Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4529 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 27
một chàng đẹp trai trèo tường đến..

❊ ❊ ❊

Dịch Thanh Vân mang theo Vân Ca xuôi theo dòng suối nhỏ đi xuống hạ du một đoạn, đổi sang đi lên một chiếc xe ngựa đã được chuẩn bị trước đó ở ngoài bìa rừng.

Xe ngựa này tuy rằng không thoải mái bằng chiếc trong Vương phủ kia, nhưng là có chút tinh xảo, không giống người bình thường có thể có được.

Dịch Thanh Vân cam chịu đi lên làm phu đánh xe, Vân Ca xung quanh không có việc gì làm, bên ngoài một mảnh tối đen cái gì cũng thấy không rõ, dứt khoát buông màn xe thay đổi tư thế thoải mái, ngủ!

“Ngươi đánh thuốc mê nàng ta?” Một hồng y thiếu nữ mở cửa xe, nhìn vào trong xe, Vân Ca đang say mộng đẹp, nhíu mày nói.

“Không có a.” Dịch Thanh Vân hô to oan uổng.

Vân Ca trong lúc ngủ mơ nghe được tiếng người, miễn cưỡng tỉnh lại, dụi dụi mắt, ngáp một cái, xoay người nhìn về phía ngoài cửa xe.

Bị ngược sáng, nên nhìn không rõ lắm, nhưng mà một thân hồng y này quá lộ liễu, chính là Chu Nhi ở bên cạnh Bạch công tử.

Chu Nhi cuối cùng như mong muốn mà nhìn thấy khuôn mặt của Vân Ca, không thể không khen ngợi một tiếng, son phấn không thoa, tóc mai hỗn độn vẫn không giảm thanh lệ, đôi mắt mông lung, quả là một giai nhân tuyệt đẹp!

“Chu Nhi cô nương, Bạch công tử muốn gặp ta, cùng ta gia… Lão, lão gia nói một tiếng là được rồi, cần gì phải phiền phức như vậy?” Vân Ca lười biếng nói, chẳng có chút dáng vẻ thấp thỏm hoảng hốt mà con tin nên có.

“Phu nhân hiểu lầm rồi, công tử nhà ta nhận được tin báo nói ông chủ Đồng dự tính giữa đường sẽ gây bất lợi đối với cô nương, cho nên thỉnh Dịch tiên sinh ra tay cứu giúp, vì cam đoan phu nhân an toàn, mới đón phu nhân đến đây tĩnh dưỡng. Công tử nhất định sẽ nhanh chóng thông báo ông chủ Trầm đến đón phu nhân về, xin phu nhân yên tâm!” Chu Nhi mặt không đổi sắc, đưa tay đỡ Vân Ca xuống xe.

Vân Ca âm thầm đảo mắt xem thường, thật là giỏi nói a!

“Ta nhất định từng gặp qua ngươi!” Dịch Thanh Vân bỗng nhiên thực khẳng định nói.

Chu Nhi lại lạnh như băng nói với hắn: “Dịch Thanh Vân, ngươi bên ngoài ăn chơi không sao, Vân Ca phu nhân không phải là người ngươi có thể đụng vào!”

Chu Nhi hừ lạnh một tiếng, tự mình kéo Vân Ca đi.

Nơi xuống xe là trong một trang viên rộng lớn, tường trắng ngói đen, mộc mạc đến cực điểm, trong hoa viên đủ loại các loại hoa cỏ cây cối, mọc cực kỳ khoa trương náo nhiệt, kết hợp với nhau, lại có sự hài hòa khác biệt nói không nên lời, phong cách đình viện như vậy thập phần hiếm thấy.

Vân Ca theo Chu Nhi vòng vo lướt qua mấy khóm lá, tới trước một đình nghỉ mát nho nhỏ, Bạch công tử đang ngồi ở trong đình, bên cạnh chính là lục y Bích Nhi.

Lần đầu gặp khuôn mặt thật của Vân Ca, Bạch công tử nhịn không được hơi thất thần, thầm nghĩ: Khó trách Trầm Kiếm đối nàng yêu thích không buông tay, thật đúng là mỹ nhân hiếm thấy, không nói đến dung mạo, chỉ cần một thanh tịnh tao nhã khác biệt với mọi người thôi, liền đủ để khuynh thành.

Nếu là bị bắt cóc tới, cũng không nhất thiết đối với bọn cướp quá khách khí, cho nên Vân Ca liền tự động giảm bớt lễ tiết.

Bạch công tử trấn định lại tinh thần, ôn hòa cười nói: “Mạo muội mời phu nhân đến nhà mình, đã đường đột rồi, mời phu nhân ở chỗ này dừng lại mấy ngày, tại hạ sẽ tự mình cung tiễn phu nhân trở về.”

Vân Ca nhún nhún vai: “Hiểu rồi.”

“Phu nhân không hiếu kỳ vì sao tại hạ thỉnh phu nhân đến đây sao?” Bạch công tử nhìn như tùy ý hỏi.

“Nghe nói là vì bảo hộ an toàn của ta.” Trong lời nói giả ngu của Vân Ca lộ ra hàm ý khiêu khích.

Bạch công tử tính khí thật tốt, cười nói: “Phu nhân lương thiện am hiểu ý người, khó trách ông chủ Trầm tha thiết yêu sâu sắc.”

“Khách khí!”

Bạch công tử âm thầm lắc đầu, đẹp thì đẹp đó, lại điêu ngoa bất tuân, cũng không nhiều lời nữa, phân phó Chu Nhi mang Vân Ca đi dàn xếp nghỉ ngơi.

Chu Nhi nhìn nữ tử bên người, cảm thấy quái dị vô cùng, chưa từng gặp qua một nữ tử nhỏ bé đối với công tử bén nhọn không nhẫn nhịn như thế, chẳng lẽ là nàng không rõ bối cảnh công tử? Nếu nàng ta cùng một phe với Trầm Kiếm, không thể nào không biết thân phận công tử.

Đại ca công tử ở Ninh quốc nắm hơn mười vạn hùng binh, lời nói ra, có phân lượng không kém cạnh gì với Quốc vương của Ninh quốc, bản thân lại là thương nhân lớn nhất Ninh quốc, là một nhà giàu có đến mức dậm chân một cái cũng có thể rung chuyển cả nước. Ở Ninh quốc cho dù là hoàng gia công chúa thấy công tử cũng dịu dàng có lễ, vạn phần kính trọng. Nghĩ đến đây, Chu Nhi không khỏi vì công tử nhà mình cảm thấy khó chịu.

“Nơi này là chỗ cô nương ở, nếu có việc gì cần xin cứ việc căn dặn.”

“Ta ngủ một chút, lúc cơm trưa lại đến gọi ta đi.” Vân Ca nói xong lập tức hướng phòng ngủ đi đến.

“Ngươi… Ngươi còn có tâm tình ngủ?” Chu Nhi nhịn cũng nhịn không được.

“Chả liên quan gì đến chuyện tâm tình cả, không ngủ ta có thể làm cái gì?”

Một câu nói khiến Chu Nhi ngã ngửa, đành phải ngượng ngùng rời đi.

Giường coi như thoải mái, so với khách điếm thật là tốt hơn nhiều. Gần buổi trưa, Chu Nhi quả nhiên đem cơm trưa lại, cùng đi còn có Bích Nhi.

Vân Ca ăn xong cơm trưa, không có gì làm, liền yêu cầu các nàng một cây đàn, luyện tập một chút bài tập đã bỏ mấy ngày nay.

Hai mỹ nhân Chu Bích lúc bắt đầu còn ôm ấp chờ mong, sau đó lại thấy tư thế người mới học của Vân Ca, không thể không tin tưởng lời nói Trầm Kiếm ngày đó, cô nương này quả nhiên là cái gì cũng đều không hiểu, trong lòng vừa khinh thường vừa nhịn không được hâm mộ.

Bích Nhi phải hầu hạ Bạch công tử, ngồi một chút rồi lập tức rời đi, Chu Nhi phụng mệnh ở bên cạnh Vân Ca, nhịn không được chỉ nàng một chút phương pháp đàn. Vân Ca mừng rỡ, đang lo lắng tìm không thấy người dạy đánh đàn.

Luyện tập suốt một buổi chiều, buổi tối dùng xong cơm, sau khi Chu Nhi rời đi, Vân Ca nhất thời còn không có buồn ngủ, thử gảy khúc “Ngư chu xướng vãn” mà mình thích nhất ngay tại trong viện. Lúc bắt đầu còn đứt quãng, sau hai lần đàn chậm rãi có cảm giác, điệu cũng dần lưu loát ăn khớp lên.

“Đây là khúc gì? Vô cùng dễ nghe.” Đầu tường nhảy xuống một công tử áo xanh, đúng là Dịch Thanh Vân.

“Gọi là “Ngư chu xướng vãn[1]”, ngươi còn không nghỉ ngơi? Ta làm ồn đến ngươi sao?” Vân Ca đối với hoa hoa công tử thích trèo tường luôn luôn có cảm giác thân thiết không hiểu, thái độ cũng tốt hơn nhiều lắm.

[1] Bài Ngư chu xướng vãn

“Hắc hắc, ta càng về đêm thì càng có tinh thần… Thủ pháp ngươi đánh đàn đích thực mới lạ a.” Nửa câu đầu cố ý nói thập phần mờ ám.

“Ta vừa mới học đương nhiên mới lạ.” Vân Ca tựa hồ một chút cũng không có nghe ra ám hiệu mờ ám, đứng lên nhường chỗ ngồi, ý bảo Dịch Thanh Vân đến biểu diễn một chút.

Dịch Thanh Vân cũng không khách khí, ngồi xuống lướt nhẹ cung đàn mấy tiếng liền gảy lên, đàn lên đúng là “Ngư chu xướng vãn”, ngón tay tinh diệu, đem những chi tiết giai điệu mà Vân Ca không cách nào biểu hiện ra ngoài đều gảy ra không sai chút nào.

“Nghe thật hay! Ngươi chỉ nghe ta gảy vài lần có thể tự mình đàn được? Quá lợi hại!” Vân Ca thiệt tình khen ngợi.

“Đúng, kỹ xảo có thể không bằng các nàng, nhưng ngươi lại có thể biểu đạt ra ý cảnh trong khúc.”

“Ha ha, lần đầu tiên nghe được có người ghét bỏ cầm kĩ của hai mỹ nhân Chu Bích, để các nàng nghe được ngươi liền thê thảm!”

“Ta ghét bỏ bao giờ? Ăn ngay nói thật thôi, các nàng mạnh ở kỹ xảo, cho nên ta muốn học cầm liền tìm hai nàng học.”

“Ngươi còn có tâm tư học cái này, ngươi thật sự là cái nữ tử kỳ quái, ngươi có nghĩ tới tình cảnh của ngươi hay không a?” Dịch Thanh Vân kinh dị nhìn Vân Ca.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »