Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4311 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 108
rùa có gai..

❊ ❊ ❊

Mỹ nhân này ta nhất định phải dắt về Thành quốc! Trong lòng Thành Nghiệp bùng lên một ham muốn cháy như lửa mạnh, ánh mắt lại càng không hề che giấu dù chỉ một chút.

Dịch Thanh Vân vừa may chưa từng tiếp xúc với người thuộc sứ đoàn của Thành quốc, lại càng không biết mặt Thành Nghiệp, chỉ thấy đôi mắt của tên nhóc này không ngừng đảo qua đảo lại trên người Tuyền Cơ, cực kỳ đáng ghét, theo thói quen tiến lên hai bước chắn trước người Tuyền Cơ.

Lúc bấy giờ Thành Nghiệp mới phát hiện bên cạnh Tuyền Cơ còn có một nam một nữ, đều là nhân vật tuấn tú ít gặp, đặc biệt là người thanh niên này, tuy trên người chỉ là một bộ quần áo vải thô nhưng diện mạo lại hiên ngang, hoàn toàn không có vẻ lo sợ rụt rè như những người dân thường. Người nữ còn lại nhan sắc tuy không bằng tiểu mỹ nhân xinh đẹp kia nhưng cũng là diện mạo thanh tú, ánh mắt lại ẩn hiện vài phần lạnh nhạt.

Thành Nghiệp ngầm đánh giá dáng vẻ hai người đang đứng ra che chở cho tiểu mỹ nhân, đổi lại một gương mặt cười nho nhã lễ độ, nói: “Bản cung là Thái tử Thành quốc, các vị đây diện mạo bất phàm, không biết cao tánh đại danh, là người phương nào?”

Nếu như chẳng phải thấy mấy người này có thể có chút lai lịch, đồng thời đây cũng là nước người ta, Thành Nghiệp đã sớm trực tiếp ra lệnh cho thị vệ cướp người chứ chẳng lười nói nhiều như vậy.

Tuyền Cơ bất đắc dĩ đội mũ rơm lên đầu, kéo kéo ống tay áo hai người, thấp giọng nói nhỏ: “Chúng ta đi thôi, mặc kệ hắn.”

Tiếng nói tuy là nhỏ nhưng Thành Nghiệp cũng nghe được, cười lạnh trong lòng: Nếu đã để bổn Thái tử gặp được rồi, còn muốn chạy sao? Hắn nháy mắt ra hiệu cho nhóm thị vệ bên cạnh, những người đó lập tức hiểu ý tản ra chầm chậm vây quanh nhốt lấy ba người Tuyền Cơ ở giữa. Thành Nghiệp ngồi trên ngựa cười nhẹ không nói.

Lam Tích thấp giọng đáp: “Ngươi đi thu thập những người đó. Còn ta bảo vệ nàng ấy!”

Dịch Thanh Vân gật đầu, chí lớn gặp nhau ah, tiểu muội nhà mình thật thông minh!

Ngẩng đầu ưỡn ngực biểu tình thành khẩn sải bước tiến lên phía trước, bộ dáng giống như người phúc hậu đang muốn tiến lên phía trước để giảng đạo lý, chỉ có điều khi ra tay lại thập phần không phúc hậu thôi.

Thành Nghiệp chưa kịp nhìn rõ tình hình, chỉ nghe con ngựa yêu dưới thân từ trước đến nay tính vốn ôn thuần lại phát ra một tiếng hí dài, móng ngựa đằng trước nhảy chồm lên đột ngột làm hắn không kịp xoay sở nên cả người đã bị hất khỏi yên ngựa. Mấy tên hộ vệ cao thủ bên cạnh thúc ngựa định vươn ra cứu nhưng làm sao bì kịp với tốc độ của Dịch Thanh Vân?

Sở trường mà Dịch Thanh Vân giỏi nhất chính là khinh công, người bên cạnh chỉ cảm thấy trước mắt có một bóng người chợt lóe, Thành Nghiệp đang bị té ngã bay ra đã bị hắn bay lên tiếp lấy điểm huyệt đạo nắm ở trong tay rồi.

Lam Tích tuy có nghe qua danh tiếng của Dịch Thanh Vân nhưng không ngờ thân thủ của hắn lại cao như vậy, không khỏi thầm bội phục, tiếp tục cẩn thận che chở cho Tuyền Cơ tiến đến phía sau hắn.

Sứ đoàn Thành quốc không ngờ ở vùng đất hoang vu như thế này lại có thể gặp cao thủ như vậy. Lơ là khinh địch, cả Thái tử cũng rơi vào tay đối phương, bây giờ có hối hận cũng không còn kịp, người nào người nấy cũng đều dùng đôi mắt trông mong mà nhìn vào cánh tay Dịch Thanh Vân đang dùng để bóp lấy cổ Thành Nghiệp.

“Chậc chậc, dám có ý nghĩ lung tung với tiểu muội của ta, cứ như vậy mà thả đi đương nhiên là không được rồi!”

Hơi thở của Thành Nghiệp chậm lại một chút, nhưng vẫn gắng gượng mở miệng quát tháo: “To gan, ngươi dám động vào một cọng tóc của ta nghĩa là kẻ địch của Ninh quốc, Thành quốc. Đến lúc đó, ngươi nhất định chết không toàn thây!”

Vốn là lời nói chiếm được mười phần uy thế, nhưng đáng tiếc cổ họng đang bị bóp nghẹn, lời nói thốt ra bị đứt quãng, thanh âm liền bị biến dạng, thành thử nghe ra có chút buồn cười.

Tuyền Cơ nghe xong lời hắn vừa nói, tính thích đùa cợt nổi lên. Nâng tay lên liền bứt lấy mấy sợi tóc của hắn, cười tủm tỉm nói: “Ta bứt một, hai, ba, bốn, năm, sáu cọng tóc của ngươi, ngươi có thể làm gì ta nào?”

Thành Nghiệp nhìn nàng trân trân không nói nên lời. Nhìn thấy lúm đồng tiền như hoa của Tuyền Cơ, nhất thời vừa tức tối vừa giận lại vừa mê hoặc, liền quên mất phải làm sao đáp lại.

Nâng tầm mắt lên thì vừa vặn thấy đúng là cậu Vạn Tố Hòa. Một tiếng “cậu” xém chút nữa là thốt ra, may mắn vừa nhớ bên cạnh còn có người Thành quốc, liền nén lại lời nói.

Đoàn người Thành quốc từng ở trên đại lễ định hôn của Vạn Như Lan gặp qua Vạn Tố Hòa, biết y là người của Vạn thừa tướng, nơi này là địa bàn của Ninh quốc, có quan bản xứ ở đây đương nhiên dễ dàng giải quyết rất nhiều, trong lòng thoáng chút bình tĩnh hơn, đồng loạt nói: “Vạn đại nhân, người nhất định phải cứu Thái tử gia nhà chúng tôi!”

Thành Nghiệp cũng yên tâm không ít, chẳng qua là vì sĩ diện của Thái tử nên hắn không muốn mở miệng cầu cứu.

Mặc dù Dịch Thanh Vân không hiểu vì sao tiểu muội lại muốn cho tên khốn nạn này ăn viên thuốc điều khí bồi bổ mà hắn đã cho, nhưng cũng làm theo.

Tuyền Cơ nhìn vẻ mặt ngạc nhiên lẫn nghi ngờ của Thành Nghiệp, cười cười giải thích: “Thứ ngươi vừa ăn gọi là Nhất nguyệt túy, một tháng sau mới phát tác, không ăn thuốc giải thì sẽ mất mạng. Nhân cách của ngươi bọn ta không tin tưởng được, cho nên sau khi ngươi và đám người kia quay về Thành quốc, khi chúng ta đã bình an rời khỏi Ninh quốc thì phương thuốc giải dược sẽ giao đến cho vị… Vạn đại nhân này.”

Thành Nghiệp vừa sợ vừa giận, không nghĩ mỹ nhân nhu mì trước mặt đây lại có thể hạ độc hắn! Oán hận nói: “Nếu lúc đó các ngươi không đưa phương thuốc thì sao?”

Tuyền Cơ đáp: “Bọn ta không vô duyên vô cớ kiếm chuyện, vì một phương thuốc mà tạo ra mối thù một mất một còn với Thành quốc.”

_________________

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »