Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4665 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 74
đổi? không đổi..

❊ ❊ ❊

“Để ta ở cửa chờ, ta còn phải khách sáo với ngươi cái gì? Đến, Vương Vũ, giới thiệu cho ngươi một chút, đây là tiểu muội thân thiết của ta, gọi là Tạ Tuyền Cơ!” Dịch Thanh Vân đắc ý nói.

Vương Vũ gật đầu coi như chào hỏi, đối với người muội muội gương mặt xấu xí lại không cùng họ bỗng dưng nhảy ra của Dịch Thanh Vân, cũng không hỏi nhiều, chỉ là đem bọn họ mời đến phòng trong nhiệt tình khoản đãi.

Tuyền Cơ nghe xong trong lòng có hơi chấn động, thuận miệng hỏi: “Vương đại ca, cỏ Tử Dương là cái gì vậy?”

Tuyền Cơ sửng sốt, Triệu Kiến Thận thật sự không giống người sẽ đích thân mạo hiểm, từ trước đến giờ nhìn hắn đều là bộ dáng bày mưu nghĩ kế, tính toán kỹ càng.

Vương Vũ cười khổ nói: “Ta tự nhận võ công so ra kém Triệu Thất Vương gia, chính là nhìn thấy đại ca mỗi ngày trải qua nỗi khổ ốm đau, thật sự là, thật sự là… Ai!”

Tuyền Cơ nghĩ nghĩ nói: “Nếu Triệu thất Vương gia đã từng lên núi Vân Vụ lấy được cỏ Tử Dương, Vương đại ca sao không hỏi thăm một chút có còn thừa hay không?”

Vương Vũ nói: “Ta cũng từng hỏi thăm qua, nghe nói phần còn lại đều tiến cung, ta chỉ là một người bình thường, muốn lấy được vật ngự dụng, cũng không khác gì với lên núi Vân Vụ rồi.”

Tuyền Cơ nghĩ nghĩ nói: “Đại ca còn nhớ cây sáo Tử Vân Kim đã cho muội không? Cái đồ này có lai lịch như thế nào, đại ca biết không?”

Tuyền Cơ âm thầm trợn mắt xem thường nói: “Đại ca đừng nhắc đến bồ câu này, đều là để lộ bí mật cuồng, muội dùng nó ba lần, hết hai lần nó hại muội xui xẻo rồi.”

Tuyền Cơ nghĩ nghĩ nói: “Đại ca, nếu ta nói dùng sáo Tử Vân Kim có thể giải quyết những người đó của Trầm gia, nói không chừng còn có thể đổi đến cỏ Tử Dương, huynh có bằng lòng đem nó chuyển giao cho người khác hay không?”

Tuyền Cơ nói: “Dù sao cũng là lễ vật một tuổi của huynh a, có giá trị kỷ niệm.”

Tuyền Cơ gật đầu, tự đi viết một phong thư, nhờ người đưa đến nhà của quản sự Trầm thị ở địa phương này.

Mấy ngày sau, Triệu Kiến Thận đang trên đường quay về kinh nhận được văn kiện mật Trương Kiều Dư gián tiếp đưa đến, nói Tuyền Cơ nghĩ muốn lấy một thần khí trao đổi hai thứ khác của hắn.

Triệu Kiến Thận cũng không hỏi phải đổi cái gì liền ngắn gọn trực tiếp trả lời một câu “Không đổi!”, cũng không để ý tới nữa.

Bên kia Tuyền Cơ thu được hồi âm của Trầm thị, buồn bực nửa ngày, chính mình ngay cả yêu cầu cụ thể cũng chưa nhắc đến, liền bị từ chối trực tiếp như vậy, Triệu Kiến Thận người này, thật là thích mang thù.

Nhưng là không có đạo lý a, hắn tuy rằng không cần thiết vô cùng khẩn trương tìm tứ đại thần khí, nhưng là mấy thứ này nếu có thể hết thảy tới tay, đối với “nghiệp lớn” của hắn có trợ giúp rất lớn, vì sao hắn lại quả quyết cự tuyệt như vậy chứ? Hay là hắn chắc chắn trên tay nàng không có “Động Địa Trụ”?

Quên đi quên đi, nếu đường này không thông, vậy thì đành vậy đi, nếu giờ phút này lại cùng Triệu Kiến Thận tiếp xúc, chỉ sợ hắn sẽ đối phó nàng giống như đối phó Bạch Chí Dao, chuẩn bị cái bẫy làm cho nàng chui vào, chẳng những thảo luận điều kiện không xong, nói không chừng ngay cả lợi thế cũng bị lừa đi.

Tuyền Cơ đối với sự phúc hắc của Triệu Kiến Thận nghĩ lại còn rùng mình, liền trực tiếp đem kế hoạch sớm định ra buông tha, đổi thành mỗi ngày không có việc gì làm đều bắt Dịch Thanh Vân nghiên cứu đặc điểm sinh trưởng của cỏ Tử Dương và tin tức núi Vân Vụ, hy vọng có thể thu thập đến một ít, làm cho hành động xông vào núi của Vương Vũ thêm một phần nắm chắc. Mặt khác cũng làm cho hai người Vương, Dịch thông qua các loại quan hệ tiếp xúc với quyền quý của Kỉ quốc, hy vọng có thể thông qua những người này, hướng trong cung cầu đến cỏ Tử Dương.

Triệu Kiến Thận một mình trở lại kinh thành, bên người không có Tuyền Cơ, làm cho trong Vương phủ cùng Trầm thị rất nhiều người giật mình, nhưng do Triệu Chính lén cảnh cáo, không có người dám mở miệng nhắc tới tên Tạ Tuyền Cơ, sau khi Triệu Tư Viễn cùng Phụ vương đại náo một hồi, thái độ khác thường mỗi ngày đến luyện võ trường luyện công phát tiết, trời chưa tối thì chưa quay lại phủ, hai đứa con của Trương mẫu cũng đã trở lại bên người, cũng cười không phải thật vui vẻ, một mình Khả Nhi canh giữ trong Thính Tùng cư trống rỗng thê lương, các quản sự cửa hàng bạc mỗi ngày ủ rũ, đại môn rộng mở cũng vắng như chùa bà đanh, duy nhất âm thầm cao hứng chính là các nữ nhân ở hậu viện, một đám tràn đầy chờ mong, chờ Vương gia một lần nữa đi vào ôn nhu hương của các nàng.

Trương Kiều Dư thờ ơ lạnh nhạt. Từ lần trước Vương gia cự tuyệt đề nghị trao đổi của Tuyền Cơ, bên phía Tuyền Cơ cũng không còn có tin tức nữa, Vương gia cái gì cũng chưa nói, nhưng Trương Kiều Dư lại âm thầm thở dài, vốn là một cái cơ hội tốt, nhưng Vương gia lại cứ làm kiêu, giờ thì tốt rồi, hiện tại tiểu cô nương người ta không mắc câu, xem ngươi làm sao bây giờ?

Vương gia vẫn luôn âm thầm chú ý đến tin tức của Tuyền Cơ, chỉ là cho dù đối mặt hắn là lão sư kiêm phụ tá quan trọng nhất trước giờ cũng không nhắc đến. Nếu không phải hắn vừa lúc gián tiếp biết được Tuyền Cơ bọn họ cần gấp cỏ Tử Dương, lại nghe nói Vương gia sau khi quay về kinh từng vào cung yêu cầu Hoàng thượng không được đem cỏ Tử Dương ban cho bất luận kẻ nào, chỉ sợ bây giờ còn tưởng rằng Vương gia thật sự đối với giao dịch theo như lời Tuyền Cơ thật sự không có hứng thú.

“Tiên sinh suy nghĩ cái gì?” Triệu Kiến Thận đột nhiên hỏi, Trương Kiều Dư vội vàng hoàn hồn, tâm tư vừa chuyển nói: “Lão phu nhớ đến một cái chuyện xưa lúc trước Tạ quản sự nói đến.”

Hiện tại chỉ có Trương Kiều Dư dám không xem sắc mặt Triệu Kiến Thận, ở trước mặt hắn ngông nghênh nhắc đến Tuyền Cơ.

Triệu Kiến Thận nhướng mi “Nga” một tiếng, ý bảo hắn tiếp tục nói.

“Nói rằng có một thương nhân mặc áo bông dài gấp rút lên đường, Gió bắc cùng Mặt trời nhìn thấy, liền dùng hắn để đánh đố, ai có thể làm cho người này đem y phục cởi ra, chính là người lợi hại nhất. Gió bắc bắt đầu trước, dồn sức thổi mạnh, muốn đem một thân quần áo của người này thổi xuống dưới, thương nhân cảm thấy lạnh, sống chết nắm chặt quần áo không buông, trái lại buộc chặt hơn chút, đến phiên Mặt trời lên sân khấu thì không ngừng chiếu nắng, thương nhân càng đi càng nóng, nhịn không được liền đem quần áo từng cái từng cái cởi ra. Haha, kỳ thật Gió bắc cùng Mặt trời cũng không có ai cao ai thấp, chính là người sau phương pháp thích hợp, tự nhiên có thể đạt thành mục đích.” Trương Kiều Dư lưu loát kể lại chuyện xưa, giương mắt nhìn về phía Triệu Kiến Thận.

Triệu Kiến Thận thản nhiên cười nói: “Tiên sinh cảm thấy bổn vương đối với Tuyền Cơ dùng phương pháp sai lầm rồi?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »