Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4444 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 35
trong lúc dịch dung biến thành hủy dung..

❊ ❊ ❊

Ở trên thuyền Tuyền Cơ nửa tỉnh nửa mơ suốt một đêm, đến sáng sớm, thuyền tiến vào một bến đò gần Tử[1] huyện, Tuyền Cơ không dám mở miệng, trong nắng sớm nửa sáng nửa tối, khoa tay múa chân hướng về chủ thuyền nửa ngày, nói chính mình muốn lên bờ ở chỗ này, chủ thuyền thấy nàng gầy tong teo, lại câm điếc, tiền đò cũng không lấy của nàng, liền để nàng rời thuyền đi lên.

[1] Tử là màu tím.

Tuyền Cơ xuống thuyền, bước lên ranh giới của Tử huyện, bắt đầu một hành trình chạy trốn mới.

Cùng lúc này, ở Hàm huyện, Trầm gia trang đang lâm vào trạng thái khủng hoảng trầm trọng.

Triệu Kiến Thận ngồi ở thư phòng, nghe thủ hạ do thám báo cáo tình hình, ý tươi cười trên mặt sâu thêm một chút, sắc mặt đám thủ hạ liền khó coi thêm một phần, nhìn thấy ngón tay hắn gõ gõ nhẹ nhàng trên mặt bàn gỗ đàn hương, phát ra tiếng vang cộp, cộp, cộp, đám thủ hạ hầu như cảm giác máu của chính mình từng chút từng chút đông lạnh thành băng… Đại lão bản phát hỏa lớn, nguyên cả Hàm huyện cũng không đủ để thiêu đâu!

“Nàng là một nữ tử yếu ớt không võ công, có thể rời trang viên đi chắc chắn có đồng đảng, trong nửa canh giờ phải đem nội gian đào ra đây.” Trương Kiều Dư đánh gãy báo cáo kết quả tìm kiếm khu vực Hàm huyện của thủ hạ.

“Dạ!” Thủ hạ toát mồ hôi lạnh, phi nhanh ra ngoài, va phải Đại tổng quản La Thạch Điền mang theo cháu trai tiến vào thỉnh tội. Cháu trai của hắn, La tổng quản, chính là người giúp đỡ Tuyền Cơ chạy trốn.

La tổng quản nơm nớp lo sợ đi đến trước mặt Triệu Kiến Thận, bùm một cái quỳ xuống, rối rít nói: “Thuộc hạ đáng chết, Vân Ca phu nhân là… là thuộc hạ phái người đưa đi…”

“Ta rất hiếu kỳ, Vân Ca chỉ là một nữ tử, sao có thể kích động được ngươi phản bội ta?” Triệu Kiến Thận cười như gió thoảng mây bay, nhìn không ra một chút dấu vết đang tức giận nào, ngược lại càng làm cho người ta sợ hãi.

La tổng quản một mực xin nhận tội, cuối cùng cắn răng đem toàn bộ sự tình nói ra. Vị La tổng quản này lợi dụng chức vị, trong mấy năm gần đây tham ô của Trầm gia không ít bạc, nhưng thủ hạ thân tín vô cùng lợi hại, làm sổ sách kế toán cực kỳ chặt chẽ, chưa từng có người tra ra vấn đề trên sổ sách.

Hai ngày trước Vân Ca bỗng nhiên gọi hắn đến, đưa cho hắn trang giấy liệt kê các khoản có vấn đề, La tổng quản sợ hãi chết đứng, Trầm gia đối với thủ hạ tham ô không làm tròn trách nhiệm từ trước đến nay nghiêm trị không tha, La tổng quản vội đe dọa Vân Ca không được tiết lộ ra ngoài, kết quả Vân Ca chẳng những không sợ, ngược lại còn tuyên bố chỉ cần nàng có cái gì ngoài ý muốn, trong mười ngày sẽ có người đưa bản sao các khoản có vấn đề đến tận tay thiếu chủ Trầm Kiếm.

La tổng quản hết sức hoang mang lo sợ. Vân Ca bỗng nhiên chủ động bằng lòng giúp hắn che giấu, chỉ cần hắn phái người lén mang nàng rời khỏi Hàm huyện, trước khi nàng rời đi sẽ nói cho hắn bản sao đang ở trên tay ai, hắn có thể lấy trộm bản sao mang đi tiêu hủy.

La tổng quản bất đắc dĩ phải đáp ứng yêu cầu của Vân Ca, nhưng thấy sự tình ngày hôm nay vô cùng ồn ào, càng nghĩ càng sợ, rốt cục không nhịn được đi tìm thúc thúc La Thạch Điền thương lượng, kết quả bị La Thạch Điền nổi giận kéo đến trước mặt Trầm Kiếm tự thú.

“Thú vị, thật sự là quá thú vị rồi.” Triệu Kiến Thận nghe xong lời nhận tội của La tổng quản, không giận ngược lại còn cười.

Trương Kiều Dư phất tay cho người đem La tổng quản kéo xuống, dựa theo gia quy mà xử trí, trấn an La Thạch Điền vài câu, phân phó thủ hạ dựa theo manh mối La tổng quản cùng phu xe cung cấp tiếp tục truy tìm.

Triệu Kiến Thận ra hiệu cho những người khác lui ra hết, chỉ lưu lại Trương Kiều Dư cùng đội trưởng thị vệ Vương phủ Triệu Chính.

Hai người đều biết tâm trạng Triệu Kiến Thận không tốt, ngay cả Trương Kiều Dư cũng không muốn ở lại đây lúc này chủ động nói những lời kích thích đến vị Vương gia đại nhân có “Nữ nhân chạy trốn rồi” này.

“Các ngươi nói xem, nữ nhân kia vì sao lại phải lén đào tẩu?” Triệu Kiến Thận tự phụ thông minh hơn người, lại không nghĩ ra điểm này, kỳ thật cũng không thể trách hắn, ai bảo hắn đối mặt với một nữ tử có suy nghĩ tính cách hoàn toàn khác biệt với bất cứ người nào ở thời đại này.

“Có thể… có thể Vân Ca cô nương là gian tế của một thế lực khác phái tới.” Triệu Chính nói.

“Hừ, một nữ nhân ngay cả hai bờ Lan Giang đều thuộc phạm vi thế lực của Trầm gia cũng không nhận biết, một nữ nhân ngay cả ca múa, âm luật, quyến rũ, đưa tình cũng không biết? Nói là gian tế đã quá đề cao nàng!” Triệu Kiến Thận không muốn hạ thấp giá trị của nghề “gian tế”.

“Có lẽ nguyên nhân là do thiếu gia bức bách quá mức.” Trương Kiều Dư dù sao cũng cùng Vân Ca tiếp xúc tương đối nhiều, nói ra một đáp án vô cùng gần với sự thật.

Triệu Kiến Thận im lặng, không biết có nghe thấy không, qua hồi lâu nói: “Để tìm ra người trước rồi nói sau.”

Tất cả mọi người đều tưởng rằng trong phạm vi thế lực của Trầm gia, trong vòng hai ba ngày là có thể tìm được người, kết quả kiên trì tìm kiếm suốt một tháng vẫn không có tin tức gì. Một kết quả khiến Triệu Kiến Thận giận dữ đem tất cả ám vệ của Vương phủ cùng người đứng đầu phân bộ Trầm thị cách chức.

Ở ngày thứ ba Tuyền Cơ rời đi, Triệu Kiến Thận liền rời khỏi Hàm huyện, dù sao công việc của Trầm gia còn có Vương phủ cực kỳ phức tạp, không có khả năng dây dưa kéo dài.

Công việc tìm kiếm hai bờ Lan Giang vẫn đang khẩn trương tiến hành, người không biết còn tưởng là Trầm gia cùng quan phủ đang tìm kiếm hải tặc thổ phỉ hoặc là kẻ thù phản nghịch.

Mà đầu sỏ khiến cho hai thế lực người ngã ngựa đổ, đang ngồi soi gương trong một tiểu viện ở một nơi không dễ thấy của Hàm huyện,

Từ sau khi chạy trốn thành công, Tạ Tuyền Cơ mỗi ngày đều soi gương, mỗi lần soi gương tất nhiên tuôn ra cả tràng chửi rủa: “Đại ca thối tha, đại ca chết dẫm, cho ta dịch dung đan cái quái gì chứ, rõ ràng là hủy dung đan! A! A! A! A!”

Trong gương hiện ra khuôn mặt xấu xí sưng húp như bánh bao, màu vàng đen… đây chính là một trong những nguyên nhân quan trọng khiến Trầm gia vẫn không tìm được tăm hơi nàng! Bọn họ tìm chính là một nữ tử hoặc thiếu niên giả trang vô cùng xinh đẹp, không phải một nữ nhân bộ mặt xấu xí sưng húp.

Tạ Tuyền Cơ hiện tại có thể thực sự yên tâm mặc nữ trang đi khắp nơi, bởi vì dù là kẻ sắc lang không kén chọn nhất cũng sẽ không có chủ ý quấy rối nàng, bọn buôn người thấy nàng sẽ lập tức quay đầu chạy vội, tiểu tặc nhìn thấy cũng sẽ vô cùng ngao ngán không buồn xuống tay…

Ngày đó trước khi rời thuyền Tuyền Cơ đã lén lút hỏi xin Dịch Thanh Vân dịch dung đan bôi lên mặt, kết quả không đến nửa canh giờ, khuôn mặt đã biến thành cái đức hạnh này. Tuyền Cơ rốt cục đã biết, hóa ra cái gọi là dịch dung đan chỉ dùng để hủy dung, bị hủy đương nhiên sẽ không có người có thể nhận ra, hại nàng còn tưởng rằng là sản phẩm công nghệ cao nào đó. Cũng may là theo cách nói của Dịch Thanh Vân thì chỉ cần dùng nước muối rửa mặt, thời gian một chén trà nhỏ là có thể khôi phục nguyên trạng, nhưng là xét thấy tình thế hiện tại, trước hết vẫn là nhẫn nại đi. Tuyền Cơ an ủi mình, thử làm xấu nữ cũng là kinh nghiệm nhân sinh không tồi, dáng vẻ hiện tại an toàn như vậy, ít nhất cuộc sống sẽ thuận lợi rất nhiều.

Đẩy cửa viện, bước ra khỏi tiểu viện[2] thuê tạm thời này, nghênh ngang đi trên đường, làm người không thể ăn không ngồi rồi, miệng ăn núi lở, dù sao cũng phải suy nghĩ làm thế nào kiếm tiền dựng nhà nữa.

[2] Nhà ở có tường thấp bao chung quanh gọi là viện.

Bởi vì vừa trải qua một khoảng thời gian bình an vô ưu, tính cảnh giác của Tuyền Cơ giảm đi, không có chú ý tới ở tiểu viện cách đó không xa, có ánh mắt chăm chú nhìn trộm…

Tiểu viện này là thuê được từ một quả phụ, chồng quả phụ họ Văn, mọi người xung quanh gọi nàng là Văn đại nương. Khi Tuyền Cơ trở lại Hàm huyện, đi ngang qua tiểu viện nhà nàng, nghe được nàng cùng hàng xóm nói chuyện, muốn tìm biện pháp gom góp tích lũy tiền cho con trai lên kinh thành dự thi, liền chủ động đề xuất muốn thuê một nửa tiểu viện nhà nàng ở mấy tháng.

Văn quả phụ lo lắng một lát rồi liền đáp ứng, tiểu viện dù sao cũng để trống một nửa, cho nam tử thuê thì sợ ảnh hưởng tới thanh danh của chính mình, cho nữ tử trước mắt thuê là thích hợp nhất. Kỳ thật còn có một nguyên nhân quan trọng là… Nữ tử độc thân bình thường còn sợ lai lịch không đứng đắn, trêu chọc đàn ông, hoặc lại thông đồng với chính con trai của mình, Tuyền Cơ lớn lên có cái dáng vẻ kia, làm cho người ta rất yên tâm!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »