Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4928 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 83
mười tám năm sau lại là một hào nữ..

❊ ❊ ❊

Từ Vân thấy sắc mặt Hi thân vương khó coi, đương nhiên cũng đoán được suy nghĩ của hắn, chuyện này chủ tớ bọn họ đã thương nghị rất lâu, đều cảm thấy dựa theo tình thế trước mắt, chỉ bằng thực lực của Hi Vương phủ khó mà xoay chuyển.

Chỉ là hiện giờ không giống trước đó, trong tay vô duyên vô cớ lại có được hai quân cờ tốt, chỉ cần sử dụng khéo léo hai quân cờ này, đừng nói là Ninh quốc, đến cả thiên hạ cũng có thể thu vào túi.

Từ Vân cố gắng đè nén hưng phấn xuống, sắp xếp suy nghĩ lại một chút mới nói: “Thiếu gia và Quận chúa không coi trọng danh lợi quyền thế, có điều tiểu nhân từng nghe nói thiếu gia có vẻ rất có hứng thú với tì nữ Chu Nhi của Bạch Chí Dao, còn về Quận chúa… chắc Vương gia cũng nhớ…” Mấy lời cuối cùng tiến tới bên tai Hi thân vương nói.

Hi thân vương nghe xong biến sắc, chẳng qua là hắn đối với Tuyền Cơ vốn không có nhiều tình cảm cha con, chỉ hơi do dự liền gật đầu nói: “Được, cứ làm như vậy!”

Bên này Tuyền Cơ đang say sưa trong mộng đẹp không hề hay biết nguy hiểm sắp tới gần.

Hi thân vương dẫn theo Tuyền Cơ và Dịch Thanh Vân một đường quay về kinh, dọc đường đi cẩn thận giám thị hai người, Tuyền Cơ hầu như không có cơ hội nào nói chuyện riêng với Dịch Thanh Vân, mắt thấy khoảng cách đến kinh thành càng ngày càng gần, trong lòng càng thầm khẩn trương hơn.

Vật quan trọng (khỏi cần hoài nghi, chính là tiền đấy ạ) cũng đã cẩn thận đặt trong người, bây giờ Tuyền Cơ chính là thời thời khắc khắc chuẩn bị chạy trốn.

Trước khi vào kinh một ngày, Dịch Thanh Vân bay qua tường viện đến thẳng phòng Tuyền Cơ, trong viện yên tĩnh đến mức không bình thường, bình thường đám nô tỳ người hầu tới lui không ngừng giờ cũng không thấy chút bóng dáng, hắn đương nhiên biết không ổn lắm, chỉ là kẻ tài cao gan cũng lớn, vẫn tiếp tục ngông nghênh xông vào.

“Thiếu gia, chào buổi tối!” Từ Vân từ trong bóng tối bước ra, khom mình hành lễ.

“Thế nào? Định phái ngươi đến ngăn cản ta sao? Ngăn lại được sao?” Dịch Thanh Vân khinh thường nói.

“Thiếu gia khinh công trác tuyệt, cho dù có là mười tiểu nhân cũng không ngăn được. Chỉ là thân thể Quận chúa không được khỏe, thiếu gia tốt nhất đừng nên tới quấy rầy Quận chúa nghỉ ngơi.” Từ Vân khiêm nhường, trong mắt lại lộ ra vẻ bình tĩnh khôn ngoan.

Sắc mặt Dịch Thanh Vân trầm xuống, xoay người xông vào phòng Tuyền Cơ, thấy nàng hữu khí vô lực nằm trên giường, nhưng đôi mắt lại vô cùng tỉnh táo.

“Sao lại thế này?” Dịch Thanh Vân kéo cổ tay Tuyền Cơ qua, y thuật của hắn mặc dù không bằng sư đệ, nhưng dù sao cũng là đồng môn, y thuật cũng không kém.

Tuyền Cơ gắng gượng cười nói với hắn: “Muội không sao, chỉ là cả người không có chút sức lực…”

Từ Vân trả lời đúng mực: “Thiếu gia cao minh!”

Triền miên là phương thuốc do một vị dị nhân dâng vào cung vào mấy năm trước, trước giờ chỉ dùng để đối phó với một số phi tần và hoàng thất không nghe lời trong cấm cung. Dược này không màu không vị, mới đầu ăn vào cũng không có gì không ổn, nhưng từ đó về sau mỗi ngày đều phải dùng, nếu không cả người sẽ không có sức, nếu dừng dược quá bảy ngày sẽ chết đi.

Phối phương của Triền miên có tất cả mười sáu loại, các loại phối phương dùng lượng theo tỷ lệ nhiều ít nhưng cũng có thể phân chia tùy ý, một khi người dùng dược ăn phải về sau phải ăn phối phương đồng nhất mới có thể giữ mạng, nếu ăn phối phương không giống sẽ chết ngay lập tức, đồng nghĩa với việc tính mạng của người dùng thuốc hoàn toàn nằm trong tay của người chế thuốc rồi.

Dịch Thanh Vân trừng mắt không nói, trong lòng hận chết sự chủ quan của chính mình, vốn tưởng rằng dù sao bọn họ cũng là huyết mạch còn sót lại của Hi thân vương, dù hắn có mưu đồ đối với bọn họ, bất quá cũng là lấy tình mà cảm hóa, lấy lợi ích dụ dỗ, không ngờ hắn lại mất đi lý trí đến nỗi hạ độc con gái của chính mình!

Tuyền Cơ vô cùng tin tưởng đối với người đại ca là hắn, nhưng bản thân lại sơ suất vùi nàng vào chỗ hiểm yếu! Nghĩ đến điểm này, Dịch Thanh Vân thà rằng người trúng độc chính là mình.

Người khác có lẽ sẽ sợ chết, Tuyền Cơ đã từng chết một lần, lại còn từng hối lộ quỷ sai, coi như dưới đó cũng có quỷ chiếu cố, lời nói ra như chém đinh chặt sắt, cực kỳ cường ngạnh.

Từ Vân nghe xong thầm kêu không ổn, ngộ nhỡ để Dịch Thanh Vân thừa lúc trời tối mang Tuyền Cơ đi, chẳng những Vương gia mất đi hai quân cờ quan trọng này, mà quan hệ giữa Dịch Thanh Vân và Vương gia cũng hoàn toàn xong đời!

Vội vàng khuyên nhủ: “Quận chúa bớt giận, loại dược Triền miên này chỉ cần mỗi ngày đều ăn sẽ không khác gì người bình thường, cũng không ảnh hưởng đến thân thể.”

Tuyền Cơ nói với Từ Vân: “Huynh muội bọn ta có chuyện phải thương lượng, ngươi cút ra ngoài!”

Từ Vân do dự một lúc, cuối cùng vẫn phải lùi xuống.

Dịch Thanh Vân thấy lời nàng có lý, gật đầu đồng ý.

Kinh thành của Ninh quốc không lớn bằng Kỉ quốc, thành phố tiêu điều, người đi trên đường không ít, lại đa số đều là quần áo cũ nát, gương mặt chết lặng, một đường từ Lung Giang đến kinh thành, người Tuyền Cơ tiếp xúc không nhiều lắm, nhưng cũng lờ mờ nhận ra tình hình của Ninh quốc không giống với Kỉ quốc, vốn tưởng đâu ở ngoại thành nên mới có chút khác biết lớn, không ngờ tới kinh thành rồi thấy cũng chẳng tốt hơn bao nhiêu.

Nghĩ tới đoàn người của Hi thân vương vô cùng xa xỉ, không khỏi thầm lắc đầu. Triệu Kiến Thận có phô trương hơi quá, nhưng dù gì cũng là tiền do người ta tự kiếm được. Tuyền Cơ trong lòng thầm khinh thường Hi thân vương một lúc. Nhớ tới quãng ngày vừa trải qua, từ lúc bắt đầu rời khỏi Vương gia, chưa có mấy ngày được thoải mái vui vẻ, thực là làm người ta nản lòng, hèn gì Đại ma vương lại tràn đầy tự tin như vậy.

Hi thân vương phủ nằm cạnh hoàng cung, đại thần hoàng thất trong kinh thành đều tập trung xung quanh hoàng cung, lấy một mảnh nguy ngoa lộng lẫy của hoàng cung làm trung tâm và dân cư đường phố lụi bại ở bên ngoài thành cực kỳ đối lập rõ nét.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »