Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4617 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 125
có kẻ địch từ phương xa đến..

❊ ❊ ❊

Khi Triệu Kiến Thận đến, ba người đang bàn luận thật sôi nổi, một tên quản gia dáng dấp trung niên thở phì phò chạy như bay đến nói: “Thiếu… thiếu gia, nguy rồi! Quân đội Thành quốc đang tiến đến bên ngoài cốc, mấy người của chúng ta đi ra ngoài làm việc đã bị bọn họ bắt, nói… nói muốn gặp thiếu gia và tiểu thư! Nếu không, nếu không thì sẽ giết hết bọn họ!”

Dịch Thanh Vân mặt biến sắc vì tức giận, cười lạnh một tiếng, xoay người đi ra con đường đá ra vào cốc.

Khiết Cẩn Minh cùng Triệu Kiến Thận trao đổi ánh mắt với nhau, hai người đến Phồn Tinh cốc là chuyện vô cùng bí mật, Thành Quốc hẳn là không biết rõ tình hình, hơn nữa đối phương chỉ định muốn gặp Dịch Thanh Vân và Tuyền Cơ, e rằng sự tình có nguyên nhân.

Lạc Dương ở lại để chăm sóc Tuyền Cơ, hai huynh đệ đi theo Dịch Thanh Vân.

Ra vào Phồn Tinh cốc không chỉ có con đường đá mà Dịch Thanh Vân dẫn Tuyền Cơ đi, cũng có thể vượt qua núi non trùng điệp để tiến vào, nhưng mà núi non bao quanh Phồn Tinh cốc rất dốc đứng, không được bằng phẳng giống như sườn Phồn Tinh cốc, quái thạch (đá có hình dánh kỳ dị) mọc thành bụi cực kỳ khó đi, năm đó mẫu thân của Dịch Thanh Vân lợi dụng địa thế bày ra kỳ trận, không người dẫn đường, không hiểu trận pháp thì cho dù là cao thủ hạng nhất cũng sẽ bị lạc ở bên trong núi, kiệt sức mà chết.

Dịch Thanh Vân đối với việc người của Thành quốc có thể tìm được Phồn Tinh cốc để đến gây rối cảm thấy rất kỳ lạ, càng thêm kỳ lạ hơn nữa là bọn họ còn biết mình và tiểu muội ẩn cư ở đây, đặc biệt tìm đến cửa.

Khi đi ra bên ngoài con đường đá, nhìn thấy người dẫn đầu quân đội Thành quốc, mới hiểu ra sự việc.

Người dẫn dắt quân đội chính là người quen cũ - huynh đệ họ Bạch! Hơn nữa trên người bọn họ đang mặc quân phục của Thành quốc, xem ra bọn họ đã đầu phục (đi nương nhờ) Thành quốc?!

Dịch Thanh Vân từ miệng của người quản sự ra ngoài làm việc đã nghe qua sơ lược một ít chuyện chính biến của Ninh quốc, cũng biết hai huynh đệ này ở Ninh quốc đã thành chó chết chủ (ví với mất nơi nương tựa, lang thang đây đó), không ngờ nhanh như vậy đã tìm tới chủ nhân mới.

Năm đó lúc Dịch Thanh Vân bị thương, Bạch Chí Dao bèn phái người đưa hắn đến bên ngoài Phồn Tinh cốc, do Lạc Dương đi ra tiếp nhận đưa về Phồn Tinh cốc, bản thân Bạch Chí Dao có nghiên cứu khá nhiều về trận pháp, chẳng trách có thể mang theo những người này tìm tới cửa.

Bạch Chí Dao nghe xong cách nói mang tính gây hấn rõ rệt như vậy thì trong lòng buồn bực, nhưng nét mặt lại không hé lộ tí nào, chỉ ôn hòa nói: “Tại hạ chờ đợi Ninh Vân Thế tử và Ninh Nguyệt Quận chúa nhiều ngày không thấy, rất là mong nhớ, muốn mời hai vị đến Thành quốc làm khách.”

Bạch Chí Dao ở bên cạnh nghe xong, sắc mặt trầm xuống nói: “Người cùng Ninh Nguyệt Quận chúa theo chúng ta đi. Tới kinh đô Thành quốc chúng ta tự nhiên sẽ thả người.”

“Người của ta bây giờ đang ở đâu?” Dịch Thanh Vân lười nhiều lời.

Bạch Chí Dao quay ra sau dùng tay ra hiệu cho một binh lính, từ trong hàng ngũ đẩy ra một ông già, chính là Tăng lão bá ông nội của Tiểu Tuyết. Bạch Chí Dao cười nói: “Cháu gái cụ già này và những người khác đều làm khách trong quân doanh (doanh trại quân đội) của ta ở ngoài núi Lục Hà.”

Dịch Thanh Vân vừa từ miệng gia đinh biết quân đội Thành quốc lần này kéo đến cả nghìn người. Phần lớn đóng quân bên ngoài núi Lục Hà, suy nghĩ xoay chuyển, tốt nhất trước tiên nên ổn định đối phương, sau đó mình lén đến dưới chân núi cứu người ra.

“Muốn ta theo các ngươi đi không khó, nhưng tiểu muội phải chuẩn bị một chút, các ngươi đợi đến giờ này vào ngày mai lại đến đây đón người đi.”

Bạch Chí Dao cười lạnh nói: “Chúng tôi chờ một chút không sao, chỉ sợ ta và nhị đệ trở về trễ, những tên thô lỗ trong quân doanh kia lại xúc phạm đến vài vị khách, vậy cũng không tốt lắm.”

Dịch Thanh Vân tức giận, những người khác không nói, Tiểu Tuyết là một nữ nhi, nếu có chuyện gì, vậy so với việc trực tiếp giết chết nàng còn tàn khốc hơn. Hiện giờ hai tên vô lại này đã biết ý đồ kéo dài thời gian của hắn.

Khiết Cẩn Minh và Triệu Kiến Thận đã ở trong đường đá. Ba người trao đổi ánh mắt với nhau, không cần phải nhiều lời, vội vàng trở về Phồn Tinh cốc.

Ra khỏi con đường đá, Triệu Kiến Thận hỏi Tăng lão bá số người bị bắt, cho bồ câu gửi thư liên lạc với thuộc hạ bên ngoài cốc, ra lệnh bọn họ dò xét thực hư chuyện quân doanh Thành quốc, suy nghĩ một chút, lại đặt bút viết một phong thư khác cho bồ câu đưa tin đến Thành quốc.

“Hừ! Huynh đệ Bạch gia đã quy phục Thành quốc thì cũng thôi đi, bây giờ Ninh quốc đã bị Kỉ quốc thôn tính, còn có ý đồ với huynh muội bọn ta, thật vô liêm sỉ!” Dịch Thanh Vân nghĩ đến việc bị hai tên vô lại này khống chế, oán hận vô cùng.

Khiết Cẩn Minh lôi kéo Lạc Dương ngồi bên cạnh, nói như không có vấn đề gì: “Rất đơn giản, hiện tại hoàng thất Ninh quốc trên cơ bản đã hoàn toàn phục tùng Kỉ quốc, hơn nữa chỉ với đám ngu đần này, cho dù có đổi ý cũng không thể trở mình. Thái tử Kỉ quốc muốn có Thiên nữ hiển linh để dùng danh tiếng đó tạo dư luận tốt trong dân gian. Thành quốc đương nhiên không thể đứng nhìn nước bạn biến thành cường địch, phương pháp tốt nhất chính là tìm ra người Thiên nữ kia, trợ giúp một tên hoàng thất Ninh quốc chân chính trở thành tân chủ (chủ mới), cho dù tạm thời không thể đoạt được ngôi vị Hoàng đế, trước tiên cũng có thể làm Ninh quốc nổi lên một trận náo loạn, để cho Thành quốc có thể có càng nhiều thời gian để chuẩn bị ứng phó cho chiến loạn có thể phát sinh sau này giữa hai nước. Huynh đệ các ngươi rõ ràng chính là người lựa chọn tốt nhất.”

Lời này của Khiết Cẩn Minh nói đúng một nửa, thật ra mục tiêu chính của Thành quốc chỉ là một mình Tuyền Cơ.

Bạch Chí Dao cười nói: “Đại ca có điều không biết, theo ý tứ Hoàng thượng thì đúng là chỉ cần một mình Ninh Nguyệt Quận chúa, nhưng nếu chúng ta nói rõ với Dịch Thanh Vân, dựa vào mức độ quan tâm của hắn với Ninh Nguyệt, e là thà hy sinh toàn bộ người bên ngoài núi cũng sẽ không để cho Ninh Nguyệt đi theo chúng ta. Để cho hắn theo cùng, bất quá chỉ làm cho hắn an tâm mà thôi. Hơn nữa, cho dù hắn để cho một mình Ninh Nguyệt theo chúng ta về kinh, trên đường chắc chắn sẽ âm thầm xuống tay cứu người, đường về kinh thành dài đằng đẵng, thương giáo công khai dễ tránh còn đâm sau lưng rất khó phòng, so với việc để hắn đánh lén trên đường, thà để cho hắn theo bên cạnh, đến lúc đó chúng ta bỏ thuốc cũng được, phái cao thủ bao vây tấn công cũng được, bắt hắn phục tùng thì sẽ có thêm một lợi thế khống chế Ninh Nguyệt, chẳng phải càng tuyệt vời sao?”

Bạch Chí Tiêu nghe xong liên tục gật dầu, nhớ tới dung mạo xinh đẹp của Ninh Nguyệt Quận chúa, mấy ngày sau này tiểu mỹ nhân sẽ sớm chiều ở cùng mình, trong lòng không kiềm chế được nóng lên.

Bạch Chí Dao đã sớm đoán được Hoàng đế Thành quốc có ý định lập Tuyền Cơ làm Thái tử phi. Đã là Thiên nữ lại còn là Quận chúa ruột thịt của hoàng thất Ninh quốc, vị hôn phu của nàng đương nhiên so với Thái tử Kỉ quốc sẽ có tư cách ngồi lên ngai vàng Hoàng đế Ninh quốc hơn. Trong dân gian Ninh quốc đã sớm lưu truyền tin đồn Quận chúa Ninh Nguyệt là Thiên nữ, hơn nữa trước khi Ninh Nguyệt rời khỏi kinh thành còn không kiêng dè mà phóng thích (thả) tất cả nô bộc trong nhà, thanh danh càng tốt, làm con dân Ninh quốc, đương nhiên càng mong muốn tin tưởng Quận chúa nhà mình là Thiên nữ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »