Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4413 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 172
mùi chua cao ngất trời..

❊ ❊ ❊

“Huynh… Huynh cho nổ tế đàn Thánh quân?” Tuyền Cơ kinh sợ hỏi, chỗ đó có rất nhiều người đó! Tuy là nàng không phải người hay trách trời thương dân, nhưng vì nghĩ đến chỗ đó tập trung hơn ngàn sinh mệnh còn đang sống sờ sờ, nàng thật sự không thể vui vẻ được.

Còn có Nhạc Nghịch, mặc dầu nàng không ưa hắn, thậm chí còn chán ghét, nhưng dù sao thì hai người cũng ở chung với nhau một thời gian, hai bên cũng coi như là hơi thân thiết, nếu hắn chết bất đắc kì tử, thì nàng sẽ cảm thấy không đành lòng.

Kỉ Kiến Thận nhận ra Tuyền Cơ khác lạ, dịu dàng an ủi: “Tế đàn là di sản của gia tổ Xích thị, ta làm sao mà xuống tay cho nổ mất được?”

Tuyền Cơ nhẹ thở phào, ráng ép buộc bản thân không nên đoán tiếp nơi nào bị nổ, sẽ có bao nhiêu sinh mệnh con người bị tổn hại. Mình và Đại ma vương còn chưa thoát khỏi nguy hiểm, lúc này còn vướng bận mấy chuyện xoắn quýt này, có phần quá không đúng lúc.

Lại nói, tác phong của Đại ma vương kỳ thật trong lòng mình đều rõ, chuyện giết người phóng hỏa trong mắt người nam nhân đã quen cầm quyền, thật ra không xem là chuyện lớn gì, lòng dạ nhân từ đàn bà của mình vẫn nên giữ lại để sau khi thế cuộc ổn định rồi mới dùng đi, tránh vì mình mà làm hỏng chuyện của hắn.

Mặc kệ ra sao, lúc này Nhạc quốc không thể không gặp xui xẻo lớn!

Kỉ Kiến Thận nhẹ nhàng vỗ về nữ tử đang bất an trong lòng mình, hơi hối hận vì ở trước mặt nàng tiết lộ hàm ý, biết rõ tâm tư của nàng yếu đuối, sợ làm tổn thương đến mạng người… May là nàng cũng khôn ngoan không có tiếp tục truy hỏi thêm.

Không sai, quả thật hắn không có cho nổ tế đàn, nhưng là ngay vị trí mảnh đất trống trước chỗ tế đàn mà đám quan viên tụ tập, nơi đó gần nửa số là nhân vật chủ chốt trong triều đình Nhạc quốc, lần tổn thất này với Nhạc quốc mà nói, tuyệt đối là trầm trọng.

Lại đi thêm một hồi, tai nghe được tiếng nước vang dội, bầu không khí mang theo hơi nước phả vào mặt mà đến, Tuyền Cơ “Ý” một tiếng quay đầu lại nhìn.

Đằng trước đã đến cửa động, thác nước như tuyết trắng đổ ở trước động. Đem cửa động che giấu lại, trong động nhìn không thấy cảnh vật bên ngoài, bên ngoài cũng nhìn không ra sơn động phía sau thác nước, đây quả thật là Thủy Liêm động trăm phần trăm rồi!

Kỉ Kiến Thận vỗ vỗ cái mông của Tuyền Cơ, cười nói: “Ôm cho chắc, chúng ta đi ra ngoài.”

Tuyền Cơ trừng mắt liếc hắn một cái, nghe lời tiếp tục ôm chặt thêm một chút, gương mặt nhỏ nhắn dán vào bên gáy Kỉ Kiến Thận cắn một ngụm nhỏ đầy tính trả thù - nhắc nhở thì nhắc nhở, còn nhân cơ hội ăn đậu hủ của nàng, này thì cái tên vô lại.

Kỉ Kiến Thận bị cắn làm cả người nóng lên. Hận không thể đem tiểu rùa kéo sang một bên tử hình ngay tại chỗ, đáng tiếc không đúng lúc, đành phải cười mắng: “Nàng lại cắn! Trở về ta với nàng sẽ tính sổ!”

Tuyền Cơ hừ một tiếng, thầm nghĩ: Tính sổ thì huynh có thể tính toán được hơn ta chắc? Tới bây giờ mới đến cứu ta. Ta còn chưa tính sổ với huynh đâu!

Cửa động ở dưới thác nước, thập phần gần sông, đá ở gần đó vừa ẩm ướt vừa trơn trợt. Người thường cơ bản không thể đứng vững, nhưng ở trong mắt loại cao thủ như Kỉ Kiến Thận, tự nhiên không tính là gì.

Ôm chắc Tuyền Cơ, nhảy lên vài cái đã đáp xuống bờ sông bên kia thác.

Mắt Tuyền Cơ bị dính một ít bọt nước văng ra từ thác nước, cúi đầu cọ cọ lau trên vai Kỉ Kiến Thận. Lại nghe được vài tiếng buồn cười quen thuộc, xoay đầu liền trông thấy. Thì ra là Dịch Thanh Vân đang đứng nhìn ở bên cạnh.

“Tiểu muội à, xa cách lâu ngày mới gặp lại cũng không cần thân thiết như vậy đâu?!” Dịch Thanh Vân nháy mắt trêu đùa.

Tuyền Cơ lúc này mới ý thức được tư thế bất nhã của mình, trên cơ bản là tay chân đều dùng để ôm lấy giống như là gấu Koala đang ôm cây vậy, gương mặt nháy mắt liền đỏ hồng, vội vàng buông cánh tay ra một chút, nhảy lên trên mặt đất, thối lui hai bước, nhìn trái nhìn phải, cũng may không có người ngoài.

“Đại ca thúi, vừa gặp mặt liền chọc ghẹo ta!” Tuyền Cơ cười mắng, chạy đến trước mặt Dịch Thanh Vân, nhìn hắn dang rộng cánh tay đón lấy mình. Liền muốn nhào qua ôm một cái.

Động tác ôm mới làm được một nửa. Người đã bị dứt khoát xoay một vòng đổi hướng, lập tức ngã vào lòng Đại ma vương.

Kỉ Kiến Thận khí định thần nhàn nói: “Tuyền Cơ là thê tử của ta.”

“Phi phi! Trước không nói các ngươi còn chưa có đại hôn, cho dù có đại hôn, Tuyền Cơ vẫn là tiểu muội của ta! Nàng không phải sở hữu của ngươi, keo kiệt như vậy làm chi? Ta là đại ca thân sinh của nàng, ôm một cái cũng không được sao?” Dịch Thanh Vân phẫn nộ rồi.

“Không được!” Một câu như đinh đóng cột, chọc Dịch Thanh Vân tức đến sắc mặt xanh mét.

“Nếu ôm thì ngươi đi ôm Hồng giáo chủ của ngươi đi.” Đại ma vương còn ngại chưa đủ, tiếp tục hung hăng đâm thêm một nhát.

Dịch Thanh Vân vừa nghe ba chữ “Hồng giáo chủ”, sắc mặt từ xanh thành hồng, từ hồng sang đen, lại đen thành trắng, màu sắc đổi một vòng rực rỡ, cuối cùng hừ mạnh một tiếng, không nói gì.

Đại ma vương bắt nạt đại ca như vậy rất không đúng, Hồng giáo chủ? Đó là ai vậy? Không phải đại ca thích Nhạc Linh sao?

Tuy rằng vừa bất mãn vừa có nhiều nghi vấn, nhưng Tuyền Cơ vẫn cảm thấy mình hẳn là nên nhắc nhở hai cái người nam nhân trước mắt xem mình như kẹo mà giành giật một chút: “Chúng ta có phải hay không nên rời khỏi nơi này trước a…”

Kỉ Kiến Thận cười, tay nắm lấy Tuyền Cơ, nói: “Được, xe ngựa đã chuẩn bị ổn thỏa, chẳng qua phải ủy khuất ông anh vợ này một chút.”

Kỉ Kiến Thận gật đầu, trong khoảng thời gian này có thể cải trang giống như đúc Tuyền Cơ, chỉ có một mình Dịch Thanh Vân.

Tuyền Cơ biết đây là biện pháp tốt nhất, ngoan ngoãn nhận gói đồ trốn sau gốc cây thay quần áo. Dịch Thanh Vân ngồi cạnh bờ sông, mở ra dụng cụ chuẩn bị hóa trang cho mình.

Qua một hồi, Tuyền Cơ thay hoàn chỉnh một bộ váy áo ngắn của tiểu nha hoàn bình thường đi ra, chải mái tóc dài ra phía sau gáy, tuy rằng không có hoa phục hỗ trợ, nhưng lại đặc biệt xinh xắn, thanh nhã khiến người thương yêu, chỉ thấy ngón trỏ Kỉ Kiến Thận động đậy.

Được rồi, hiện tại không đúng lúc! Thở dài nhận trang phục trên tay Tuyền Cơ đưa ném lên tảng đá gần Dịch Thanh Vân, lấy trong người dịch dung đan được cải tiến mới vừa dùng bồ câu đặc biệt để xin từ em trai mình, kéo Tuyền Cơ qua một bên để dịch dung.

Dịch dung đơn này là thành phẩm của Lạc Dương, dược tính ôn hòa, sau khi Tuyền Cơ và Kỉ Kiến Thận dùng, dung mạo sẽ trở nên vô cùng tầm thường, nhưng cũng không đến mức giống như Hủy dung đơn của Dịch Thanh Vân xấu nhất trần đời như vậy, dùng để trốn thoát đuổi bắt của Nhạc quốc, là cực kỳ thích hợp.

Tuyền Cơ lo lắng nhắc nhở: “Đại ca, suy nghĩ của Nhạc Nghịch kia rất sắc bén, hơn nữa võ công lại cao, huynh nhất định phải cẩn thận tránh đi, không nên đối mặt với hắn.”

Kỉ Kiến Thận cười, nói: “Yên tâm, nếu Nhạc Nghịch phong nàng làm Hoàng hậu, hẳn là sẽ đau lòng không nỡ xuống tay giết hắn đâu.”

Rõ ràng là cười, Tuyền Cơ lại cảm thấy run sợ trong lòng, nàng biết ngay mà! Chuyện mình bị Nhạc Nghịch phong Hậu, nhất định sẽ khiến Đại ma vương tức giận, nhưng mà nàng cũng không có muốn mà, hu hu hu…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »