Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4443 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 28
mỹ nhân họa thủy đáng giá bao nhiêu?..

❊ ❊ ❊

“Đã từng a, nhưng có nghĩ thì được lợi ích gì? Cũng chẳng thể thay đổi sự thật. Hơn nữa, Dịch đại ca, ngươi không phải đã hứa sẽ mang ta rời đi an toàn sao, ta còn lo lắng làm gì?” Vân Ca đặc biệt nhấn mạnh ba chữ “Dịch đại ca”, cười đến vẻ mặt ung dung thoải mái.

“Ngươi cứ tin tưởng ta như vậy sao?” Dịch Thanh Vân cười nói.

“So với cái tổ hợp ba màu kia, ta bằng lòng tin tưởng ngươi hơn.” Vân Ca trả lời quả quyết.

“Tổ hợp ba màu?”

“Bạch công tử, Chu Nhi, Bích Nhi, chẳng phải một cái trắng, một cái đỏ, một cái xanh lá sao?”

“Ha ha, thú vị, thú vị! Bất quá, ngươi có biết lai lịch của bọn họ không?” Dịch Thanh Vân bị cách nói của Vân Ca làm cho buồn cười.

“Biết a, Bạch công tử gọi là Bạch Chí Dao, thương gia giàu có đứng đầu Ninh quốc, ca ca là Bạch Chí Tiêu - Trấn võ tướng quân của Ninh quốc, đúng không?”

Vân Ca nhớ trên tư liệu của Trương Kiều Dư đã viết như vậy.

“Biết rõ rồi mà ngươi còn dám bất kính đối với bọn họ?” Dịch Thanh Vân cắn lưỡi.

“Bọn họ cũng không tỏ ra tôn trọng với ta a, đều tóm lấy ta đến đây làm con tin rồi!” Vân Ca liếc Dịch Thanh Vân một cái, dùng sức bày tỏ sự khinh thường và lên án của mình đối với hành vi thông đồng làm bậy nối giáo cho giặc như thế này.

“Ngươi là đang khen hay châm biếm hửm?”

“Ngươi nói thử xem?”

Vân Ca nháy mắt mấy cái, bật cười: “Ngươi quả nhiên là người thú vị, so với bọn hắn chơi vui hơn.”

“Như nhau, như nhau!”

Dưới ánh trăng, hai người nhìn nhau cười to. Xem ra người ở thời đại này, bọn họ đều có thể đưa về loại hình phóng túng không kiềm chế được, khó mà gặp được đồng loại, không nhịn được nổi lên ý giả vờ thương tiếc.

“Dịch đại ca, huynh vốn không phải là nhân tài chịu nghe lệnh của bất cứ người nào, cớ gì phải giúp Bạch công tử đi bắt muội?” Vân Ca cũng không muốn quanh co lòng vòng, lúc này xưng huynh gọi muội, trực tiếp hỏi thẳng nghi vấn.

“Ai bảo Đại ca thiếu hắn một nhân tình thật lớn làm chi? Làm xong vụ này, về sau cũng sẽ không tiếp xúc với hắn nữa, tiểu muội yên tâm! Bất luận thế nào, chỉ vì một tiếng ‘Dịch đại ca’ này, huynh sẽ bảo vệ muội chu toàn.” Dịch Thanh Vân khí phách nổi lên, liền vỗ ngực hứa hẹn.

“Cám ơn đại ca!” Nếu mạng nhỏ đã không phải lo thì những thứ khác cũng không có gì đáng sợ nữa rồi. Vân Ca trong lòng vui vẻ liền nở một nụ cười xinh đẹp với Dịch Thanh Vân.

Dịch Thanh Vân sửng sốt liền nhanh chóng xoay người đi.

“Làm sao vậy?” Vân Ca ngạc nhiên hỏi.

“Không có gì… Ân, tiểu muội, về sau nếu không có việc gì đừng cười như vậy với nam nhân… Cái kia cái kìa… Ai…” Dịch Thanh Vân thanh âm lắp bắp nói.

“Muội cười như vậy thì làm sao? Đại ca huynh sao lại quay lưng với muội?” Vân Ca khó hiểu.

“Khụ khụ… Đại ca mệt mỏi, đi về trước nghỉ ngơi, tiểu muội cũng sớm nghỉ một chút đi!” Dứt lời cũng không quay đầu lại, thân hình chợt lóe lên một cái liền mất tăm.

“Lẩm bẩm lải nhải cái gì!” Vân Ca lẩm bẩm một câu, cũng chẳng để tâm, cầm lấy đàn trở về phòng ngủ.

Dịch Thanh Vân bay qua tường viện sờ sờ trái tim bé nhỏ của mình đang đập thình thịch thật hưng phấn, thầm than muốn chết.

Chính mình đã quá đủ lực đào hoa, không ngờ tiểu muội Vân Ca cười lên như vậy dưới ánh trăng, lực sát thương so với mình còn muốn hơn, thiếu chút nữa giết ngã mình luôn rồi, thật sự là một kẻ họa thủy vô cùng mà.

♣ ♣ ♣

Chu Nhi nhẹ nhàng đẩy cửa thư phòng, đem trà trong tay dâng lên bàn sách của Bạch Chí Dao, không dám phát ra nửa điểm tiếng động, e sợ làm kinh động đến chủ nhân đang bận làm việc.

Bạch Chí Dao đặt công việc đã xử lý xong qua một bên, ngẩng đầu nhìn thấy Chu Nhi đứng hầu một bên, dịu dàng nói: “Đã nói bao nhiêu lần rồi, trễ như vậy không cần phải đến hầu hạ, nhanh chóng trở về nghỉ ngơi đi.”

Chu Nhi nói: “Nô tỳ vô năng, không thể giúp công tử làm việc gì, chỉ có thể ở một bên châm trà giúp công tử âu cũng là tốt rồi.”

“Hôm nay ở bên cạnh Vân Ca thấy thế nào? Cho ngươi đi hầu hạ nàng, đã ủy khuất ngươi.” Ở trong lòng Bạch Chí Dao, Vân Ca chỉ là tiểu thiếp được sủng ái của Trầm Kiếm, thân phận ngang bằng với Chu Nhi, để Chu Nhi đi hầu hạ nàng là ủy khuất cho đại nha hoàn Chu Nhi này, chỉ có điều Vân Ca bây giờ là con tin quan trọng, lại là nữ tử, để nha hoàn bình thường hầu hạ, hắn cũng không yên tâm.

“Chu Nhi không bị ủy khuất, chỉ cần có thể thay công tử chia sẻ lo lắng, làm cái gì cũng không sao. Hơn nữa Vân Ca phu nhân cũng không làm khó nô tỳ.” Chu Nhi khuôn mặt ửng đỏ, nghe được công tử xem trọng mình, thì vui vẻ hơn so với bất cứ điều gì.

Nhớ tới thái độ thực “xảo quyệt, ngạo mạn” của vị Vân Ca ban sáng kia, Bạch Chí Dao thuận miệng hỏi: “Chu Nhi cảm thấy Vân Ca này như thế nào?”

Chu Nhi trong lòng hơi căng thẳng, nàng còn nhớ rõ lúc trước ở yến hội của Tư Đồ, ánh mắt chú ý của công tử đối với Vân Ca, lẽ nào công tử có ý đối với nàng ta? Nhưng vẫn là dựa theo sự thật báo lại nhất cử nhất động của Vân Ca, cuối cùng vẫn nhịn không được hỏi: “Công tử cảm thấy Trầm Kiếm sẽ vì một sủng thiếp mà đáp ứng điều kiện của chúng ta sao?”

Bạch Chí Dao cười khổ: “Chúng ta ngoại trừ cách này ra cũng không còn cách nào khác, Trầm Kiếm người này thần bí khó lường, căn bản không tìm đâu ra được điểm yếu của hắn.”

Bình thường hắn cũng không bàn chuyện làm ăn với các nha hoàn, các nàng cũng không hiểu những thứ này, lúc này thật sự là khổ não quá đỗi nên nhịn không được nói ra hai câu, ngẩng đầu lên quả nhiên thấy Chu Nhi mặt mày mờ mịt, không khỏi thở dài một tiếng.

Nếu bên cạnh mình có thể thêm mấy người có tài năng như lần này Trầm Kiếm mang theo để phụ tá, thì bản thân cũng không cần vất vả như vậy. Bạch gia một lòng lấy quân chính (quân sự + chính trị) lập nghiệp, đến thế hệ Bạch Chí Dao, tuy rằng nắm giữ quân chính đại quyền, nhưng đời ông cha ham kết bè phái nuôi dưỡng tướng sĩ lại cố tình không thích kinh thương. Nhiều năm tích lũy lại, sớm đã người vào không bằng người ra, đến khi giao lại cho huynh đệ Bạch Chí Dao chỉ còn lại cái xác rỗng. Bạch Chí Dao từ lúc thiếu niên đã gánh vác gia nghiệp kinh thương, lợi dụng bối cảnh ưu thế trong nhà cố gắng chu toàn mới có được thành tựu ngày hôm nay.

Lần này vì vụ quặng sắt ở Vân Xuyên, mặt ngoài thì thấy có mấy phú thương ra mặt tranh giành, nhưng trên thực tế lại có can hệ đến cân bằng quân sự của mấy quốc gia, đối với Bạch Chí Dao mà nói tuyệt không thể để cơ hội vụt mất.

Kỉ quốc có thương hiệu Trầm gia, tuy rằng nghe đồn có qua lại thân mật cùng hoàng thất Kỉ quốc, nhưng cho đến nay cũng chỉ dừng lại ở giới hạn tin đồn, Bạch Chí Dao vẫn là hy vọng có thể thông qua một vài phương pháp nào đó để cùng Trầm gia hợp tác, phân chia lợi ích trên công việc làm ăn.

Hắn tự tin bản thân đưa ra điều kiện hợp tác không tệ, nhưng là Trầm Kiếm người này từ trước tới nay thần bí khó lường, muốn tìm hắn bàn bạc điều kiện là muôn vàn khó khăn, bất đắc dĩ phải ra hạ sách này.

Hắn từ thám tử nghe được ông chủ Đồng tính toán trên đường rời đi Vân Xuyên sẽ ra tay chặn giết phục kích đoàn người của Trầm Kiếm, kết quả Trầm Kiếm lại ở lại Vân Xuyên, sủng thiếp Vân Ca trở về Kỉ quốc trước.

Ông chủ Đồng lại thay đổi chủ ý, dự định ra tay bắt cóc Vân Ca, ai ngờ bọ ngựa bắt ve, chim sẻ lại rình phía sau. Bạch Chí Dao đợi sau khi người của ông chủ Đồng làm hôn mê hết mấy thị vệ của Vân Ca xong, thì để Dịch Thanh Vân đem Vân Ca đi, lại phái người tấn công người của ông chủ Đồng, vừa bán một cái ân tình cho Trầm Kiếm vừa bắt được Vân Ca trong tay, có thêm một lợi thế để đàm phán, khiến Trầm Kiếm muốn ném chuột sợ vỡ đồ lại không tiện phát tác.

Hy vọng duy nhất hiện tại chính là Trầm Kiếm thực sự sủng ái, coi trọng Vân Ca giống như biểu hiện của hắn - bản thân Bạch Chí Dao không có lòng tin mấy, bởi vì ngay cả hắn đều cảm thấy, so với lợi ích khổng lồ, mỹ nhân lúc nào cũng có thể làm vật hy sinh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »