Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4664 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 48
nửa đêm không người đi thăm phạm nhân..

❊ ❊ ❊

“Ngoại trừ Thánh chủ có thể nắm giữ được thần khí thì nó cũng có thể có một chút duyên với người thường, Bạch gia có duyên với Khuy Thiên Châu, tự nhiên sẽ có thế kiềm giữ nó. Chỉ là Bạch Chí Dao không biết lai lịch của hạt châu này, vẫn tưởng nó so với những hạt châu bình thường có chút trân quý hơn mà thôi. Bổn vương chẳng qua chỉ cần lộ ra một chút ý thích hạt ngọc thạch cổ quái đó, hắn liền tự động dâng tới cửa, hắn còn sợ chút lễ vật này không đủ lớn.” Triệu Kiến Thận nói không chút che giấu vẻ đắc ý khi mưu kế được thực hiện.

Tuyền Cơ thở dài rồi nói: “Rốt cuộc Bạch Chí Dao đã đắc tội gì với ngươi, ngươi chẳng những lừa lấy bảo vật của hắn, còn một đường đưa hắn lên trước miệng đao của kẻ địch. Hắn chẳng qua chỉ muốn một phần mỏ quặng Vân Xuyên thôi mà.”

Triệu Kiến Thận đáp: “Ta thống hận nhất kẻ dám tính kế với bổn vương, hắn đã dám làm thì phải gánh chịu hậu quả thật lớn.”

Trong đầu Tuyền Cơ nghĩ đến cách nghĩ của những người đi theo Triệu Kiến Thận, đều chỉ có một ý giống nhau: Đắc tội ai cũng đừng nên đắc tội Triệu đại Vương gia, hắn là nhân vật điển hình cho tích từng giọt hận mà trả lại bằng cả dòng suối.

“Động Địa Trụ có manh mối chưa?” Tuyền Cơ có chút tò mò Thần khí trong truyền thuyết tụ lại một chỗ sẽ phát sinh chuyện gì.

Triệu Kiến Thận đã định liệu trước: “Còn chưa có. Nhưng mà hẳn là ở Ninh quốc.”

“Vì sao lại nói cho ta biết cái này?”

“Ta nói rồi, ngươi là một trong những thuộc hạ ta coi trọng nhất, những việc này đương nhiên phải cho ngươi biết.”

Tuyền Cơ tỏ vẻ không tin.

Triệu Kiến Thận bỗng nhiên thu hồi ý cười trên khóe môi, nghiêm mặt nói: “Từ nay về sau, nếu trong lòng có suy nghĩ gì thì cứ việc gặp ta hỏi thẳng, ta nhất định biết thì sẽ nói, nói thì sẽ nói hết.”

“A?” Nói cái gì nữa vậy? Bỗng dưng sao lại không tự xưng “Bổn vương” nữa rồi.

“Ngươi đã nhìn thấy nhiều, nhất định cũng đã đoán được nhiều điều, nhưng đều giữ trong lòng, thay vì chính mình hoài nghi lung tung miên man vô lối, chi bằng ngươi hãy thoải mái hỏi ta, bao gồm chuyện của Vương phủ, chuyện Vân Xuyên, chuyện Trầm thị, chuyện của ta…”

Ngữ điệu mềm mỏng dụ dỗ, ánh mắt thoải mái mị hoặc khiến Tuyền Cơ như bị điện giật, ngơ ngác, ngoan ngoãn đáp: “Vâng.”

Có lẽ hào quang trong mắt Triệu Kiến Thận quá chói sáng khiến cho Tuyền Cơ đang bị mê hoặc bừng tỉnh, bất giác lui lại hai bước, vội vàng nói: “Đêm đã khuya, ta trở về nghỉ ngơi.”

Nói xong không đợi Triệu Kiến Thận phản ứng, lui ra rất nhanh.

“Nếu động lòng, cần gì phải ngoan cố chống lại chứ?” Triệu Kiến Thận nhìn theo bóng dáng vội vàng bỏ chạy của Tuyền Cơ cười thật đắc ý.

Nói xong hướng ra ngoài nhướng mày, thấp giọng gọi: “Triệu Thập Lục.”

Một bóng đen từ bên ngoài thư phòng tiến vào, quỳ trên mặt đất, chính là thủ lĩnh đội tử sĩ ngầm thứ mười sáu của Vương phủ.

“Truyền lệnh xuống, Tích Hoa công tử Dịch Thanh Vân, giết không tha!” Triệu Kiến Thận lại đeo lên chiếc mặt nạ công tử hiền hậu, khóe môi tao nhã khẽ nâng lên, tràn ngập ý cười nhu hòa nhưng sự âm lãnh nơi đáy mắt lại khiến người ta thật sợ hãi.

Triệu Thập Lục lại cúi người hành lễ, liền giống như lúc đi vào nháy mắt liền biến mất vô tung vô ảnh.

Tuyền Cơ một đường chạy trối chết thẳng đến Thính Tùng cư mới nhẹ nhõm thở dài một hơi.

Tắm rửa xong lên giường nằm nhưng thật khó đi vào giấc ngủ, trong đầu toàn là gương mặt đẹp trai đến rối tinh rối mù của Triệu Kiến Thận cùng với cặp mắt điện giật chết người không đền mạng kia. Bỗng dưng nhớ tới Trương Kiều Dư từng hỏi nàng một vấn đề - nàng cảm thấy Triệu Kiến Thận là dạng người gì.

Một nam nhân anh tuấn đến mức tội ác, một nam nhân có gương mặt tươi cười ôn nhu nhưng bụng đầy âm mưu quỷ kế, một nam nhân đặc biệt thích mang thù, hơn nữa có thù tất báo, một nam nhân háo sắc… Ách, điểm này hình như có chút oan uổng cho hắn, tuy rằng Tuyền Cơ đã bị Triệu Kiến Thận ăn vô số đậu hũ, nhưng mà cực ít thấy hắn chủ động thân cận với nữ nhân khác.

Tuyền Cơ lại ngồi dậy, nàng thật muốn đem đầu mình sắp xếp hết lại, không phải nàng không biết mình đã động lòng với Triệu Kiến Thận - đối diện với sự ưu ái của một nam nhân anh tuấn cường đại có quyền có thế như vậy, nếu nói không động tâm thì thật quá kiêu, chỉ là không thể không luôn luôn cảnh tỉnh bản thân không thể trầm luân vào đó… Kỳ thật nàng cũng không thoải mái như người khác nhìn thấy.

Đã không ngủ được, Tuyền Cơ dứt khoát đứng dậy tìm chút việc để làm, trễ như vậy Trương mẫu nhất định đã ngủ rồi, chi bằng đi xem tội phạm bị phạt thế nào.

Từ đường chân chính của Triệu Vương phủ còn nằm ở cố hương của Triệu gia, Kiến Xuyên. Do đó, tiểu lâu nhỏ ở phía đông Vương phủ được dùng để thờ phụng bài vị tổ tiên, cũng dần trở thành từ đường của Triệu Vương phủ ở nơi này.

Tuyền Cơ không đánh thức Khả Nhi, tự mình đem theo một bình trà cùng điểm tâm, cầm đèn lồng bước đi.

Triệu Tư Viễn đang quỳ ở chính giữa đại sảnh từ đường, một bên điều dưỡng nội tức, cả người đã tiến vào trạng thái mê ngủ, tuy nhiên khi Tuyền Cơ bước vào hắn liền cảm nhận được, dù sao mỗi ngày đều luyện võ công từ lúc ba tuổi đến giờ cũng không phải là công toi.

Hắn cẩn thận duy trì tư thế ban đầu của mình, muốn xem xem nữ nhân này nửa đêm lại đây là muốn làm gì.

Tuyền Cơ thấy hắn dù đang quỳ vẫn có thể ngủ, cảm thấy rất bội phục, nhẹ nhàng để điểm tâm và trà lại rồi xoay người đi.

“Này, ngươi nửa đêm lén lút tới đây, sao không nói một tiếng nào đã bước đi?” Nghe bước chân Tuyền Cơ đã sắp tới cửa từ đường, Triệu Tư Viễn nhịn không được mở miệng nói.

Tuyền Cơ kinh ngạc quay đầu lại nói: “Không phải ngươi đang ngủ sao? Ta nói mà, làm gì có người nào có thể vừa quỳ vừa ngủ, ngươi cũng đâu phải ngựa.”

“Hừ! Ta đang luyện công, ngươi biết cái gì?” Nữ nhân này không thể nói được mấy câu dễ nghe.

“Được, ngươi cứ từ từ mà luyện, ta không quấy rầy nữa.” Tuyền Cơ phất tay, xoay người muốn rời đi.

“Này, ngươi đã đến đây rồi, liền cùng ta trò chuyện đi.” Triệu Tư Viễn dài mặt, ngang ngạnh nói.

Tuyền Cơ đương nhiên hiểu đây là biểu hiện lúc không được tự nhiên của đứa trẻ đang thời kỳ phản nghịch nên cũng không nổi giận, xoay người lại đi đến bên Triệu Tư Viễn, thoải mái ngồi xuống. Lúc này mặc dù mùa hạ đã qua nhưng thời tiết còn rất nóng bức, ngồi dưới sàn nhà lạnh lẽo ngược lại cũng không quá khó chịu.

“Ngươi muốn nói cái gì?” Tuyền Cơ tủm tỉm cười hỏi.

“Hôm nay vì sao ngươi lại cầu tình thay cho ta, đừng tưởng như vậy ta sẽ cảm kích ngươi.” Rõ ràng là muốn nói lời cảm ơn, thế nhưng nói ra miệng lại là ngữ điệu này.

“Ngươi cảm kích ta, ta cũng không đem làm cơm ăn được, ta là nghĩ, dù sao từ đường nhà ta cũng không có ở nơi này, muốn phạt cũng không thể phạt ta quỳ ở từ đường một đêm…” Tuyền Cơ nửa đùa nửa thật nói, nhìn thấy hàng mi Triệu Tư Viễn nhíu lại sắp phát tác, lại tiếp tục nói: “Vả lại quả thật hôm nay ta cũng có chút không đúng.”

Triệu Tư Viễn hừ một tiếng, sắc mặt mới có chút hòa hoãn.

Tuyền Cơ nhìn thấy hắn quỳ cũng không thoải mái nên nói: “Ngươi cũng ngồi xuống đi, dù sao ở đây cũng không có ai nhìn thấy.”

“Không được, Phụ vương muốn ta quỳ ở đây một đêm, nếu ta không quỳ, người biết nhất định sẽ tức giận.” Hiển nhiên Triệu Tư Viễn rất kính trọng phụ thân của hắn.

“Ngươi sợ hắn như vậy làm gì? Hắn cũng đâu phải có thiên lý nhãn thuận phong nhĩ, làm sao có thể cái gì cũng đều nghe đều thấy chứ?”

Triệu Tư Viễn khinh thường liếc Tuyền Cơ nói: “Chẳng lẽ ngươi không sợ Phụ vương ta sao?”

“Sợ chứ, chẳng qua còn may là ta không phải là con của hắn, trêu chọc không nổi chẳng lẽ ta còn không trốn nổi sao.” Tuyền Cơ chống một tay xuống đất nghiêng người cà lơ phất phơ nói.

“Phụ vương đối với ngươi rất tốt…” Triệu Tư Viễn bỗng nhiên nói, thấy vẻ mặt Tuyền Cơ không cho là đúng, nhịn không được liền nói: “Phụ vương có rất nhiều nữ nhân, nhưng mà ta chưa bao giờ thấy hắn đối với nữ nhân nào giống như với ngươi cả.”

Tuyền Cơ thật không chịu nổi. Không nhắc đến nam nhân này không được sao, thật sự là đi đến đâu cũng trốn không xong mà.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »