Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4588 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 186
lễ vật sinh nhật..

❊ ❊ ❊

Tuyền Cơ tức giận lườm Kỉ Kiến Thận “Huynh là đồ tồi, cố ý trêu đùa đại ca của ta!”

“Huynh chỉ nói sự thật thôi, những điều này Hồng Dực đều biết.” Kỉ Kiến Thận cười rất vô tội.

“Hừ!” Tuyền Cơ tức giận, trêu ghẹo nàng chưa đủ, ngay cả ca ca cũng không buông tha!

Kỉ Kiến Thận ôm nàng vào trong ngực nói: “Ta còn chưa tức giận đó, nàng có biết hôm nay là ngày gì không?”

Tuyền Cơ lắc đầu.

“Hôm nay là sinh nhật của ta, mau nghĩ xem muốn tặng ta cái gì, Viễn Nhi cũng đã được nhận lễ vật của nàng rồi.” Nói đến câu sau thì có chút vị chua.

Gì? Tuyền Cơ hơi bất ngờ, tính toán ngày, mình đến thế giới này vừa được hơn ba năm, mà mình bị đưa đến Triệu Vương phủ cũng chính là để chúc mừng sinh nhật Kỉ Kiến Thận.

“Ba năm trước đây người khác đã đem ta tặng cho huynh làm lễ vật sinh nhật, huynh nhìn cũng không nhìn ta liền ném tới biệt trang. Thân thể ta huynh cũng không hiếm lạ, lại còn muốn ta tặng quà sao?” Tuyền Cơ cười nói ha ha.

“Tuyền Cơ đang trách ta không sớm thu nàng vào nhà sao?” Kỉ Kiến Thận cười không có ý tốt.

Ma vương tự kiêu này sở trường là đảo ngược trắng đen chiếm lợi ích của người khác!

Tuyền Cơ tức giận đến nghiến răng. Xoay gương mặt nhỏ nhắn không thèm nhìn hắn. Nhưng mà trong lòng không tránh khỏi suy nghĩ. Nếu ngày đó Kỉ Kiến Thận không bỏ qua nàng. Vậy hôm nay hai người sẽ có tình trạng như thế nào?

Khi đó nàng “mới đến mảnh đất quý”. Đối với thế giới này hoàn toàn không biết gì cả. Ngoại trừ cái thể xác thích hợp này thì chỉ có hai bàn tay trắng. Nếu Kỉ Kiến Thận thu nhận nàng vào nhà làm cơ thiếp. Chắc là nàng không có nổi dũng khí kháng cự. Sau đó… nếu không phải bị việc tranh đấu trong hậu viện Vương phủ khiến cho khổ sở đến nỗi chịu không thấu rồi chuồn mất. Thì có lẽ chính là ở nơi như lãnh cung co đầu rút cổ vượt qua quãng đời còn lại.

Thời cơ, có khi thật sự rất là quan trọng. Nếu không có những ngày tháng nửa năm kia để cho nàng từng bước thích nghi, những việc sau đó có thể đã có kết quả hoàn toàn khác.

Kỉ Kiến Thận nhìn Tuyền Cơ lặng lẽ không lên tiếng, nghĩ rằng nàng tức giận, nhẹ nhàng vươn tay kéo nàng vào trong lòng, hôn nhẹ mi tâm nàng nói: “Tiểu rùa, bộ dạng cau mày thật sự không thích hợp với nàng. Cười một cái đi.”

Tuyền Cơ lắc đầu, chôn trong ngực hắn. Trên thực tế không có nếu như. Hiện tại nàng và nam nhân này ở cùng nhau rất vui vẻ. Tại sao lại còn muốn tự tìm phiền não?

Kỉ Kiến Thận đang suy đoán tâm trạng của nàng, chợt thấy nàng đột nhiên ngẩng đầu lên, tươi cười sáng lạng với mình, nói: “Muốn ta tặng quà cho huynh, có thể. Nhưng mà đêm nay phải do ta làm chủ, không cho phép huynh bắt nạt ta!”

“Ta làm sao lại bắt nạt nàng. Yêu thương nàng còn không kịp.” Xem ra là không có việc gì, Kỉ Kiến Thận thở ra, bắt đầu không đứng đắn.

“Hừ! Trong lòng huynh tự biết, dù sao ta không đồng ý, thì không cho huynh làm càn. Nếu không… Nếu không ta không để ý đến huynh nữa!” Tuyền Cơ suy đoán mình tặng xong lễ vật, rất có thể Đại ma vương sẽ trực tiếp biến thành sắc ma, vội vàng cảnh cáo trước “Hậu quả nghiêm trọng” của việc hắn làm càn.

“Nàng muốn tặng ta lễ vật gì? Đem chính mình lột sạch rồi tặng ta là được rồi, ta không ngại nhận vài lần lễ vật thế này.” Ánh mắt Kỉ Kiến Thận yêu mị mê hoặc, một tay ôm Tuyền Cơ, một tay nhẹ nhàng vuốt ve đôi môi cánh hoa của nàng.

Tiểu rùa giận dữ vì bị trêu ghẹo làm càn, há miệng cắn một ngụm, răng nanh kiên quyết lưu lại một hàng dấu nhạt trên đầu ngón tay hắn, cuối cùng cũng không nỡ mà cắn hết sức.

“Nàng cứ việc cắn đừng ngại, chờ trở về phòng ta lại cắn trả từng ngụm từng ngụm…” Kỉ Kiến Thận ôm chặt Tuyền Cơ bên tai nàng nhẹ nhàng cười nói. Thành công dọa tiểu mỹ nhân run run.

Lúc trở lại dịch quán, Dịch Thanh Vân và Hồng Dực vẫn chưa trở về, hai người võ công cao cường, ở cùng nhau thì cho dù là ở đâu thì cũng chỉ có người khác là chịu thiệt thòi thôi. Kỉ Kiến Thận vui mừng vì bọn họ không ở nhà, lúc ăn rùa không có người quấy rầy, có thể ăn thật thỏa thích.

Tuyền Cơ lại kiên trì muốn hắn đi tắm rửa. Nói phải chuẩn bị lễ vật, để hắn muộn chút mới trở về phòng. Lại đi tìm Triệu Chính nói nhỏ không biết căn dặn điều gì, lúc này mới một mình khóa trái cửa phòng tìm rương quần áo kiếm y phục thích hợp.

Lúc Kỉ Kiến Thận bị Lam Tích mời trở về phòng, phát hiện ngoài phòng có mấy người xa lạ ngồi, xem cách ăn mặc và dụng cụ âm nhạc cầm trên tay, rõ ràng là nhạc công vừa mới gặp qua trong sơn cốc.

Lam Tích nhẹ giọng nói: “Là tiểu thư kêu sư phụ mời bọn họ đến.”

Kỉ Kiến Thận gật gật đầu, đẩy cửa vào phòng, nhìn xem trong hồ lô của tiểu rùa bán thuốc gì.

“Huynh đóng xong cửa phòng rồi nhắm mắt lại. Khi âm nhạc bắt đầu mới có thể mở ra!” Dưới ánh nến trong phòng, Tuyền Cơ ẩn núp sau bình phong nói vọng ra.

Còn có nhiều quy tắc như vậy? Kỉ Kiến Thận mơ hồ đoán được Tuyền Cơ cho mình “Kinh hỉ (kinh ngạc, vui mừng)”, hắn cũng tò mò xem lễ vật của Tuyền Cơ là cái gì. Vì thế ngoan ngoãn theo lời mà làm một cách hiếm thấy. Tiếng nhạc chan chứa phong thổ nhân tình nước ngoài vang lên, Kỉ Kiến Thận cảm giác được hương thơm nhẹ nhàng của Tuyền Cơ truyền đến, biết nàng đã chạy đến phía trước mình, lập tức mở mắt ra liền bị mỹ nhân đẹp lộng lẫy lại tươi mát trước mặt hấp dẫn, không thể di chuyển tầm mắt được nữa.

Đây là lễ vật sinh nhật Tuyền Cơ tặng hắn? Ánh sáng của nến chiếu xuống nửa thân trần của tuyệt sắc giai nhân quả thật rất đẹp làm cho hắn không thể hô hấp.

Tuyền Cơ mặt một chiếc váy dài tơ tằm mỏng mềm mại thoải mái màu xanh biếc, phần trên của cơ thể chỉ có vải băng tơ tằm màu xanh biếc quấn quanh che phủ bộ ngực sữa đẫy đà, đại bộ phận da thịt tuyết trắng non mịn phơi bày trong không khí, trên cổ, trên lưng, trên cánh tay mang trang sức vàng nổi bật, tóc dài như nước đen nhánh xỏa tung, đen nhánh xanh biếc vàng óng ánh, mạnh mẽ đánh sâu vào thị giác, khiến Kỉ Kiến Thận hoa mắt choáng váng, quên mất phản ứng một cách hiếm thấy.

Rõ ràng là cách ăn mặc yêu mị, trên gương mặt vô cùng thanh lệ lại lộ ra vẻ xấu hổ ẩn chứa sợ hãi, Tuyền Cơ của hắn chưa bao giờ mê người như thế!

Trong lòng Tuyền Cơ khẩn trương muốn chết!

Quần áo hở hang như vậy ở kiếp trước không xem là gì, nhưng mà trong thời đại này lại là chuyện trái luân thường đạo lý, hơn nữa người nam nhân trước mặt này không biết có yêu thích cánh ăn mặc như vậy của nàng không?

Nhưng mà sự kinh ngạc say mê trong mắt Kỉ Kiến Thận rất nhanh đã khiến nàng to gan mà vứt bỏ đi sự băn khoăn, nhẹ nhàng mở rộng hai tay, từ ngón tay đến cánh tay lại đến bả vai, nhanh nhẹn múa may, eo nhỏ cũng theo tiếng nhạc ngoài phòng truyền đến mà lắc lư đong đưa.

Nữ yêu mê người trước mắt múa như rắn, là Tuyền Cơ của hắn sao? Vũ đạo yêu mị mạnh dạn mê hoặc như vậy hắn xưa nay chưa từng thấy, vòng eo tuyết trắng linh hoạt lắc lư uốn éo, trang sức vàng ở phía trên thắt lưng lấp lánh va chạm, phát ra từng tiếng vang nhỏ lôi cuốn. Thân thể mảnh mai uốn éo rất nhanh di chuyển nhẹ nhàng như cơn sóng nhấp nhô chuyển hướng, đôi mắt xinh đẹp nhấp nháy e lệ nhìn hắn chăm chú trở nên sinh động mạnh dạn thậm chí mang theo sự khiêu khích mê hoặc, nữ nhân này có thể dễ dàng mê hoặc hắn!

Tiếng nhạc không biết dừng lại khi nào, điệu múa của Tuyền Cơ cũng ngừng lại, ngừng lại trong lòng người nam nhân nào đó.

Cánh tay tuyết trắng ôm cổ nam nhân, dâng lên nụ hôn nhẹ ngọt ngào: “Sinh nhật vui vẻ! Lễ vật này có vừa lòng không?”

“Vừa lòng, thật sự quá thỏa mãn!”

Hung hăng hôn đôi môi anh đào của tiểu yêu nữ, gắt gao ôm nàng đi về phía nội thất (phòng trong).

Thân thể vận động mà nóng lên đụng đến khăn trải giường chất liệu tơ tằm lạnh lẽo, Tuyền Cơ chợt tỉnh táo hơn, thúc thúc lên người nam nhân nào đó đang vội vàng “mở lễ vật ra xem”, nhỏ giọng nói “Bên ngoài… Bên ngoài có người đó!”

_________________

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »