Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4685 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 57
sơn trại hãy phát triển thuật in ấn..

❊ ❊ ❊

Hôm nay, Triệu Kiến Thận cho xe ngựa dạo vài vòng quanh kinh thành, đi tham quan những thắng cảnh đặc biệt lạ, dọc đường đi Tuyền Cơ vô cùng kinh ngạc, vô cùng kinh hãi thế lực râu ria bành trướng của Triệu Vương phủ - đi sáu, bảy chỗ thế nhưng đều là địa bàn của Triệu Vương phủ hoặc ít nhiều có liên hệ.

Đến giữa trưa giờ ăn cơm, Tuyền Cơ nhịn không được nói: “Bình thường thật không biết, mãi cho tới hôm nay chứng kiến, mới phát hiện mọi chuyện làm ăn của Vương phủ quả thật làm được rất giỏi.”

Triệu Kiến Thận cười nói: “Chuyện làm ăn của Trầm thị còn lớn hơn vài lần so với hoàng cung, lúc trước ta mang nàng đi khắp nơi tuần tra nên chắc nàng cũng rõ.”

Tuyền Cơ nói: “Rõ ràng ngài họ Triệu, như thế nào lại có quan hệ với Trầm thị?”

“Người sáng lập Trầm thị là Trầm Hạo Vân, là sư phó của ta, hắn cả đời không lập gia đình, lúc ta còn rất nhỏ hắn quyết định đem Trầm thị giao cho ta, để thuận tiện, ta ở Trầm thị lấy họ Trầm theo sư phó.” Triệu Kiến Thận đáp.

“Thật trùng hợp, tên của ngươi đảo lại chính là Trầm Kiếm.” Tuyền Cơ cười trộm, nàng dám đánh cược, có thể dễ dàng lẫn lộn cái tên đảo ngược đảo xuôi của hắn, dù sao cũng chẳng ăn nhằm gì.

Hai người một hỏi một trả lời vừa ăn vừa nói chuyện, bỗng nhiên Triệu Chính tới báo có người cầu kiến.

Người tới là Hoàng chưởng quầy quản lý Minh Tâm thư phòng, nói thư điếm có mấy bộ sách vừa mới chế bản hoàn thành, mời Vương gia xem trước.

Minh Tâm thư phòng cũng là sản nghiệp của Vương phủ, là thư điếm lớn nhất trong kinh thành, tuy Hoàng chưởng quầy kinh doanh thư điếm, nhưng hắn là điển hình của dân làm ăn, giữa trưa vô tình ra ngoài thấy xe ngựa Vương gia đứng trước cửa tửu lâu, nghe được tin Vương gia đang ở trong dùng bữa, bèn tìm cái cớ chạy tới nịnh bợ.

Nếu là trước đây, còn lâu Triệu Kiến Thận mới thèm đi xem xét việc làm ăn của các thư điếm, nhưng hôm nay nhìn thấy Tuyền Cơ nghe được hai chữ thư điếm thì mắt sáng rực, liền thuận miệng đồng ý.

Minh Tâm thư phòng sỡ dĩ xưng là thư điếm lớn nhất kinh thành, không tính việc nó tàng trữ số lượng sách lớn nhất, nó còn to lớn nhất, chiếm cứ gần một con phố, từ cửa trước đi vào ba bước, là một kho sách, sau đó là một hoa viên nho nhỏ, trong vườn có hòn non bộ nước chảy róc rách, thanh tú tinh xảo, không ít khách tới mua sách cũng nhín chút thời gian tụ họp lại bàn luận thơ văn, cuối cùng là phòng chế tác của thư điếm, bình thường cấm người không phận sự ra vào, rất nhiều công nhân đang khắc chữ trên sách, còn một đại nông trang ngoài thành thì lưu trữ các sách.

Tuyền Cơ nghĩ đến chuyện đọc sách, bỗng nhiên có chút tò mò không biết ở niên đại này, kỹ thuật in ấn đang ở giai đoạn nào? Vừa rồi mới nghe Hoàng chưởng quầy nói sách mới hoàn thành chế bản, hay là bây giờ còn đang dùng cách khắc chữ để in hay sao?

Tới Minh Tâm thư phòng thì thấy, quả thật là dùng cách đó, nhóm công nhân tập trung tinh thần dựa theo bản gốc mà tỉ mỉ khắc từng nét trên miếng gỗ, ở một bên là những bản khắc xấu không đạt chất lượng.

Tuyền Cơ vừa mới đứng bên cạnh nhìn được một tí, đã bị Hoàng chưởng quầy khách sáo mời đi chỗ khác, hắn sợ nàng làm ảnh hưởng đến công nhân.

Một dao đi sai, là phế luôn toàn bộ bản khắc. Trong lòng Hoàng chưởng quầy nói thầm, Vương gia cũng quá sủng ái nữ nhân này, chuyện bản khắc đâu phải chuyện đùa? Nữ nhân này nói muốn xem, thì hắn để cho nàng xem, nếu bản khắc bị hư, công nhân không kịp giao hàng, chậm trễ, thì phải làm sao, những quyển sách này có một số là phải dâng lên Hoàng thượng.

Đương nhiên, trong lòng Hoàng chưởng quầy thầm bất mãn, nhưng trên mặt vẻ nịnh nọt không giảm một phân, nữ nhân này không cần biết có quan hệ gì với Vương gia, nhưng đường đường nàng ta cũng là một tổng quản sự cao cấp trong Vương phủ, cấp bậc so với gã cao hơn vài bậc, không nịnh nọt là không được.

“Tất cả sách, đều dùng cách in như vậy?” Tuyền Cơ muốn xác nhận kỹ lại một chút.

Hoàng chưởng quầy không hiểu gì nên gật gật đầu, nghĩ thầm, nếu không khắc như vậy thì dùng cách nào để in chứ? Nữ nhân này quả thật là có vấn đề.

Tuyền Cơ nhận được lời xác nhận, vô cùng vui vẻ. Hê hê, chỉ cần nàng công bố cách in chữ bằng mực, chẳng phải nàng trở thành người phát minh vĩ đại hay sao? Tổ tiên người Trung Quốc thật sự đã phát minh ra một kỹ thuật tốt, không ở sơn trại này thật sự là xin lỗi mấy ngàn năm văn minh của tổ tiên người Hán.

Lúc rời khỏi thư điếm lên xe ngựa, Tuyền Cơ vội nhìn Triệu Kiến Thận nói: “Cho ta một ngàn lượng, ta có một ý kiến tốt về việc ấn thư bán cho ngài.”

Triệu Kiến Thận liếc Tuyền Cơ một cái: “Nàng cần nhiều tiền như vậy làm gì? Ta làm sao xác định ý kiến của nàng có giá trị hay không? Doanh thu một năm của thư điếm nhiều ít chắc nàng cũng rất rõ ràng, số tiền đó là nửa năm tiền lời của tổng điếm Minh Tâm thư phòng.”

Một lượng bạc cũng đủ cho một nhà ba miệng ăn hơn một tháng, một ngàn tuyệt đối không phải là con số nhỏ.

Tuyền Cơ nheo nheo mắt, đắc ý nói: “Chủ ý của ta bán một ngàn là rẻ rồi, bảo đảm tuyệt đối có giá trị, nói sao đi nữa, ngài là ông chủ của ta, ta còn dựa vào ngài để kiếm cơm ăn, chẳng lẽ còn dám gạt tiền của ngài?”

Bị đôi mắt Tuyền Cơ quyến rũ, Triệu Kiến Thận thật sự rất muốn lột xuống khăn che mặt của nàng, ôm nàng vào trong lòng, âu yếm nàng một phen, nhưng hiện tại thời cơ còn chưa chín muồi… Triệu Kiến Thận trong lòng thở dài một tiếng, nói: “Được, vậy hãy nói chủ ý của nàng ra nghe thử.”

Tuyền Cơ cười thần bí, thừa nước đục thả câu nói: “Chúng ta quay về Vương phủ đi, lúc đó ta sẽ nói.”

Trờ về Vương phủ, Tuyền Cơ cố ý gọi Trương lão đầu và Trương mẫu tới làm chứng, ở trong thư phòng chính thức bắt đầu bài giảng kiêm bài hướng dẫn.

“Cách in ấn tốt nhất và tiết kiệm nhân lực nhất là cách in bằng mực, làm một con dấu, tùy theo kích thước lớn nhỏ của chữ mà khắc, lúc in đem con dấu này ra, theo thứ tự văn bản mà xếp nó vào một khung ô vuông, chỉ cần con dấu làm được tốt, về sau việc in ấn thư sẽ không cần phái phí sức nhiều nữa, thư điếm cũng không cần phải tàng trữ nhiều sách như vậy nữa, còn phải lo lắng thêm vấn đề sách bị mốc meo, tất nhiên hơi khó khăn nếu phải in hình ảnh, hay là muốn sửa sang bản khắc, nhưng dù sao việc in hình cũng rất ít ỏi…”

Tuyền Cơ nói xong, phát hiện trong thư phòng im lặng như tờ, vốn không mong đợi được tiếng vỗ tay khen ngợi, nhưng cũng không trông đợi ánh mắt kinh dị nhìn nàng trân trối của ba người trước mẳt.

“Sao vậy? Ta nói không đúng hay sao?” Tuyền Cơ nghi hoặc nói.

Trương lão đầu vỗ đùi, nhảy dựng lên ghế, hưng phấn cực kỳ, hai tay chà chà vào nhau đi qua đi lại, miệng lẩm bẩm: “Tuyệt vời. Thật sự quá tuyệt vời. Tại sao trước kia chưa từng nghĩ ra được biện pháp tốt như vậy.”

Quay đầu nhìn Tuyền Cơ, lão nói như hát: “Tuyền Cơ ơi Tuyền Cơ, đến tột cùng cô nương vẫn là một kẻ dở hơi, ha ha ha, biện pháp tuyệt diệu này mà cô nương chỉ đòi có một ngàn bạc, thậm chí một vạn cũng rất là đáng lắm.”

Triệu Kiến Thận cũng lộ ra vẻ hưng phấn hiếm có, Trương mẫu thì càng không cần phải nói, ôm riết cánh tay Tuyền Cơ, cười không khép miệng lại được.

Tuyền Cơ ngượng ngùng nói: “Ta cũng nghĩ là một vạn, nhưng cũng nghĩ Vương gia nhất định sẽ không chấp nhận…”

Ba người nhìn nhau, cười phá lên, Triệu Kiến Thận đi đến trước mặt Tuyền Cơ: “Hôm nay mới biết được vì sao nàng lại chịu quản lý sổ sách, nguyên do cũng chỉ vì tiền ám… Nàng nghĩ bổn vương sẽ không đồng ý sao, lần này nàng tính sai rồi. Thôi vào thư phòng chi ra một ngàn đi.”

Tuyền Cơ mếu máo, nhưng dù sao cuối cùng cũng có tiền thu vào, dựa vào bản lĩnh của nàng, chẳng lẽ còn sợ về sau không có cơ hội kiếm tiền sao? Hừ, lần sau ra giá nhất định phải bắt đầu từ đơn vị vạn trở lên mới được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »