Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4724 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 72
tìm được tổ chức rồi..

❊ ❊ ❊

Tiếp tục bị động như thế cũng không phải biện pháp. Vì thế, buổi tối hôm nào đó, Tuyền Cơ ôm tâm lý đập nồi dìm thuyền, chủ động đi tìm Triệu Kiến Thận ngả bài.

“Ta muốn rời khỏi Triệu Vương phủ, rời khỏi Trầm thị.”

“Ta vẫn luôn suy nghĩ, chừng nào thì nàng mới chịu nói ra trước mặt ta.” Triệu Kiến Thận nghe xong không có chút bất ngờ nào, ngược lại Triệu Chính đứng bên cạnh lại bắt đầu khẩn trương.

“Quả nhiên là ngài đã sớm biết, vậy ta cũng không cần phải nói nhảm thêm nữa. Sau khi rời khỏi ta sẽ tuyệt đối không tiết lộ cho bất kỳ ai về chuyện của Vương phủ và Trầm thị. Ngài có thể yên tâm.”

“Nàng cứ thế mà cáo từ ta, cũng không định hỏi một chút ý kiến của ta sao?” Triệu Kiến Thận thản nhiên nâng chung trà lên, hai tròng mắt rủ xuống khiến cho người ngoài không thể nhìn rõ được tâm tư thế nào.

Tuyền Cơ miễn cưỡng cười nói: “Vậy ngài có ý kiến gì không?”

“Một khi nàng rời khỏi chiếc thuyền này, ta cũng sẽ không che chở cho nàng nữa, nàng nên suy nghĩ cho thật kĩ.”

Tuyền Cơ chớp chớp đôi mắt, không thể hiểu được ý tứ của Triệu Kiến Thận, nhẹ giọng trả lời: “Đa tạ lòng tốt, ta vẫn rời khỏi là tốt hơn.”

Triệu Kiến Thận nhìn Tuyền Cơ, lạnh nhạt nói: “Một khi đã như vậy, ta cũng không cần phải miễn cưỡng giữ khách. Triệu Chính, tiễn Tạ tiểu thư rời thuyền!”

“Ách, vẫn còn một chuyện!” Tuyền Cơ bỗng nhiên nhớ tới cái vòng trên cổ, chỉa chỉa cổ nói: “Làm ơn cho ta mượn chìa khóa một tí.”

Triệu Kiến Thận bỗng nhiên hừ một tiếng, từ trong người lấy ra một cái chìa khóa vứt cho Tuyền Cơ.

Tuyền Cơ tiếp nhận rồi nhanh tay lẹ chân cởi bỏ cái vòng, đặt lên trên bàn, chỉ cảm thấy gánh nặng trong lòng đã được buông lỏng, hơi hơi cúi đầu xuống thi lễ, cười nói: “Tuyền Cơ cáo từ, đa tạ Vương gia đã chiếu cố suốt một năm qua. Xin giúp ta tạm biệt với mọi người trong Vương phủ.”

Dứt lời đi ra cửa cũng không thèm quay đầu lại.

Triệu Chính im lặng đưa Tuyền Cơ lên bờ, rốt cuộc cũng không nhịn được nói: “Ngươi, người hà tất gì… Bây giờ nên mau chóng quay lại cầu xin thiếu gia, thiếu gia nhất định sẽ không nổi giận với ngươi!”

Triệu Kiến Thận dễ dàng thả nàng đi thế này, Tuyền Cơ đã sớm âm thầm cảnh giác, vội vàng nhân cơ hội tìm hiểu nói: “Ta đi rồi, thiếu gia nhà ngươi sẽ không ở trên đường tìm người hại ta đó chứ?”

Triệu Chính vội la lên: “Thiếu gia nhất định sẽ không đối xử với cô nương như thế, chỉ là…”

Giọng nói lạnh lùng của Lam Tích từ trên thuyền truyền ra: “Sư phụ, thiếu gia phân phó, Tạ tiểu thư đã không còn liên quan gì với Trầm thị, mời sư phụ lập tức trở về phục mệnh với thiếu gia.”

Triệu Chính dậm chân một cái, liếc mắt nhìn Tuyền Cơ, thở dài một tiếng xoay người lên thuyền.

Tuyền Cơ thừa lúc trời tối, dùng dịch dung đan thay đổi dung mạo, tự đi tìm khách điếm để nghỉ qua đêm, định làm gì, cũng phải chờ đến mai đã.

Mặc dù tìm được một khách trọ lớn nhất ở đây, trọ cũng là phòng tốt nhất, nhưng so với giường lớn trên thuyền của Trầm gia hay của Vương phủ, đều thua xa.

Tuyền Cơ để nguyên y phục nằm trên giường, đưa tay sờ sờ vật gì đó trong tay áo, không khỏi khẽ cười lẩm bẩm: “Tiếng Triệu đại ca này quả nhiên gọi không uổng phí, lại còn lén đưa cho ta nhiều tiền như thế, có cơ hội phải nên cảm ơn huynh ấy mới được.”

Kỳ thật trước khi đi gặp Triệu Kiến Thận ngả bài, Tuyền Cơ đã sớm lấy hết ngân phiếu bạc vụn này nọ để trong người, tuy rằng sống trong Vương phủ ở kinh thành không lâu, nói không chừng đời này cũng không có cơ hội quay lại đây, thế nhưng chỉ bằng bao nhiêu đó trên người, nửa đời sau cũng không cần phải lo đến chuyện áo cơm.

Chỉ là không biết câu cuối cùng chưa nói hết của Triệu Chính có huyền cơ gì trong đó.

♣ ♣ ♣

Trên Lan Giang, Triệu Kiến Thận căn dặn thuộc hạ canh thuyền suốt đêm, Triệu Chính nhìn thấy nước sông cuồn cuồn dưới thuyền, trong lòng lo lắng như lửa đốt, nếu có Trương tiên sinh ở đây, chắc chắn sẽ không để cho mọi chuyện trở thành thế này.

Triệu Kiến Thận ngồi trong phòng một mình, nhìn cái vòng cổ đặt ở trên bàn trước mặt đến xuất thần. Vòng cổ đã không còn hơi ấm của Tuyền Cơ, khôi phục trạng thái lạnh lẽo, tim của người nào đó cũng có chút chút rắn lạnh hơn.

Triệu Kiến Thận hắn muốn loại nữ nhân nào mà chả được, nếu nàng đã kiên quyết rời đi vậy thì cứ để cho nàng đi đi, một ngày nào đó nàng sẽ hối hận, sẽ quay lại trước mặt hắn cầu xin hắn che chở sủng ái.

Có một giọng nói trong lòng thầm nhắc nhở: Nếu như nàng gặp phải chuyện gì bất trắc, không còn quay lại nữa thì sao?

Vậy thì chỉ có thể trách nàng quá bướng bỉnh, không biết tốt xấu thôi! Triệu Kiến Thận lạnh lùng áp chế bất an trong lòng.

Ngày hôm sau tỉnh lại, Tuyền Cơ không vội vã ra cửa, cầm lấy cây sáo Tử Vân Kim thổi một hồi, rồi ngồi cả ngày trong phòng đợi bồ câu đưa tin đến.

Đợi cho đến khi trăng lên giữa trời, ngay lúc Tuyền Cơ sắp tuyệt vọng, mới nhìn thấy bóng dáng của một con bồ câu trắng xuất hiện bên cửa sổ, Tuyền Cơ dụi dụi con mắt, cứ tưởng là ảo giác.

Ba bước thành hai bước mở cái ống tròn trong chân bồ câu ra, lá thư mà tự mình đặt ở bên trong gửi vào mấy ngày trước đã không còn nữa, hồi hộp mở tờ giấy ra xem, bên trên là thư hồi âm của Dịch Thanh Vân, chỉ nói là nhận được thư của Tuyền Cơ, đã xuất phát chạy đến, nhưng mà trên đường gặp phải chuyện bất trắc nên bị trì hoãn.

Tuyền Cơ nhẹ nhàng thở ra, vội vàng viết lên giấy vị trí của mình rồi thả bồ câu đi đưa tin, an tâm ở khách điếm chờ Dịch Thanh Vân đến.

Không đợi được Dịch Thanh Vân, lại đợi được một đám hắc y nhân, không nói câu nào, điểm huyệt Tuyền Cơ xong rồi ném xuống dưới giường.

Tuyền Cơ không thể động đậy cơ thể, đầu óc nhanh chóng vận động, nhìn hành động của bọn hắn, tựa hồ không phải nhắm vào mình, nếu không cũng sẽ không ném mình xuống dưới sàng cho xong chuyện. Sẽ đến gian phòng này chỉ có Dịch Thanh Vân và điếm tiểu nhị, vậy thì chính là nhắm vào Dịch Thanh Vân rồi.

Tiểu bồ câu đưa tin mặc dù dáng vẻ đáng yêu, nhưng cũng là một thứ không tin được, đến lần này cũng vậy, là lần thứ hai để lộ bí mật khiến nàng gặp chuyện xui xẻo rồi.

Từ dưới sàng nhìn lên có một tên Hắc y nhân nằm trên giường, những người còn lại đều nhảy lên trên xà nhà, có trốn vào ngăn tủ, có ẩn trong bóng tối bên hông giường… Không nghi ngờ gì cũng biết là đang chờ Dịch Thanh Vân vừa đến liền tiến hành phục kích.

Tuyền Cơ nằm dưới sàng ngoại trừ lo lắng suông ra, một chút biện pháp cũng không có. Chỉ mong rằng Dịch Thanh Vân đừng có dễ dàng bị mắc mưu thôi!

Mới cầu nguyện xong, liền thấy một bóng dáng quen thuộc dưới ánh trăng chiếu trên mặt đất, Dịch Thanh Vân đến rồi!

Trong phòng đương nhiên không có chút động tĩnh nào, Dịch Thanh Vân thấy trong màn hình như có bóng người, liền bước tới gần, Tuyền Cơ khẩn trương đến mức tim thiếu điều muốn nhảy lên cổ họng, thế nhưng lại không thể động đậy, lại vừa không thể thốt ra tiếng.

Nhưng vào lúc này, Dịch Thanh Vân hai chân vừa đến trước giường, người liền thối lui lại ba bước, trên giường có tiếng ứ hự, tiếp đó là âm thanh vật gì nặng ngã xuống giường, chắc là thích khách trên giường đánh lén bị Dịch Thanh Vân gây thương tích.

“Phi! Tiểu muội nhà ta xinh đẹp như tiên!” Dịch Thanh Vân miệng thì chửi, tay cũng không nhàn rỗi, đã cùng với một đám Hắc y nhân bắt đầu hỗn chiến.

Tuyền Cơ từ dưới sàng nhìn thấy mấy đôi chân dịch chuyển tới lui, tiếng binh khí đánh nhau inh ỏi, thầm nghĩ động tĩnh um sùm như thế, người trong khách điếm chắc là phải có phản ứng chứ… chỉ cần có người đến, cơ hội trốn thoát của Dịch Thanh Vân sẽ nhiều hơn một chút.

Thế nhưng một đám người trong khách điếm lại ngủ như chết, đánh nhau lách ca lách cách cả buổi trời, không ai dám đến xem coi chuyện gì, cũng không thấy quan phủ có phản ứng, Tuyền Cơ thầm mắng xui xẻo.

May mà võ công Dịch Thanh Vân cũng thực sự không tồi, Hắc y nhân té trên mặt đất càng lúc càng nhiều, mấy tên còn lại thấy tình thế không ổn, hô to một tiếng rút lui, chưa tới ba giây đã chạy trốn không thấy tung tích.

Dịch Thanh Vân nghiêng tai lắng nghe, bước nhanh đến trước giường, một tay lật ván giường lên, để lộ ra Tuyền Cơ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »