Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4949 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 90
số khổ không nên trách phụ mẫu..

❊ ❊ ❊

Hi thân vương hiện tại chỉ kém chút nữa là đem Dịch Thanh Vân với Tuyền Cơ cúng bái, đương nhiên sẽ không thèm để ý việc bọn họ lưu giữ mấy tên râu ria nho nhỏ này.

Hôm đó Tuyền Cơ đến thăm ba người, Lam Tích liền đưa nàng ra ngoài, nhìn trái nhìn phải không có ai mới lạnh giọng hỏi: “Tại sao lại cứu ta?”

Tuyền Cơ nói: “Cũng coi như là đã từng quen biết, chẳng qua chỉ là chút việc nhỏ, không lý gì thấy chết mà không cứu. Ta biết ngươi ghét ta, ta cũng chẳng thích ngươi. Cho nên phần ân tình này nếu như sau này ta cần ngươi trả, tự nhiên sẽ đi tìm ngươi, nếu không có gì muốn ngươi làm, thì coi như là vận khí ngươi thật tốt, cũng không cần nhớ mãi chuyện này nữa.”

Lam Tích không nghĩ rằng Tuyền Cơ nói thẳng như vậy, cúi đầu nghĩ nghĩ nói: “Ngươi không muốn biết vì sao ta lại ở đây ư?”

Tuyền Cơ nhún vai nói: “Ngươi muốn nói thì cứ nói.”

Lam Tích hít một hơi thật sâu nói: “Ông nội ta là tướng quốc tiền nhiệm của Ninh quốc Thôi Vân Long, mười năm trước vì tham ô tiền thuế cứu tế thiên tai bị tố giác, chẳng những bị xử trảm, còn họa lây người nhà, nam đinh nhà ta thì bị lưu đày lên phương Bắc lạnh giá, nữ tử thì bị bán đi làm nô tỳ, ta cùng với muội muội vì vậy mà thất lạc, sau đó ta được người của Trầm thị mua trở thành tỳ nữ bên người thiếu gia, ta cứ luôn nghĩ cách nghe ngóng tin tức của muội muội, mãi đến tận hơn nửa tháng trước, cuối cùng cũng tìm được manh mối, nghe nói muội muội ta được nhạc phường nuôi lớn rồi bán cho phú thương Tô Bách Vạn làm ca cơ, Tô Bách Vạn lại đem nàng cho Kỉ quốc Triệu Thất Vương gia. Lúc ấy ta vui mừng tưởng đã được an tâm, ai ngờ điều tra tiếp, hóa ra muội muội ta nửa đường liền cùng thủ hạ của Tô Bách Vạn là Lưu Văn bỏ trốn. Ta tìm rất lâu, cuối cùng cũng tìm được bọn họ, không ngờ lại gặp phải người của Tô phủ.”

Tuyền Cơ nói: “Bọn họ nếu đã bỏ trốn, sao lại tới kinh thành để tự sa vào lưới?”

Lam Tích nói: “Đại ca Lưu Văn là Lưu Võ tuy đã tìm được thế thân khác đưa tới cho Triệu Vương gia, tạm thời giấu giếm được chuyện muội muội ta bỏ trốn, sau đó bị thuộc hạ bán đứng, Tô Bách Vạn giận dữ đánh hắn trọng thương, đuổi ra ngoài, từ đó không có tin tức. Lưu Văn biết được tin đại ca mất tích, liền lén lút hồi kinh muốn tìm kiếm đại ca đưa về quê hương, lại lo lắng muội muội ta một mình lẻ loi, liền đem nàng cùng đi. Không ngờ một lần ra ngoài bị gia nhân của Tô Bách Vạn bắt được, nếu không phải ta đúng lúc đó tìm được bọn họ, không chừng giờ muội muội ta đã bị bắt về Tô phủ.”

Nói tới đây, Lam Tích ngẩng đầu nhìn Tuyền Cơ, không tình nguyện nói: “Cho dù như thế nào, quả thật là ngươi đã cứu chúng ta.”

Tuyền Cơ cười cười nói: “Sau này ngươi tính sao? Đưa bọn họ đến Kỉ quốc?”

Lam Tích gật đầu, ở Ninh quốc, nàng đã tan cửa nát nhà, hiện tại trừ Kỉ quốc, bọn họ không còn chỗ để đi.

“Được thôi, may là thương tích của các ngươi đều đã tốt hết rồi, ngày mai để đại ca cho bọn ngươi mấy viên dịch dung đan, thay đổi quần áo lén lút trốn ra khỏi thành là được rồi.” Tuyền Cơ nói xong liền xoay người đi.

Lam Tích cắn cắn môi, bỗng nhiên nói: “Ngươi, ngươi không hỏi chút gì về thiếu gia sao?”

Tuyền Cơ quay đầu lại ngạc nhiên: “Hắn rất lợi hại, không làm gì người khác là đã không tệ rồi, hắn có thể có việc gì sao?”

Lam Tích cả giận nói: “Uổng thay thiếu gia tìm mọi cách bảo vệ ngươi, ngươi thật là một nữ nhân vong ân phụ nghĩa!”

Tuyền Cơ khó chịu: “Ta vong ân phụ nghĩa như thế nào?”

Lam Tích nhất thời nghẹn lời, nàng chỉ là không quen nhìn Tuyền Cơ không thèm để vị thiếu gia như thiên thần vào trong lòng, càng không quen thấy thiếu gia trước giờ vốn không xem trọng nữ nhân lại đem Tuyền Cơ để vào lòng… Muốn nói việc xấu của Tuyền Cơ, vẫn thật sự nói không ra lời.

Cúi đầu nhìn thấy mình một thân vải thô áo lam bình thường, lại nhìn Tuyền Cơ trước mặt cẩm y sang trọng, một cỗ oán khí bùng lên không thể kiềm được, lạnh giọng nói: “Ngươi là Ninh quốc Quận chúa tôn quý, đương nhiên không hiếm lạ gì việc người khác đối tốt với ngươi! Mỗi ngày đều cẩm y ngọc thực, nô bộc vô số, làm sao biết quý trọng?”

“Cẩm y ngọc thực, nô bộc vô số đều có cái giá của nó, ta không cảm thấy cuộc sống hiện tại của ta có cái gì đáng để quý trọng cả.” Bị người hạ độc dược, sau đó uy hiếp mình cùng đại ca thành quân cờ tranh quyền đoạt lợi, cuộc sống như vậy có gì vui vẻ đâu?

“Ngươi cứ việc hót như khướu đi! Ta chỉ oán ông trời bất công! Vì sao ta sinh ra là cháu gái của Thôi Vân Long, nếu không phải ông nội quyền cao chức trọng cũng không cần bị tiểu nhân bức hại, liên lụy ta lưu lạc trở thành nô tì! Để bị nữ nhân không biết tốt xấu như ngươi cười nhạo sao?” Lam Tích nhiều năm uất ức, hôm nay bỗng nhiên bùng nổ.

“Ông nội ngươi không phải vì tham ô mà bị tội sao? Ta khi nào chế nhạo ngươi, cười nhạo ngươi?” Tuyền Cơ nghi hoặc nói.

“Ông nội ta đúng là sai, nhưng những đứa nhỏ như chúng ta có gì sai? Sao phải chịu khổ sở như vậy. Ngươi có biết từ một thiên kim tiểu thư biến thành nô tì chịu người khác khi nhục có tư vị gì không, ngươi có biết bị đám tiện nhân kia đánh mắng mua bán có tư vị gì không, ngươi có biết bị con gái của những nhà vốn kém xa ngươi trào phúng trêu đùa có tư vị gì, ngươi có biết vì được nhặt được một chiếc bánh người ta không ăn vứt đi mà bị một nhóm ăn mày đánh cho mình đầy thương tích có tư vị gì không, trời mùa đông giá rét chỉ có thể cùng một đám dân đen áo rách vừa bẩn vừa thối tựa vào nhau cùng sưởi ấm để giữ mạng sống có tư vị gì…” Lam Tích oán hận hét về phía Tuyền Cơ.

Tuyền Cơ thực thành thật trả lời: “Có cái biết có cái không.” Kiếp trước nàng cũng chịu khổ không ít, ký ức đó vẫn còn rất rõ ràng.

Lam Tích bị câu trả lời của nàng chẹn họng, trừng mắt nhìn nàng cười lạnh: “Số ngươi tốt! Từ nhỏ đã là Quận chúa cao thượng, ở Kỉ quốc có thiếu gia đối với ngươi muôn vàn sủng ái, rời khỏi thiếu gia lại có Dịch Thanh Vân coi ngươi như bảo bối che chở. Ta so với ngươi kém chỗ nào? Vì sao ta phải chịu những khổ sở này?”

Tuyền Cơ nhìn nàng nói: “Ngươi cảm thấy bị tổ phụ ngươi liên lụy, ngươi rất vô tội sao? Ngươi ngày ngày đều nhớ đến cuộc sống xa hoa ở phủ tướng quốc, có nghĩ đến sự xa hoa đó làm sao mà có không, cướp đi biết bao nhiêu mồ hôi xương máu của dân chúng vô tội? Ngươi đã được hưởng vài năm sung sướng, cuối cùng cũng phải trả lại. Ngươi ít ra còn được hưởng thụ qua vài năm làm tiểu thư cao quý, tên khất cái dân đen ngươi kể kia một ngày cũng chưa từng được hưởng qua đâu. Đổi lại, nếu bọn họ sinh ra ở phủ tướng quốc, bọn họ sẽ kém hơn ngươi sao?”

Lam Tích bị nói đến á khẩu không trả lời được, qua nửa ngày mới nói: “Được làm vua thua làm giặc! Ngươi hiện tại là Quận chúa tôn quý, tự nhiên có thể tùy tiện đem nô tỳ nho nhỏ như ta ra tiêu khiển!”

“Ta có phải là Quận chúa hay không cùng với những lời ta nói đúng hay sai thì có quan hệ gì sao? Ngươi muốn mạnh miệng gì tùy ngươi, bày ra bộ dáng như người khác thiếu tiền của ngươi cho ai xem?”

Tuyền Cơ nói xong cũng lười nhìn lại nàng. Nhanh chóng xoay người rời đi, quyết định lập tức tìm Dịch Thanh Vân lấy dịch dung đan đưa ba tôn đại thần này đuổi đi, miễn cho đôi bên thấy nhau lại thấy ghét.

“Tô Bách Vạn có thế lực lớn như vậy?” Tuyền Cơ giật mình nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »