Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4309 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 99
chuyện đám thê thiếp..

❊ ❊ ❊

Những thê thiếp này của Hi thân vương tuy rằng chẳng có chút danh phận nào, thân phận chỉ hơn nha hoàn một chút, nhưng chung quy vẫn là nữ nhân của Hi thân vương, vậy mà giờ nữ nhi của Hi thân vương lại nói các nàng có thể tự do tái giá, thật sự trái với lẽ thường, thật sự làm kinh hãi thế tục.

Khi mọi người còn chưa hết sửng sốt, Tuyền Cơ lớn tiếng nói: “Những ai có nơi để đi thì xin mời về phòng tự thu thập hành trang, chạng vạng ta sẽ sắp xếp xe ngựa đưa các ngươi rời đi, không có nơi để đi thì ở lại trên sảnh, đợi ta ghi chép lại xong rồi mới quay về chuẩn bị, trễ nhất là ngày mai sẽ đưa mọi người rời kinh.”

Mọi chuyện đều đã sắp xếp ổn thỏa, Tuyền Cơ đếm lại số người trên giấy, kỳ quái nói: “Sao lại chỉ có ba mươi bảy người? Chẳng phải là có ba mươi tám sao?”

Ở lại trong sảnh còn có hơn mười cơ thiếp đưa mắt nhìn nhau, người lớn tuổi nhất trong số đó mở miệng nói: “Còn một người, là mẫu thân của Ninh Dương Thế tử, Trắc phi nương nương Trà Yên…”

Tuyền Cơ, Dịch Thanh Vân nhìn nhau, vị Trắc phi nương nương này không phải là người trước kia phái người đuổi giết Dịch Thanh Vân, còn có đứa con bị chết ư?

Hiện tại tình trạng của vị Trắc phi nương nương danh tiếng này thật sự thảm, đầu bù tóc rối ngồi trong góc một tiểu viện hẻo lánh của Vương phủ, khi khóc khi cười, điên điên khùng khùng, không thể nhận ra được vẻ tươi đẹp hoa nhường nguyệt thẹn lợi hại khi xưa.

Tuyền Cơ đi đến trước cửa viện, nghe thấy nàng lẩm bẩm nói: “Con à, hì hì, con à, con là bảo bối của ta a! Con yên tâm, cha ngươi không sinh được đứa con thứ hai đâu… ha ha ha! Con chỉ cần ngoan ngoãn, tương lai con chính là thân vương rồi. Nếu cha con thành đương kim Hoàng thượng, con nhất định là Thái tử, hì hì! Hì hì! Ta sẽ là mẫu nghi thiên hạ, ai dám chê cười ta xuất thân thấp hèn liền đem bọn họ chém hết!”

Nữ quản sự dẫn đường đã ở nhiều năm trong Vương phủ, thấy tình cảnh này, liền nhẹ giọng giải thích nói: “Sau khi Ninh Dương Thế tử qua đời không lâu, Vương gia phát hiện Trắc phi nương nương từng hạ dược trong thức ăn của Vương gia, khiến các phu nhân khác không thể thụ thai, liền giận dữ ra lệnh đem Trắc phi nương nương đưa tới đây giam cầm, nghiêm cấm truyền tin tức ra ngoài.”

Khó trách Hi thân vương có vô số thê thiếp, mà lại ít con như vậy. Mẫu thân của Dịch Thanh Vân không ở trong Vương phủ, luận về tuổi tác, Tuyền Cơ tuy nhỏ tuổi hơn hắn nhiều, sau đó mới đến Ninh Dương Thế tử.

Tuyền Cơ bỗng nhiên nghĩ, từ khi có Dịch Thanh Vân đến mình, cũng phải sáu bảy năm, Hi thân vương sao lại không có đứa con khác? Lúc đó vị Trắc phi nương nương kia còn chưa có con, chắc chắn là chưa hạ dược Hi thân vương mà.

Lại nhớ đến giao dịch giữa cậu và Hi thân vương lúc ấy, hẳn là Hi thân vương vì muốn tranh thủ sự ủng hộ của Vạn Tố Hòa, không dám để cho nữ nhân khác mang thai trước Vương phi, nếu không phải Vương phi khó sinh mà chết, nàng lại trở thành ngu ngốc, e là không đến lượt Trắc phi nương nương này sinh con đâu.

Những người nam nhân nữ nhân này, đầu óc chỉ toàn tham vọng quyền thế, cuối cùng được cái gì?

“Nàng có thân nhân không?” Tuyền Cơ chỉ người ngồi dưới đất đang cười ngớ ngẩn hỏi nữ quản sự bên cạnh.

Nữ quản sự do dự một hồi, nói: “Trắc phi còn có một em trai, hai năm trước đã đến làm việc tại biệt viện ở Lung Giang, từ đó không trở về nữa. Nghe nói đã làm sai điều gì đó khiến Vương gia sai người đánh chết, ngoài người đó ra chưa từng nghe nói nàng nhắc đến ai khác.

Lung Giang? Hai năm trước?

Hai người Dịch Tạ lập tức nghĩ đến sự việc suýt chết đuối năm đó. Hiện giờ nghe ra, rất có thể Trà Yên phái em trai đến sát hại Ninh Nguyệt Quận chúa, chỉ là không hiểu lúc đó Ninh Nguyệt Quận chúa người không ra người làm sao lại chọc đến nàng?

Trà Yên nghe thấy tiếng người, ngẩn đầu nhìn thấy ba người đứng cách đó không xa, bỗng nhiên mắt tràn ngập hận thù, nhảy dựng lên đánh về phía Tuyền Cơ. Dịch Thanh Vân đứng ngay cạnh Tuyền Cơ, dĩ nhiên không để nàng thành công, bắt lấy cánh tay của Trà Yên, cổ tay khẽ dùng sức, nàng liền đứng không vững, lảo đảo ngã sang một bên.

Trà Yên ngã trên mặt đất, không còn chút sức lực nào để đứng lên. Sau khi nàng thất thế, các cơ thiếp trước đó chịu sự hành hạ của nàng đương nhiên sẽ không làm cho nàng sống yên ả, thường xuyên cắt cơm, đêm qua Hi thân vương gặp chuyện, chẳng ai nhớ đến việc đưa cơm cho nàng.

Trà Yên điên điên khùng khùng một câu đông một câu tây, hầu như là việc tranh sủng ngấm ngầm xấu xa ta hại người người hại ta trong Vương phủ, Dịch Thanh Vân cùng Tuyền Cơ nghe thấy mà rợn cả người, vội vàng rời khỏi tiểu viện.

Vị Trắc phi này đã từng trải qua những ngày rất oai phong, chắc chắn là đã hại và đắc tội không ít người, lại không tiện bố trí nàng cũng một chỗ với những thê thiếp khác, Tuyền Cơ nghĩ nghĩ liền phân phó nữ quản sự tìm một tòa am ni cô gần kinh thành, cúng điếu nhiều tiền nhang khói rồi để cho Trà Yên đến đó ở.

Nữ quản sự nhìn Tuyền Cơ một cái, thầm nghĩ: Khó trách bên ngoài có người nói Quận chúa là Thiên nữ, nếu không phải là Thiên nữ, sao có thể lương thiện như vậy.

Bận rộn cả một ngày, tới buổi chiều, người trong Vương phủ đã rời đi cũng được bảy tám phần, còn một ít ở lại giúp lo liệu hậu sự cho Hi thân vương. Tuyền Cơ cùng Dịch Thanh Vân đổi một bộ quần áo trắng, làm lễ rồi chuẩn bị sang hôm sau trời vừa sáng sẽ rời thành, cả hai người đều không muốn ở lại nơi lãnh huyết vô tình này thêm một khắc nào.

Đúng lúc đó, thái giám trong cung đến truyền chỉ tuyên Ninh Vân Thế tử cùng Ninh Nguyệt Quận chúa vào cung yết kiến thánh thượng. Hai người nhìn nhau, lúc này nhập cung, không biết chuyện gì xảy ra đây?!

Lời này có phần vô lễ, nhưng thái giám cũng chẳng thể phản bác, cũng chẳng thể tìm được thị vệ để áp giải người vào cung, chỉ có thể mang theo khuôn mặt bất đắc dĩ về cung hồi báo.

Thái giám vừa ra khỏi cửa thì Ninh Tuyết Quận chúa đến.

Vì Hi thân vương gặp chuyện, hiềm nghi lớn nhất đương nhiên rơi vào Mục thân vương cùng Tương thân vương, nên hai bên đều hết sức án binh bất động, ở trong phủ chờ đợi, không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Suốt một ngày, Hi thân vương phủ chỉ có người ra không có người vào, các thế lực do thám chỉ có thể ẩn núp ở gần Vương phủ, theo tin tức từ những gia nô ra khỏi phủ thì Ninh Vân Thế tử cùng Ninh Nguyệt Quận chúa đối với việc Vương gia mất, không khóc không nháo mà rất bình tĩnh giải tán gia nô cùng các cơ thiếp của Hi thân vương, có vẻ chuẩn bị rời khỏi kinh thành, làm mọi người cảm thấy vô cùng khó hiểu.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »