Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4936 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 85
đại hội nhân thân thích..

❊ ❊ ❊

Lười biếng ngắm hoa nở rộ ngoài cửa sổ, tai nghe nha hoàn đến báo nói rằng buổi tối phải vào trong cung dự yến tiệc vân vân, có một đống y phục cùng châu báu lớn đặt trước mặt, được mang đến để nàng chọn.

Tuyền Cơ là một người rất thực tế, không muốn dùng son phấn đơn thuần là vì thích sự sạch sẽ, không chịu được mấy thứ loạn xì ngầu bôi trát ở trên da, không thích đeo trang sức châu báu vì là kẻ ham tiền, dù không phải tiền mình bỏ ra nhưng cũng đau lòng, quần áo hoa lệ thì rất thích, nhưng nếu chất liệu không thoải mái, mặc vào vướng tay vướng chân, có hoa lệ mấy cũng khỏi bàn.

Tùy ý chọn một bộ quần áo bằng tơ tằm màu lục, sáo Tử Vân Kim sau khi rời khỏi thuyền lớn của Trầm thị liền gỡ xuống treo thẳng ở trên cổ, tóc thì yên tâm để cho bọn nha hoàn đùa nghịch tạo thành kiểu búi phức tạp, chọn hai cây trâm cài đầu khắc chìm nhẹ nhất gài lên tóc, cả người thoạt nhìn thanh linh kiều mỹ, giống như bông sen mới mọc trong dòng suối trong vậy. Bọn nha hoàn tán tụng không ngớt: “Quận chúa trang điểm như vậy, liền có thể hạ bệ hết thảy mấy vị phu nhân tiểu thư quyền quý trang điểm dày đặc.”

Tuyền Cơ từ xa nhìn qua chiếc gương đồng mơ hồ, cảm thấy cả mặt đều không thấy rõ lắm, liền dứt khoát không nhìn, dù sao thì cái vỏ của chính nàng nếu không dùng dịch dung đan thì cũng tuyệt không đến nỗi khó coi.

Xe ngựa của Hi Vương phủ đưa nàng đến thẳng cửa cung, hai nha hoàn tiến lên trước mời nàng xuống, xét theo đủ các loại “thói quen” xuống xe của Tuyền Cơ, Từ Vân đã thay cách làm rất thông minh là cho người đỡ nàng xuống.

Tuyền Cơ cười hì hì dùng sức quay lại vuốt mông ngựa: “Đại ca huynh ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng, sự ngưỡng mộ của tiểu muội đối với huynh như nước sông chảy dài bất tận, như sóng nước Hoàng Hà không đê không gì ngăn nổi!”

Dịch Thanh Vân nghe xong cười ha ha, đắc ý vô hạn. Trong lòng cũng thoáng thoải mái được chút ít, tiểu muội cuối cùng cũng đã hồi phục lại bộ dạng lúc trước.

Tùy tùng hai bên của Vương phủ nhìn nhau, âm thầm cảm thấy may mắn vì trước cửa cung lúc này không có người ngoài, đôi huynh muội này mặc dù tướng mạo cực kỳ xuất chúng, nhưng trình độ tự luyến của họ thì cao tới mức khiến người khác phải rét run rồi.

Không biết Hi thân vương đã nói gì trước mặt Hoàng đế Ninh quốc, Hoàng đế lão gia gia liền đặc biệt ra ý chỉ hôm nay sẽ cùng vui vẻ với thần dân, tất cả những người vào cung đều không cần tham bái.

Khi Tuyền Cơ và Dịch Thanh Vân nghe được tin này, nhìn nhau cười, hai người đều là người được tín phụng dưới gối có hoàng kim, nếu ép bọn họ phải khấu bái, phỏng chừng sẽ khiến cho tình cảnh trở nên khó coi.

Tiệc rượu được bày trong ngự hoa viên, lúc này đèn hoa mới thắp, những người được mời đến dự ẩm yến đã khá đông, Hi thân vương mang theo Tuyền Cơ cùng Dịch Thanh Vân đến đã khiến dấy lên một trận xôn xao không nhỏ.

Mọi người đều biết tiệc rượu lần này kì thật vốn lấy tâm điểm là vì đôi trai gái của Hi thân vương mà tổ chức, Thế tử của Hi thân vương này vừa mới chết không lâu, bỗng nhiên lại tìm đến một đứa con tư sinh từ bên ngoài đưa về, không cần nói cũng biết là để chuẩn bị tranh vị, mà nghe nói Ninh Nguyệt Quận chúa vì bệnh mà phải ra ngoài tĩnh dưỡng nhiều năm nay cũng đột nhiên chọn thời điểm này về kinh, trong hoàng thân hiển quý sớm đã có truyền thuyết rằng đứa con gái chính thất duy nhất của Hi thân vương là một người trời sinh ngu ngốc, chỉ là hắn giấu con gái của mình rất kĩ, trước giờ chưa có người nào tận mắt thấy, hiện tại con trai con gái đồng thời xuất hiện, mọi người tất nhiên rất có hứng thú muốn “tham quan”.

Ngoài dự kiến của mọi người chính là, một đôi trai gái bỗng nhiên xuất hiện thế nhưng xuất sắc đến nhường này, chưa nói đến diện mạo áp đảo bao quý công tử tự cho mình là phong lưu, bao công chúa thiên kim tự cho mình là thanh cao, chỉ riêng khí chất phong độ tiêu sái hào phóng quanh thân hai người đã đủ khiến mọi người khuynh đảo.

Nhất là Ninh Nguyệt Quận chúa, một đôi mắt hạnh trong suốt linh động, những thanh niên nam tử ở đây khi thấy sóng mắt ấy lưu chuyển chỉ cảm thấy như nàng đang nhìn mình, tim đập nhanh hơn mấy nhịp. Truyền thuyết trong cung nói Ninh Nguyệt Quận chúa vô lễ thô tục như thế nào trước kia, xem hiện tại thì tất cả hẳn đều là chuyện nhảm, giai nhân uyển chuyển hàm súc như thiên tiên thế này, sao có thể thô tục chứ?

Lại nhìn Dịch Thanh Vân, tiêu sái không gò bó, thần thái phi dương, Thế tử Ninh Dương lúc trước bộ dáng cũng rất anh tuấn, nhưng nếu so với Dịch Thanh Vân, thì chỉ như tượng đất rối gỗ. Toàn trường vô số ánh mắt không tự giác mà dán lên người hai huynh muội.

“Cặp con trai con gái này của Nhị hoàng huynh như một đôi như châu ngọc cùng sáng, khiến người ta nhìn cũng vui mắt, lại cất giấu nhiều năm như vậy, hiện tại mới cho lộ diện, nhất định phải phạt!” Một phu nhân mặc cung trang đỏ thắm ha ha cười nói.

Tỳ nữ bên người Tuyền Cơ thấp giọng nhắc nhở: “Đây là Đại công chúa, là đại tỷ của Vương gia, trưởng nữ của Hoàng thượng.”

Tuyền Cơ hành lễ đơn giản rồi tránh ở phía sau Hi thân vương giả bộ thẹn thùng, lười ứng phó với những người gọi là thân thích mà bụng đầy tâm tư này. Nhưng mà hành động này trong mắt người ngoài nhìn vào lại hoàn toàn phù hợp với thân phận của nàng, tiểu thư khuê các, hàm súc khiêm tốn một chút chính là mỹ đức quan trọng, chỉ có Dịch Thanh Vân biết tỏng tâm tư của nàng, liền ném sang một ánh nhìn giễu cợt.

Hi thân vương tuy rằng bình thường bị hai người làm cho tức giận muốn chết, nhưng thời khắc này thấy hài tử của mình nở mày nở mặt như thế thì vô cùng đắc ý, kiêu ngạo mang bọn họ đi xã giao.

Mục thân vương, Tương thân vương và mấy vị hoàng tử công chúa khác cũng dẫn theo gia nhân tiến đến chào hỏi, thái độ thân thiện hữu hảo, hoàn toàn không nhìn ra sự hung hiểm của những tranh đấu người sống ta chết trong tối ngoài sáng lúc bình thường, Tuyền Cơ cúi đầu đứng sau Hi thân vương, âm thầm bĩu môi.

Ba thân vương ở tại đây chênh lệch tuổi tác không lớn, bề ngoài không giống nhau hoàn toàn, đại khái là giống bên họ mẹ hơn, ngay lúc một đám người đang hư tình giả ý cười cười nói nói, bỗng một người trong họ bước ra, nhìn Tuyền Cơ kích động nói: “Ngươi, ngươi thực sự là nữ nhi của Tiểu Từ sao?”

Tuyền Cơ vừa giương mắt nhìn thì không khỏi giật mình ngay tại chỗ, người trước mặt tuổi tác hẳn cũng không còn trẻ, mặt như quan ngọc tuấn mỹ đến cực điểm, nhưng ở trong một đám người lại không thấy chói mắt chút nào, ngược lại giống như một dòng suối trong ôn hòa bình lặng, liếc mắt một cái liền nhìn thấy được sự tĩnh lặng trong suốt, khiến người khác không cầm lòng được muốn thân cận nhưng lại xấu hổ không thôi.

Một tiếng “Tiểu Từ” không hiểu sao lại khiến Tuyền Cơ nhớ đến bức họa của Hi Vương phi, bất giác cảm thấy hắn có lẽ tác giả của bức tranh, có thể hắn chính là cữu cữu[1] Vạn Tố Hòa.

[1] Cữu cữu: cậu.

“Người là cữu cữu?” Tuyền Cơ cẩn thận xác nhận.

Một tiếng cữu cữu khiến cho mỹ nam tử trước mặt hài lòng ra mặt, lúc này Hi thân vương đến gần nói: “Tố Hòa, đây là Ninh Nguyệt, vừa mới về kinh thành thân thể có chút không thoải mái, nếu không đã sớm bảo nàng đến Thừa tướng phủ bái kiến các vị trưởng bối thông gia rồi.” Trong lời nói thực có chút vị giải thích lấy lòng.

Sắc mặt của Vạn Tố Hòa đối với Hi thân vương không tốt lắm, chỉ nhìn Tuyền Cơ nói: “Ninh Nguyệt, ngày mai nếu rảnh rỗi, nhất định phải đến Thừa tướng phủ một chuyến đấy, bà ngoại của ngươi gặp được ngươi, không biết là sẽ vui vẻ biết bao nhiêu!”

Trong lúc nói chuyện lại có một lão nhân râu bạc trắng đã lớn tuổi nhưng rất quắc thước đi tới, người ngoài thấy ông đều chủ động nhường đường, ngay cả mấy thân vương cũng chủ động lại gần bắt chuyện, lão nhân này nhìn ngắm Tuyền Cơ một chút, thản nhiên gật đầu nói: “Là nữ nhi của Tố Từ? Đã lớn thế này cơ đấy! Mai đến phủ Thừa tướng một chuyến, thăm bà ngoại của ngươi đi.” Người này là cha của Vạn Tố Hòa, Tả thừa tướng đương triều Vạn Trác.

Hi thân vương túm lấy Tuyền Cơ nói: “Ninh Nguyệt, mau bái kiến ngoại công[2]!”

[2] Ngoại công: ông ngoại.

Tuyền Cơ nhìn ra được vị thừa tướng ngoại công này cũng không có ý muốn thân cận với mình lắm, nhưng dù sao cũng là trưởng bối, liền ngoan ngoãn cúi đầu hành lễ.

_________________

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang