đoán chừng cũng không biết được mặt chữ, không khỏi cười hiểm.

“Hoàng tổ phụ!” Ninh Châu đột nhiên đứng lên nũng nịu gọi một tiếng.

Trong ngự hoa viên, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt lại, Ninh Châu vốn có tiếng tài nữ, mọi người tưởng Ninh Châu muốn tham dự một bài thơ, đều ào ào trầm trồ khen ngợi ủng hộ.

Cảnh Hòa đế cũng có chút yêu thích đứa cháu gái lanh lợi này, cười nói: “Ninh Châu tài nữ ngươi cũng muốn tham gia sao? Được! Chọn Văn khôi tuy nói nam nữ cùng tham gia, nhưng cho đến bây giờ nữ tử tham dự rất ít, ha ha! Vừa đúng lúc ngươi đến làm một bài thơ đi, hạ hết uy phong của mấy tài tử kia, dạy cho bọn hắn biết hoàng gia kể cả nữ tử cũng đừng xem thường.”

Ninh Châu tỏ vẻ khiêm tốn cười cười: “Tôn nữ tài thô học thiển, sao dám bêu xấu, chẳng qua vừa rồi thấy Ninh Nguyệt muội muội có chút đăm chiêu, nghĩ chắc đã có một tác phẩm xuất sắc, nhưng vì lần đầu tham gia cung yến, nên ngại ngùng lên tiếng, cháu thân làm tỷ tỷ cũng nên vì nàng xin một cơ hội!”

Nhóm quý nữ đang ngồi đều đoán ra được ý đồ của Ninh Châu muốn Ninh Nguyệt khó xử, quý nữ chốn khuê phòng học chữ cũng không được nhiều, huống chi làm thơ? Hơn nữa Ninh Nguyệt nhiều năm ở bên ngoài dưỡng bệnh, đâu ra người truyền dạy thi thư? Nhiều ánh mắt hướng về Tuyền Cơ, đồng tình có, vui sướng khi thấy người gặp họa cũng có.

Sắc mặt Ninh Tuyết khẽ biến, nhìn Tuyền Cơ định nói lại thôi, trong ánh mắt chứa đầy lo lắng.

Tuyền Cơ không phải kẻ ngốc, hiển nhiên đoán được dụng ý của đối phương, nhưng nàng cũng không muốn ở đây trổ tài vô duyên vô cớ lại tạo tiện nghi cho Hi thân vương, vừa ngẩng đầu định thoái thác mình không có tài, lại nhìn thấy hai luồng ánh mắt từ xa, một là của Dịch Thanh Vân đang tức giận không thôi, một cái là Vạn Tố Hòa đang vô cùng lo lắng, trong lòng liền cảm thấy ấm áp hẳn, hào khí xuất hiện, nhịn không được quay về phía bọn họ đáp lại bằng một nụ cười thoải mái.

Dịch Thanh Vân ở cùng Tuyền Cơ nhiều ngày qua, vừa bắt gặp nụ cười của nàng thì biết tiểu muội đã có biện pháp. Thầm nghĩ tiểu muội đến cả tính toán sổ sách đều tinh tường, biết những thứ thi từ ca phú đó tuyệt không có gì lạ, bấy giờ mới buông xuống tảng đá trong lòng, yên tâm chờ xem Tuyền Cơ trổ tài.

Hi thân vương ngồi ở đằng trước thì lại rất sốt ruột, mình mới vừa lén bẩm báo với Cảnh Hòa đế rằng Ninh Nguyệt rơi vào Lung Giang mới khiến căn bệnh hồi phục thần kì, ám chỉ nàng có thể là con gái của trời như trong lời tiên đoán, nếu bây giờ lại bị mất mặt, chỉ sợ công lao lúc trước liền mất sạch rồi.

Còn phía bên Cảnh Hòa đế thì thấy chuyện này thập phần thú vị, nói: “Nga? Thì ra tài nữ không chỉ có một người, Ninh Nguyệt liền làm một bài thơ đi.”

Tuyền Cơ nhìn Ninh Châu đang dương dương tự đắc một cái, cười đáp: “Nếu Hoàng tổ phụ cùng Ninh Châu tỷ tỷ nâng đỡ như vậy, Ninh Nguyệt đành phải bêu xấu, có chỗ nào không đúng mong các vị ngồi ở đây chỉ giáo.”

Ninh Châu hiển nhiên không nghĩ ra Tuyền Cơ dám hào phóng ứng chiến, hơn nữa còn là xuất khẩu thành thơ, dường như thực sự có học.

Những người khác trong yến hội cũng thập phần tò mò, không những vậy một số thiếu niên hoàng thân quốc thích có lòng ngưỡng mộ đối với dáng vẻ xinh đẹp của Tuyền Cơ đã hưng phấn đến hai mắt phát sáng.

Tuyền Cơ cầm lên ly rượu nhấm một ngụm, ngân nga ngâm một đoạn thơ mà mình cực kỳ thích trong bài thơ thiền của Vô Môn thiền sư: “Xuân hữu bách hoa thu hữu nguyệt, Hạ hữu lương phong đông hữu tuyết. Nhược vô nhàn sự quải tâm đầu, Tiện thị nhân gian hảo thời tiết.[2]”

[2] Bản dịch:

Xuân có trăm hoa, thu, ánh nguyệt,

Hạ thời gió mát, tuyết vào đông.

Người mà thư thái, tâm vô sự,

Thời tiết quanh năm đẹp giữa lòng.

Một khúc thơ ngâm xong, tất cả đều khiếp sợ, thơ này chân thành mà nói cũng không nắn nót, thậm chí khổng thể xem là thơ, nhưng bố cục đặc sắc, hơn nữa là xuất phát từ một nữ tử trên bàn tiệc thì vạn phần khó được.

“Nhược vô nhàn sự quải tâm đầu, Tiện thị nhân gian hảo thời tiết…” Cảnh Hòa đế nghiền ngẫm lại hai câu thơ cuối vài lần, thở dài một tiếng, nói: “Tâm tư vượt cõi trần gian như thế này, người phàm làm sao có thể có? Ninh Nguyệt, bài thơ này của ngươi, đã nhắc nhở mọi người chỉ là người phàm tục…”

Tuyền Cơ thầm nghĩ, ai bảo ta chỉ nhớ được có mỗi bài này là nói về bốn mùa thôi? Nhưng miệng lại liên thanh nói không dám.

Bấy giờ sắc mặt mọi người không giống nhau, có cảm thán, có nghiền ngẫm sâu xa, có ngưỡng mộ, cũng có người giống như Ninh Châu tức hận không thôi, hoặc có người như Dịch Thanh Vân, Vạn Tố Hòa chân thành vui mừng và tán thưởng.

Hi thân vương quả thực như mới trúng giải độc đắc, vui mừng bất ngờ lại không dám tin tưởng, lần này Cảnh Hòa đế sợ rằng đã bắt đầu tin tưởng Ninh Nguyệt chính là Thiên nữ rồi.

Cảnh Hòa đế dường như không có ý định buông tha cho Tuyền Cơ như vậy, vuốt vuốt chòm râu rồi mở lời: “Ninh Nguyệt, khúc này không xem như thơ, hay là lấy chữ Nguyệt trong tên của ngươi, tự mình làm thêm một khúc thơ, thế nào?”

Khẩu khí chính là thương lượng, nhưng lời này của Hoàng đế có chỗ để cự tuyệt sao?

Tuyền Cơ thầm mắng, thật là không có điểm dừng rồi, cũng may thơ ca nói về ánh trăng có rất nhiều… “Tĩnh dạ tứ[3]” - nơi này không thích hợp, “Thủy điệu ca đầu[4]” - lời thơ cũng không được, muốn “Trên biển mọc trăng sáng” mà Ninh quốc lại ở ngay vùng trung tâm đất liền, “Xuân giang hoa nguyệt dạ[5]” quá dài… Suy nghĩ một hồi, chọn ra được một bài “Sơn cư thu minh”: “Không sơn tân vu hậu, Thiên khí vãn lai thu, Minh nguyệt tùng gian chiếu, Thanh tuyền thạch thượng lưu. Trúc huyên quy hoán nữ, Liên động há ngư chu, Tùy ý xuân phương yết, Vương tôn tự khả lưu.[6]”

[3] Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh - Lý Bạch

Đầu giường ánh trăng rọi

Ngỡ mặt đất phủ sương

Ngẩng đầu nhìn trăng sáng

Cúi đầu nhớ cố hương

[4] Thủy điệu ca đầu - Tô Thức

Trăng sáng bao giờ có?

Nâng chén hỏi trời cao

Chẳng hay trên đây cung khuyết

Đêm đó nhằm năm nao?

Rắp định cưỡi mây lên đến

Chỉ sợ lầu quỳnh điện ngọc

Cao ngất lạnh lùng sao?

Đứng múa vời thanh ảnh

Trần thế khác chi đâu.

Xoay gác đỏ

Luồn song lụa

Rọi tìm nhau

Chẳng nên cừu hận

Sao lại nhằm tỏ lúc xa nhau

Người có buồn, vui, ly, hợp

Trăng có tỏ, mờ, tròn, khuyết

Tự cổ vẹn toàn đâu

Chỉ nguyện người trường cửu

Ngàn dặm dưới trăng thâu.

Bài thơ này được phổ nhạc thành bài ‘Nguyện người trường cửu’ - Vương Phi hát.

[5] Đêm trăng hoa trên sông xuân - Trương Nhược Hư (Người dịch: Khương Hữu Dụng):

Sông xuân triều dậy mặt biển bằng,

Trên biển trăng cùng triều nước dâng.

Dờn dợn vời theo muôn dặm sóng,

Sông xuân đâu chẳng sáng ngời trăng.

Quanh co sông lượn cồn hương chảy,

Trăng chiếu vườn hoa như tuyết rải.

Tầng không sương toả tưởng không bay,

Cát trắng bên doi nhìn chẳng thấy.

Trong suốt trời sông suốt một màu,

Trên sông vằng vặc một trăng cao.

Ai người đầu đã trông trăng ấy?

Trăng ấy soi người tự thuở nao?

Người cứ đời đời sinh nở mãi,

Trăng đã năm năm sông nước giãi.

Soi ai nào biết được lòng trăng,

Chỉ thấy sông dài đưa nước chảy,

Mây bạc lưng chừng trôi đến đâu,

Cành phong xanh bến biết bao sầu.

Đêm nay ai mảng buông thuyền đó,

Ai ở lầu trăng nhớ chốn nào?

Trăng lầu quanh quẩn đáng thương ôi!

Soi mãi đài gương kẻ lẻ đôi.

Cửa ngọc cuốn rèm xua vẫn ở;

Hòn châm đập áo xoá liền soi.

Chừ đây cùng ngóng, bẵng tăm hơi;

Mong quyến theo trăng đến rọi người.

Bay mỏi, nhạn khôn mang ánh được,

Vẫy ngầm, cá chỉ vẫy tăm thôi.

Đêm qua thanh vắng mộng hoa rơi,

Nhà chửa về, xuân quá nửa rồi!

Nước cuốn xuân đi trôi sắp hết,

Vòm sông trăng lại xế sang đoài.

Trăng khuất mù khơi chìm chậm chậm,

Dòng Tương non Kiệt ngàn muôn dặm.

Nương trăng mấy kẻ nhớ về theo,

Trăng lặn xao tình cây nước gợn.

“Xuân giang hoa nguyệt dạ” là bài thơ trữ tình nổi tiếng trong lịch sử văn học Trung Quốc. Nhà nghiên cứu văn học đời Thanh - Vương Khải Vận khen bài thơ này là “chỉ một thiên tuyệt diệu, đủ xứng đáng là đại gia” (cô thiên hoành tuyệt, cánh vi đại gia); nhà thơ hiện đại Văn Nhất Đa thì ca ngợi rằng bài thơ này là “Thơ trong thơ, đỉnh núi trên các đỉnh núi” (Thi trung đích thi, đỉnh phong thượng đích đỉnh phong). Theo lời Lưu Kế Tài thì đối với người Nhật Bản hiện đại, hai bài thơ Đường được hâm mộ nhất là “Xuân giang hoa nguyệt dạ” của Trương Nhược Hư và “Trường hận ca” của Bạch Cư Dị.

Bài thơ thể hiện nỗi nhớ của người du tử đối với người khuê phụ. Tựa đề “Xuân giang hoa nguyệt dạ” có nghĩa là “Đêm hoa trăng trên sông xuân” nhưng cũng là tên một khúc nhạc phủ thuộc “Thanh thương ca khúc”, khúc điệu được sáng tác vào đời Trần Hậu Chủ, do đó tựa đề cũng có thể không cần dịch nghĩa.

[6] Đêm thu ở núi - Vương Duy:

Mưa chiều vừa tạnh, núi vắng không,

Trời thu bảng lảng gợn mây hồng.

Dòng suối trong veo luồn vách đá,

Vầng trăng sáng rỡ chiếu rừng thông.

Giặt về, thôn nữ reo ngõ trúc,

Lưới xong, ngư thuyền khuấy sen sông.

Cỏ xuân dù đã nhạt thanh sắc,

Vương tôn rời bước chẳng đành lòng.

Kiếp trước các loại sách văn học Tuyền Cơ đọc cũng không tính là nhiều, số bài thơ nhớ được cũng có hạn, tùy ý chọn ra bài mình nhớ rõ nhất, bên trong thơ còn có “Vương tôn”, tự giác nghĩ chọn bài này cũng coi như phù hợp với hoàn cảnh, lại không chú ý đến ý nghĩa ra đời của bài thơ này rất nghiêm trọng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »