Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4426 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 101
yêu quần áo trước rồi yêu người..

❊ ❊ ❊

Ý chỉ những người chỉ đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài, trông mặt mà bắt hình dong.

Huynh đệ Bạch gia chỉ là muốn giúp Mục thân vương thăm dò ý tứ của hai người bọn họ, không dám đến là bởi vì muốn tránh bị hiềm nghi đồng thời cũng bởi vì sợ bị đóng cửa không tiếp, chợt nghĩ từ trước đến nay Dịch Thanh Vân đối đãi với Chu Nhi có khác biệt, mới phái nha hoàn này đi qua. Trước khi đi còn căn dặn Chu Nhi một lần nữa, nhất định phải tìm cho ra hai huynh muội đó về sau có tính toán gì.

Chu Nhi một lòng chỉ muốn khiến chủ tử vui vẻ, nghe thấy giọng điệu của chủ tử, dường như ám chỉ rằng mình có thể lôi kéo được Dịch Thanh Vân, dù cho phải lấy thân hầu hạ cũng không sao, trong lòng vừa uất ức lại không phục.

Đến khi nhìn thấy cách ăn vận mang khí chất Thế tử phong lưu lỗi lạc của Dịch Thanh Vân, nàng lại không thể không thừa nhận, nhân phẩm của người này so ra còn xuất chúng hơn công tử nhà mình. Chẳng qua là bản thân từ lâu vốn đã là người của công tử, chỉ sợ cho dù có lòng lấy thân hầu hạ, cũng không mong được một cái danh phận gì đâu. Nàng ở Bạch gia từ nhỏ đến lớn, sớm đã nhìn quen danh lợi giàu sang, nhìn người khó tránh so đo thiệt hơn, trước đây chỉ tưởng rằng Dịch Thanh Vân là một lãng tử giang hồ hoa tâm, trong lòng thầm xem thường hắn, giờ đây thấy người này trở thành một người có thân phận cao quý, cách nhìn đương nhiên thay đổi rất lớn.

Tuyền Cơ đứng ở một bên nhìn mọi biến hóa trên khuôn mặt của Chu Nhi, không khỏi thầm lắc đầu.

Lời nói khách khí tuyệt không giống như lúc trước tha thiết lấy lòng, ngược lại càng có phần cách xa nghìn dặm.

“Thời điểm ở biệt viện của Bạch gia, rõ ràng thấy huynh đối với cô ấy trăm điều chiều chuộng, bộ dạng giống như rất để ý đến nàng ta.”

“À, là vì y phục của cô ấy một màu đỏ. Khiến huynh cảm thấy rất giống một người… một người rất quan trọng đối với huynh…”

“Ai vậy?”

“Không nhớ rõ, đa phần chuyện cũ huynh đã nhớ được rồi, nhưng vẫn cảm thấy mình vẫn quên một chuyện rất quan trọng, cứ khi huynh thấy nữ tử mặc y phục màu đỏ liền có cảm giác quen thuộc…” Dịch Thanh Vân vừa kể vừa nhu nhu thái dương, cả nửa ngày vẫn không nghĩ ra được duyên cớ.

Tuyền Cơ cười hì hì: “Khó trách, hôm nay huynh lạnh nhạt với Chu Nhi như vậy, té ra là do nàng ta không mặc y phục màu đỏ, ha ha!”

Một phòng đầy người sửng sốt, mấy lão quản gia lại cảm động đến rơi nước mắt, không nghĩ tới Hi thân vương qua đời, thân vương phủ còn có thể khiến Hoàng thượng để tâm.

Dịch Thanh Vân nhu nhu thái dương, mình sắp đi rồi, làm sao lão già này sắp chết đến nơi mà còn muốn tới đây gây sự!

Nhưng ý kiến này còn chưa kịp thi hành thì một đám thị vệ thái giám đã chạy vào đại sảnh. Dịch Thanh Vân biến sắc, kéo Tuyền Cơ lui về hậu đường, đồng thời phát hiện toàn bộ Vương phủ đã bị bao vây chặt chẽ. Nếu như chỉ có một mình y thì đám lính tôm cua này không tính là gì, nhưng giờ cộng thêm một người không biết chút võ công như Tuyền Cơ thì khó nói. Thay vì mạo hiểm, chi bằng xem thử Cảnh Hòa đế rốt cuộc vì cái gì mà tới đây rồi hẵng quyết định.

Cảnh Hòa đế được hơn mười thái giám nâng vào đại sảnh, lạnh lùng nhìn y phục xuất hành trên người cả hai, nói: “Vội vàng xuất môn?”

Cảnh Hòa đế nói: “Trẫm có chuyện muốn nói với Ninh Nguyệt, ngươi lui ra.”

Dịch Thanh Vân mắt không chớp, thân mình cũng chẳng động.

Cảnh Hòa đế giận dữ nói: “Vô lễ! Còn không lui ra. Chẳng lẽ trẫm có thể ăn mất Ninh Nguyệt?!”

Tuyền Cơ giật nhẹ tay áo Dịch Thanh Vân, ý bảo y nên lùi một bước.

Dịch Thanh Vân nghĩ Tuyền Cơ biết Phù Phong Bộ, cho dù Cảnh Hòa đế muốn gây bất lợi với nàng cũng không tài nào một kích thành công, bản thân mình ở ngay ngoài cửa, có chuyện gì cũng xông vào kịp, lập tức nháy mắt với Tuyền Cơ ngụ ý nàng phải cẩn thận mới lui ra ngoài.

Cảnh Hòa đế cũng vẫy lui thị vệ, thái giám bên cạnh, chỉ lưu lại hai người thân tín. Mở lời trước: “Huynh muội các ngươi cảm tình thật tốt. Vì sao lại đối xử lạnh lùng với Phụ vương như thế? Bình Hi xương cốt còn chưa lạnh liền muốn rời khỏi kinh thành!”

Tuyền Cơ đáp lời: “Lúc ông ta còn sống, chúng tôi tự hỏi chưa từng làm gì có lỗi với y. Nếu ông ta bây giờ không còn nữa, chúng ta dù có làm gì thì cũng có ý nghĩa gì đâu? Huynh muội chúng ta đối với danh lợi, quyền vị này không có hứng thú, cũng không muốn sắm diễn cho người ta xem.”

Cảnh Hòa đế nghe xong ánh mắt bắn ra tia lạnh lẽo, nói: “Lễ nghi thiên gia ở trong lòng ngươi xem là diễn trò?”

“Đúng vậy!”

Cảnh Hòa đế đăng cơ cho tới nay, chưa từng nghe qua có người đáp lời thẳng thừng vô lễ như vậy, hai người thân tín bên cạnh cũng thất kinh.

“Ngươi! To gan! Đừng tưởng rằng ngươi là Thiên nữ, trẫm sẽ không dám động vào ngươi!” Cảnh Hòa đế run tay chỉ vào mặt Tuyền Cơ.

“Ta không phải là Thiên nữ gì cả!” Tuyền Cơ điềm tĩnh nói.

“Ngươi phải! Trẫm nói ngươi phải là phải! Trẫm chưa từng nghĩ, ngươi đến muộn đến như vậy, nhưng mà vẫn còn may, cuối cùng cũng để ta đợi được rồi!” Có lẽ do quá mức hưng phấn, tiếng nói của Cảnh Hòa đế cũng trở nên run rẩy.

“Bình Hi đã chết, thiên hạ giờ đây trừ bỏ trẫm còn có ai có thể lên làm Thánh quân, ai có thể thống nhất thiên hạ, ha ha ha ha!”

Tuyền Cơ nhìn ông lão đầu đã bạc mặc cẩm bào trước mắt, trong lòng chợt lóe lên một ý nghĩ, hỏi: “Vì sao ngài khẳng định ta là Thiên nữ?”

Cảnh Hòa đế cũng dừng lại tiếng cười, nhìn chằm chằm Tuyền Cơ: “Lão sư lúc nhỏ của trẫm là đệ tử đóng cửa của Thông Thiên đại sư, hắn đã từng khẳng định nói với trẫm rằng trong dòng huyết mạch của trẫm sẽ có người trời chuyển thế. Nhiều năm qua, trẫm vẫn cứ tưởng là mấy đứa con kia, nhưng mà một đám bọn họ đều tầm thường vô vị, chỉ có Bình Hi, Bình Mục, Bình Tương ba người còn lại là còn ra hồn một chút. Nhưng trẫm luôn quan sát thấy, bọn chúng mỗi người một vẻ, cũng không nói được là ai xuất sắc hơn. Không nghĩ rằng, ha ha, không nghĩ rằng… Ngày đó Bình Hi tiến cung, hắn nói ngươi có thể là Thiên nữ, trẫm lúc đầu không tin, nhưng thấy ngươi từ một người si ngốc lại trở thành một người như bây giờ, trẫm không thể không tin!”

Thần thái trong mắt Cảnh Hòa đế sáng lên, tiếp tục nói: “Lời tiên tri của Thông Thiên đại sư cộng thêm những việc gần đây, khiến trẫm cuối cùng đã hiểu ra, ngươi chính là Thiên nữ ứng nghiệm với lời tiên tri mà đến, để phụ giúp trẫm thống nhất thiên hạ, trở thành Bất Thế Thánh quân!”

Thấy ông lão này đã hoàn toàn bị cái gọi là Thánh quân trong lời tiên tri làm tâm trí điên đảo, Tuyền Cơ thử nói: “Ngài nếu muốn ta giúp không khó, chỉ cần ngài thay ta báo mối hận giết cha, ngài muốn ta làm gì ta cũng đều bằng lòng!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »