Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4589 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 114
hôn tới sờ lui..

❊ ❊ ❊

Dịch Thanh Vân nghe xong vội vàng qua tiếp nhận.

Liên quan đến mạng người, tuy rằng xấu hổ, nhưng hô hấp nhân tạo không dám giao cho một người mới học nghề cái gì cũng không biết như Dịch Thanh Vân, đành phải chính mình làm.

Thấy Dịch Thanh Vân gật đầu, Tuyền Cơ nhắm mắt lại, trong lòng tự khích lệ mình, đây là cứu người, không thể phân biệt nam nữ! Dùng sức hít một hơi, nhắm ngay miệng đang mở ra của Lạc Dương mà áp đến.

Một đêm hỗn loạn căng thẳng, không biết là vận mệnh của Lạc Dương tốt, hay là vận số của Tuyền Cơ tốt, cuối cùng vì Lạc Dương được cứu sống tỉnh lại mà kết thúc.

Ba ngày sau…

“Tuyền Cơ, thức dậy ăn cơm!” Ngoài phòng vọng đến một giọng nam nhân kêu la.

Tuyền Cơ ôm gối lăn vài cái trên giường, xác định tạm thời ngủ không được mới lưu luyến không rời đứng lên rửa mặt chải đầu một cái rồi đi đến phòng trước.

Vẫn chưa vào cửa đã ngửi được nhiều mùi thức ăn, Dịch Thanh Vân đã ngồi ở bên cạnh bàn ăn ngấu nghiến, thấy Tuyền Cơ đến, tay cầm chân gà vẫy một cái về hướng nàng xem như chào hỏi.

Lạc Dương ở phía sau mỗi tay cầm một cái đĩa đi đến, toàn thân áo xanh xinh đẹp như trúc, nhìn không giống như người vừa nấu xong cơm đi ra từ phòng bếp đầy khói lửa.

Tuyền Cơ gọi một tiếng lấy lòng: “Lạc Dương đại ca”, chủ động tiến đến đón lấy một đĩa thức ăn đặt lên bàn.

Tuyền Cơ làm mặt quỷ với hắn, nói: “Đồ ăn Lạc Dương đại ca làm ăn rất ngon! Đương nhiên phải cố gắng nịnh bợ nhiều!”

“Huynh phải thông báo cho muội phu tương lai giám sát chặt chẽ muội mới được, tránh việc không chú ý một chút muội lại bị đầu bếp lừa gạt chạy mất!” Dịch Thanh Vân nổi cáu ghen tuông, lập tức cùng với muội phu tương lai vốn vẫn nhìn không thuận mắt đang ở kinh thành xa xôi có chung một kẻ địch.

Lạc Dương mỉm cười. Tốt bụng không muốn tiếp tục kích động sư huynh. Kêu Tuyền Cơ ngồi xuống ăn cơm. Thuận miệng chuyển đổi đề tài, nói: “Tuyền Cơ, phương pháp muội áp dụng để cứu ta vài ngày trước có thích hợp dùng cho tất cả người bệnh bị lên cơn đau tim không?”

Tuyền Cơ cố gắng nhớ lại một lát, xấu hổ nói: “Ta không nhớ rõ, nhưng mà thông thường tim đột nhiên ngưng đập thì đều có thể. Thật ra muội chỉ đọc qua phương pháp đó trong một quyển sách, lần đầu tiên sử dụng chính là ở trên người huynh, cũng không dám khẳng định phương pháp có tuyệt đối đúng hay không, hôm đó phần lớn là may mắn.”

Lạc Dương nói: “Có thể có phương pháp như vậy đã tốt rồi, đợi lát nữa muội có thể giải thích rõ hơn một chút cụ thể phải làm như thế nào không?”

Tuyền Cơ ngượng ngùng, tên đại ca vô lại này, một việc cứu người tốt đẹp từ miệng hắn nói ra liền trở thành không đứng đắn.

Lạc Dương lại như không có việc gì, nghiêm mặt nói: “Đây là việc lớn cứu người, nếu như nghiên cứu phương pháp thật kỹ càng, phổ biến rộng rãi, có thể cứu biết bao nhiêu người!”

Vẻ mặt Tuyền Cơ ngây ra, không ngờ Lạc Dương lại là thanh niên tiên tiến hiếm có trong cổ đại, không chú ý chuyện vặt vãnh, có tinh thần khoa học sâu sắc.

Tuyền Cơ tặng cho hắn một cái nhìn khinh thường vì hắn dùng từ thô tục. Cãi lại: “Muội đem những thứ muội nhớ đọc hết ra, hai người các huynh biểu diễn là được chứ gì?”

Dịch Thanh Vân bĩu môi, miễn cưỡng đồng ý.

Sau khi ăn xong Tuyền Cơ lập tức nhớ lại kỹ thuật hồi phục tim rồi nói ra nguyên văn, Dịch Thanh Vân nằm ngửa trên giường trúc đóng vai người bệnh, Lạc Dương vừa nghe vừa thử ép lên người Dịch Thanh Vân, hơn nữa Tuyền Cơ còn giảng giải từng phần, từ từ tìm kiếm nguyên lý.

Thế nhưng một bước cuối cùng - vấn đề hô hấp nhân tạo đã đến.

Lạc Dương có vẻ sững sờ khi nghe xong những lời này, biểu cảm lạnh lùng xuất hiện một vết nứt nhỏ.

Nhưng mà hai người thần kinh thô như Tuyền Cơ và Dịch Thanh Vân vẫn không chú ý.

Tuyền Cơ nhìn thấy biểu tình buồn cười của đại ca, cười đến mức thắt lưng không thẳng được, xoa bụng nói không ra lời.

Nửa ngày sau, Tuyền Cơ đã cười đủ, đề nghị: “Hay là huynh thử làm hô hấp nhân tạo cho Lạc Dương đại ca đi, nếu huynh ấy phát bệnh nữa, thì huynh cũng sẽ không tay chân loạn xạ.”

Dịch Thanh Vân do dự một lúc, rốt cuộc sự quan tâm đối với sư đệ chiếm ưu thế.

Lần này đổi lại là Lạc Dương nằm thẳng trên giường trúc, Dịch Thanh Vân làm một trận củng cố tâm lý thật tốt, hít sâu một hơi tiến về phía Lạc Dương…

Ngay tại giây phút mang tính lịch sử này, một tiếng lách cách giòn vang, hù dọa ba người, cũng ngừng lại động tác của Dịch Thanh Vân.

Ba người vừa đồng loạt quay đầu lại thì chỉ thấy một tiểu cô nương vẻ mặt hoảng sợ nhìn về phía hai huynh đệ Dịch Thanh Vân, dưới chân tiểu cô nương là một đống mảnh sứ vỡ, trên sàn nhà đầy nước súp.

Tiểu cô nương này Tuyền Cơ đã gặp qua, là cháu gái của một lão gia nhân (người làm già) của Dịch Thanh Vân, tên là Tiểu Tuyết, vẫn luôn ngưỡng mộ Dịch Thanh Vân, mỗi lần nhìn thấy hắn ánh mắt liền biến thành hình trái tim, hận không thể đeo dính trên người Dịch Thanh Vân.

Tuy rằng Dịch Thanh Vân đối xử với tiểu cô nương như muội muội hàng xóm, nhưng cũng có tí chút hưởng thụ cách thức nàng sùng bái thần tượng.

Trường hợp thần tượng và sư đệ, hai người nam nhân đến gần nhau “hôn môi” đương nhiên quá mức kích thích, Tiểu Tuyết hét lên một tiếng “A”, mang theo trái tim vỡ nát xoay người chạy như điên.

“Oa!” Dịch Thanh Vân phản ứng lại kịp nhận ra Tiểu Tuyết hiểu lầm cái gì, hét theo một tiếng nhảy dựng lên liền chạy ra ngoài đuổi theo. Nếu không làm rõ tình huống thì Tiểu Tuyết sẽ đi nói lung tung, một đời danh tiếng lẫy lừng Tích Hoa công tử của hắn sẽ hoàn toàn tiêu tùng!

Lạc Dương và Tuyền Cơ hai mặt nhìn nhau, qua nửa ngày cuối cùng nhịn không được cười ha ha.

Cười đã một trận, Tuyền Cơ nói: “Lạc Dương đại ca, huynh muốn đi giải thích một tí không, huynh là người bị hại lại là thầy thuốc, nếu so sánh thì Tiểu Tuyết sẽ dễ dàng tin tưởng huynh hơn, nếu không đại ca sẽ bị đồn thổi thành… Thôi bỏ đi, nếu huynh cũng bị kéo xuống nước thì rất oan uổng.” Tuyền Cơ đột nhiên nhớ ra nơi này vẫn chưa có các điển tích về đoạn phích hay Long dương gì đó, không biết người nơi này mô tả về đồng tính luyến ái như thế nào?

Lạc Dương đăm chiêu suy nghĩ một tý, lắc đầu nói: “Không sao…” Nói xong liền đứng lên đi ghi chép lại các thao tác của phương pháp hồi phục tim, để lại Tuyền Cơ đang tán thưởng không nguôi về sự độ lượng phóng khoáng của hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »