Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4422 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 19
vẫn còn bí ẩn..

❊ ❊ ❊

Trương lão đầu đi tới đi lui hai tay vò vò với nhau, đây là thói quen mỗi khi lão ta có chuyện khó xử. Một hồi lâu sau, dường như là vẫn chưa giải tỏa được, ngẩng đầu nhìn Triệu Kiến Thận, cười khổ:

“Kỳ lạ kỳ lạ, Vân Ca cô nương có kiến nghị như vậy, không giống là nàng đang cố giả vờ không biết tình hình hiện tại. Lão phu thật không có cách nào đoán ra lai lịch nàng ta đại khái như thế nào, cả bảy quốc, chưa từng nghe nói qua phủ hộ nào có năng lực bồi dưỡng ra được một nữ nhân như vậy, cũng may là người do thám đã về gần đến Vân Xuyên, hy vọng chuyện này có thể rõ ràng hơn.”

Triệu Kiến Thận nói:

“Hết cách, sự bí ẩn này được giải bỏ thì càng thêm thú vị, hiện tại ta có chút may mắn vì bắt được nàng làm thuộc hạ dưới quyền, một nhân tài như vậy mà chui rúc trong khuê phòng thì thật lãng phí.”

Trước tiên làm thuộc hạ? Sau nữa thì làm tới gì? Trương lão đầu cười thầm, xem ra Vương gia sẽ không bỏ qua cái ý muốn đem thu Vân Ca vào trong phòng, vấn đề chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Vân Ca tưởng rằng nàng nắm được lợi thế hơn Vương gia, cái đó còn phải xem Vương gia có tự nguyện đồng ý hay không, không hiểu nếu Vân Ca biết được chưa gì Vương gia đã tính toán lật lọng nuốt lời, nàng sẽ có phản ứng như thế nào.

Tuy rằng Vân Ca thông minh, nhưng nói đến âm mưu quỷ kế, thì không cần phải nghi ngờ - chính vị đồ đệ Vương gia này của lão mới là một con hồ ly ngàn năm cao cấp, tiểu hồ ly đấu với cáo già, hoàn toàn không có cơ hội thắng.

Đoàn người đi thêm hai ngày nữa, cuối cùng cũng tới được Vân Xuyên.

Bên trong thành Vân Xuyên vô cùng náo nhiệt, những chủ nhân quặng sắt ở Vân Xuyên vô cùng cảm thấy hứng thú với những đại thương gia sắp tới. Đoàn người Triệu Kiến Thận ở ngoài thành cố tình cải trang, Triệu Kiến Thận đeo lên một cái mặt nạ bạc, che từ gò má trở xuống.

Vân Ca âm thầm xuýt xoa khen ngợi, phải đối diện với gương mặt tuấn tú đầy tội lỗi này mỗi ngày, quả thật làm cho tâm thần nàng bấn loạn dẫn đến tổn thọ rồi chết yểu, nếu có thêm cặp kính râm che luôn ánh mắt không ngừng phóng điện vào nàng, như vậy càng thêm hoàn mỹ.

Trương lão đầu cũng bắt chước cải trang, quay đầu lại thấy vẻ mặt Vân Ca sửng sốt nhìn bọn họ, lão cười nói:

“Vương gia rất dễ bị nhận diện, người biết hình dáng của lão phu cũng không ít, lần này chúng ta không phải ra mặt với danh phận Vương gia, che giấu một chút vẫn là tốt hơn.

Vừa nói xong, Triệu Kiến Thận đã quay sang đưa cho Vân Ca một cái khăn tơ, bảo nàng che mặt.

“Không có ai nhận ra tiểu nữ, mà tiểu nữ cũng không cần phải đi ra ngoài.” Vân Ca miễn cưỡng nhận lấy, chán nản đeo lên.

“Lần này nàng phải đóng vai ái thiếp cùng ta dự tiệc.” Triệu Kiến Thận trả lời.

Giọng điệu nói có vẻ thật sự nghiêm túc, Vân Ca cảm nhận được dường như mình đang nghi ngờ hắn lợi dụng cơ hội này để chiếm lợi, cái này thật sự là kẻ tiểu nhân vờ đóng vai quân tử. Tuy rằng trong lòng hoàn toàn không hề muốn, nhưng… nhưng… thôi, đành kết luận một câu, đang ở dưới mái nhà người ta, không thể không cúi đầu, huống hồ chỉ đóng kịch một chút, thôi kệ.

Tới quán trọ trong thành, Triệu Kiến Thận và Trương Kiều Dư đều đi ra ngoài làm việc, Vân Ca nhờ người nấu cho nàng một thùng nước tắm, thoải mái tắm rửa một cái, lau khô tóc xong rồi phi thẳng tới giường nằm ngủ mê man.

Triệu Kiến Thận và Trương Kiều Dư thì không may mắn được như vậy, hai người chuẩn bị một chút, ra cửa đi thẳng tới tửu lâu lớn nhất trong thành - Nhạc Hoa lầu.

Dưới lầu, một gã tiểu nhị ăn mặc lịch sự lanh lẹ chạy tới cười nói:

“Hai vị muốn dùng rượu và đồ ăn không? Trên lầu có một phòng riêng lịch sự…”

Người tiểu nhị này hẳn đã quen thuộc, nhìn thấy Triệu Kiến Thận mang mặt nạ ra đường, cũng không hề tỏ ra kinh ngạc chút nào.

Trương lão đầu che tay áo hướng về phía tiểu nhị làm một cử chỉ ngầm người ngoài không thể thấy vừa nói:

“Phải là căn phòng sát đường cái.”

Tiểu nhị thấy dấu hiện ngầm đó sắc mặt vẫn không hề đổi, vẫn tiếp tục cười nói:

“Xin hỏi hai vị tiên sinh họ gì? Còn chờ thêm bằng hữu?”

Trương lão đầu trả lời:

“Bọn ta chỉ có hai người, hãy chuẩn bị một ít các món ăn chiêu bài của bổn tiệm đi.”

Dẫn bọn họ đến căn phòng gần sát đường cái, tiểu nhị dâng trà rồi lui xuống. Một hồi sau gã gõ cửa dâng thêm một mâm thức ăn gồm bốn món, phía sau dẫn theo một ông già và một cô gái trẻ.

Lão già cầm trên tay một cây đàn, cô gái kia có trang điểm nhẹ, diện mạo thanh tú, xem ra đây là một đôi ông cháu hát rong.

Tiểu nhị nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của hai người Triệu - Trương, gã cười khì rồi nói:

“Hai ông cháu này hát rong ở bổn tiệm, được rất nhiều khách hàng hoan nghênh, tiểu nhân bạo gan mang họ đến cho hai vị khách quan tiêu khiển giải sầu, nếu hai vị khách quan không thích, tiểu nhân sẽ bảo họ đi.”

Trương lão đầu nói:

“Đã đến đây rồi, hãy hát thử một đoạn cho bọn ta nghe.” Nói xong tiện tay ném vài đồng bạc boa cho tiểu nhị.

Tiểu nhị mừng rỡ lui ra, lão già đến ngồi vào cái ghế cạnh cửa bắt đầu xướng nhạc lên.

Cô gái kia hát một bài rất bình thường, ca từ không có gì đặc biệt hay, nhưng giọng hát quả thật ngọt ngào dễ nghe, không nghĩ đến một tài năng như vậy chỉ dừng ở mức độ hát dạo trong tửu lầu.

Khi bài hát chấm dứt, cô gái bước lên tự rót cho mình ly rượu thưởng. Người vừa đến gần, Triệu Kiến Thận ngửi được mùi hương trên người nàng ta, một ca nữ hát rong không có điều kiện để dùng đến những son phấn mắc tiền, ngửi đến mùi hương con gái này, đột nhiên làm cho Triệu Kiến Thận nhớ đến Vân Ca.

Trong ấn tượng, phần lớn thời gian không hề ngửi được mùi son phấn trên người Vân Ca, hơn nữa bởi vì mùi thanh khiết của nàng (thật ra chỉ vì mỗi ngày phải thường tắm rửa, cơ thể cũng tự nhiên tỏa ra cái mùi sạch sẽ mà thôi), trên người dường như lúc nào cũng như hơi thở tinh khiết. Hương vị này không hề ngửi thấy trên người nữ nhân khác.

Nghĩ đến hôm nọ cùng Vân Ca thân mật hôn đến mất cả hồn, môi nàng ấm áp mềm mại như nước, làm cho hắn như say rượu ngon, trong lòng bồi hồi rung động, ánh mắt kia đầy vẻ trêu ngươi đùa bỡn, đối với hắn có ảnh hưởng bao nhiêu chỉ một mình hắn biết rõ.

Nhưng phản ứng của Vân Ca cũng thật thú vị, nữ nhân bình thường, bị đàn ông không phải chồng mình trêu ghẹo như vậy, một khóc, hai làm dữ, ba thắt cổ là ba hành vi thường gặp. Nếu nữ nhân là một ca vũ nữ, mười phần hết năm phần là tỏ ra cực kỳ xấu hổ, sau đó thì õng õng ẹo ẹo đưa đẩy. Vân Ca thì thật sự tỏ ra tức giận, buồn cười là dù lửa giận nổi lên bừng bừng nhưng lại không dám phản kháng, làm cho tim hắn vạn phần xao động. Nếu không phải nghĩ làm quá thì sẽ hù nàng sợ bể mật, không thì thật sự rất muốn ôm lấy nàng vào lòng thân mật một phen.

Triệu Kiến Thận trong lòng xuất thần, mặt vẫn giữ được vẻ tự nhiên bình thản, thưởng cho ca nữ kia rồi bảo hai ông cháu bọn họ lui ra.

Trương lão đầu tay nâng ly rượu lên, trong chén có một viên nhộng rất nhỏ, bóp bể nó thì lộ ra một mảnh lụa nhỏ, đem đến để trước mặt Triệu Kiến Thận.

Trên mảnh lụa chi chít những chữ cực kỳ nhỏ, đúng là người do thám đã điều tra ra lai lịch của Vân Ca.

_________________

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »