Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4500 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 117
mỹ nhân giang sơn..

❊ ❊ ❊

Triệu Chính thấy khuôn mặt Triệu Kiến Thận hiếm có lúc mừng vui lộ rõ ra ngoài, thả lỏng rất nhiều so với mọi khi thì không khỏi thấy tò mò, Tuyền Cơ đã viết gì mà khiến hắn cao hứng như vậy.

Triệu Kiến Thận tâm tình đương tốt, ngoắc tay cho Triệu Chính lại gần nhìn.

Triệu Chính vừa nhìn, không khỏi “A” một tiếng, tự trong thâm tâm tán thưởng: “Tạ tiểu thư quả nhiên bác học đa tài, vẻn vẹn chỉ hai màu đen trắng cũng có thể vẽ ra bức chân dung sinh động truyền thần như thế, giống như người thật đang ở ngay trước mặt vậy.”

Ngập ngừng, trộm nhìn vẻ mặt đắc ý của Triệu Kiến Thận, lớn mật nói thêm một câu: “Hẳn trong lòng Tạ tiểu thư lúc nào cũng nhớ thương thiếu gia, mới có thể họa được thần thái tướng mạo của thiếu gia một cách sinh động đến nhường này.”

Triệu Kiến Thận quét mắt nhìn Triệu Chính một cái, biết rõ cái tên gia hỏa này đang lấy lòng mình nói tốt thay cho Tuyền Cơ, nhưng câu vỗ mông ngựa này nghe thật thoải mái, môi hắn không tự chủ được nhếch lên cười.

Hôm sau, Tuyền Cơ nhận được hồi âm là một bức bạch miêu vẽ chân dung nàng, nét bút lưu loát uyển chuyển, phác họa nàng đang lười biếng cười yếu ớt nhìn ngắm xung quanh, thần thái rất có hồn, khiến nàng vừa thấy đã không nhịn được mà yêu thích.

Tuy không có bất kì câu chữ nào, nhưng Tuyền Cơ đoán tâm tình của Đại ma vương hẳn không tệ.

Sau một hồi suy nghĩ, Tuyền Cơ viết vài câu báo cáo về phương pháp chiết cây đã thử nghiệm ngày hôm nay, đề tài này vừa không mẫn cảm, cũng không coi là nhàm chán, chắc sẽ không khiến Đại ma vương bất mãn.

Thời gian thư tín kiểu này qua lại cứ thế chậm rãi trôi qua, Triệu Kiến Thận không đề cập đến chuyện hắn đang làm gì tại Ninh quốc, Tuyền Cơ cũng không nhắc đến suy tính sẽ an cư ở Phồn Tinh cốc, hai người cẩn thận duy trì sự cân bằng tế nhị, mỗi ngày một bức thư đã dần dần trở thành thói quen của cả hai bên, thói quen chia sẻ cùng thói quen chờ mong đối phương đáp lại.

Trước đây nhìn cách làm việc của thuộc hạ của Triệu Kiến Thận nàng chỉ biết, hắn quả thật có ý thức rất hiện đại, lại là người khôn khéo, dù đối với một số lĩnh vực chuyên môn hiểu biết còn hữu hạn, nhưng thường chỉ cần chỉ điểm một chút sẽ rõ, đối với những đề xuất của Tuyền Cơ, nhiều người ở thời đại này cảm thấy là chuyện kỳ quái, nhưng hắn lại có thể tiếp thu rất nhanh, thậm chí có thể từ trong đó phát hiện ra phương thức ứng dụng mới hoặc cơ hội buôn bán mới.

Thư từ của hai người ít khi nói đến chuyện tư tình ái muội. Nhưng thời gian qua lại tới lui đã kéo gần khoảng cách giữa hai người. Chí ít thì giờ tuy hai người phân cách, nhưng Triệu Kiến Thận cũng hài lòng với phương thức ở chung giống như bằng hữu chứ không phải quan hệ hôn phu hôn thê này.

Trong Phồn Tinh cốc lúc này cuộc sống ngày qua ngày vẫn diễn ra bình thường, nhưng thế giới bên ngoài lại phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Vài ngày sau khi Tuyền Cơ rời khỏi kinh thành, đầu tiên là Cảnh Hòa đế của Ninh quốc đại phát cuồng tính, sát hại các thành viên tông thất xung quanh và những trọng thần liên quan trong triều, đúng tiết Trung phục[1], Mục thân vương và Tương thân vương “Tráng chí chưa thỏa” đều bị sát hại một cách thảm thiết trong cung, sau đó lại có tin đồn rằng Hi thân vương bị ám sát trên phố cũng do Cảnh Hòa đế phái người ra tay.

[1] Tiết Trung phục: khoảng thời gian 10 ngày cuối tháng 7 và 10 ngày đầu tháng 8.

Thế lực lệ thuộc ba vị thân vương gặp phải sự đả kích nghiêm trọng từ trước đến nay chưa từng có, đầu rắn đã mất thì bên dưới không thể tránh khỏi kết cục thê lương là tan đàn sẻ nghé. Huynh đệ Bạch thị do tự ý cất giấu một số lượng lớn quân giới mà không trình báo lên trên, sau khi Mục thân vương xảy ra chuyện liền bị liệt vào trọng phạm, chỉ có điều hai huynh đệ đã sớm cảnh giác, khi phát sinh biến cố đã lập tức sai thuộc hạ yểm trợ trốn thoát khỏi kinh thành, không biết chạy đi đâu.

Kinh thành Ninh quốc toàn bộ giới nghiêm, dân chúng hoang mang khiếp hãi, những vị vương thân đại thần ngày thường vẫn luôn cho mình là tầng lớp trên cao hơn người khác cũng đều kinh sợ trốn tránh trong nhà không dám ra khỏi cửa, e ngại Cảnh Hòa đế lại hạ một đạo thánh chỉ diệt hết bọn họ.

Kinh thành đảo lộn, biên cảnh cũng chẳng được bình an, không lâu sau có tin tức truyền về nói rằng Thái tử Kỉ quốc lúc trước đến thăm kinh đô Ninh quốc đã gặp được Thiên nữ hiển linh ở bên bờ Lung Giang, được ban thưởng tứ đại thần khí thời thượng cổ, còn nói Cảnh Hòa đế của Ninh quốc vô đạo, muốn Thánh quân… cũng chính là Triệu Kiến Thận, ra tay cứu vớt bách tính Ninh quốc.

Thần tích Thiên nữ hiển linh cùng với tứ đại thần khí truyền ra càng lúc càng huyền diệu đến khó giải thích, rõ ràng kinh thành đã bị giới nghiêm, tin tức lại vẫn lan rộng một cách nhanh chóng. Dân chúng lén lút bàn tán xôn xao, càng nói càng thần kì, cứ như người nào cũng tận mắt chứng kiến.

Cảnh Hòa đế còn chưa kịp ra tay đối phó với chuyện hoang đường này, đã bị trúng gió hôn mê trong Phượng Tường cung của Vạn Hoàng hậu. Tông thất đại thần qua thương nghị đã nhất trí quyết định tuân theo thần dụ của Thiên nữ, nghênh Thái tử Kỉ quốc lên làm Hoàng đế, từ nay về sau Ninh quốc sát nhập vào bản đồ Kỉ quốc.

Sự kiện bất thường như vậy, Thành quốc vốn là “nước bạn” của Ninh quốc hẳn phải có phản ứng, đáng tiếc là, Thái tử Thành quốc Thành Nghiệp trên đường từ Ninh quốc trở về nước chẳng may bị ám sát dẫn đến trọng thương. Mà hung thủ sai sử việc thích sát, căn cứ vào đủ loại dấu vết cho thấy, chính là Cảnh Hòa đế, lấy lý do là vì Cảnh Hòa đế nghi ngờ Thành Nghiệp bắt cóc Thiên nữ, còn có tin đồn Ninh quốc câu kết với Khiết quốc mưu đồ liên thủ tiêu diệt Thành quốc, hai nước chia đều lãnh thổ.

Chuyện thích sát lần này đã sắp lui vào dĩ vãng. Tất cả mọi người đều cho rằng có người muốn châm ngòi quan hệ của hai nước mà bày ra cạm bẫy, có điều Cảnh Hòa đế trong đoạn thời gian này cứ liên tục điên cuồng tàn sát tông thất đại thần, một kẻ điên ngay cả con của chính mình còn ra tay sát hại, huống chi là con cái nhà khác?

Lại nói tiếp, thủ hạ của Thành Nghiệp đều thề thốt rằng từng thấy người của Khiết quốc hoạt động ở cùng phụ cận kinh đô Ninh quốc, chuyện này chẳng phải rõ ràng là hai bên đã có móc nối liên lạc, sau đó lên kế hoạch ám hại Thái tử để làm lung lay nền tảng của Thành quốc sao?

Tin tức truyền ra, quan hệ giữa Thành quốc và Ninh quốc ngay lập tức rơi vào trạng thái căng thẳng chưa từng có. Thời điểm này, bất luận hành động gì của Ninh quốc cũng đều có thể bị coi là có âm mưu khác, vì thế mà Thành quốc đã bỏ qua cơ hội tốt để can dự vào cuộc chuyển giao chính quyền Ninh quốc. Đợi đến khi tỉnh ngộ, quân đội Kỉ quốc đã dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai tiến vào chiếm lĩnh quốc thổ của Ninh quốc.

Lão oan gia Nhạc quốc nằm bên cạnh Ninh quốc cũng không phải không muốn can dự, chỉ tại tình thế phát triển quá nhanh, căn bản không cách nào dự tính trước được là Ninh quốc hùng mạnh như vậy thế mà chỉ vì một lời đồn đãi đã thành ra nghiêng đảo đến mức phải chuyển giao quyền hành như thế, quan trọng hơn là đại bộ phận binh lính đang đóng tại biên giới Miến quốc, không thể cắt đủ nhân thủ để tăng binh sang Ninh quốc!

Miến quốc vốn phải chịu đựng Khiết quốc, Nhạc quốc hai nước giáp công đã sắp thất thủ, lung lay sắp gục, ai ngờ Quốc chủ Khiết quốc không hiểu tự nhiên ăn nhầm thuốc gì, thế nhưng vô thanh vô tức nghị hòa với Miến quốc, không những thoái binh, còn tặng lương thảo và binh khí cho Miến quốc, Miến quốc không còn phải lo lắng trước sau gì nữa, liền tập trung binh lực chống đỡ Nhạc quốc, khiến Nhạc quốc trơ mắt nhìn Ninh quốc chính biến mà không cách nào thừa dịp loạn lạc ra tay, vuột mất cơ hội.

Mà Quốc vương Khiết quốc Khiết Cẩn Minh bị Quân chủ của Nhạc quốc ân cần hỏi thăm tổ tông mười tám đời vô số lần. Sau khi nghị hòa với Miến quốc, bỗng nhiên nhiễm bệnh, căn bệnh này ước chừng sẽ khiến hắn không thể lâm triều trong vòng một tháng…

♣ ♣ ♣

Trong Phồn Tinh cốc, vẫn như cũ trăm hoa thêu gấm, dược thảo thơm hương, một cảnh an bình thanh tĩnh.

“Sao cơ? Ngươi muốn lên núi? Như thế sao được? Ngươi ở trên núi mà phát bệnh thì phải làm sao?” Trong vườn hoa, Dịch Thanh Vân kêu lên một cách quái dị, làm kinh động chim thú xung quanh khiến chúng tranh nhau bỏ trốn, nhất thời gà bay chó sủa rất náo nhiệt.

Tuyền Cơ đang ngồi trên chiếc giỏ đọc sách cũng bị làm cho hoảng sợ, nghiêng đầu nhìn về phía ngọn nguồn của tạp âm.

Lạc Dương tốt bụng giải thích: “Đệ đang thực hiện chiết cây của Khấu la thảo với cây Tố dương kết quả không được tốt lắm, mầm chiết trên cây Tố dương dung hợp rất chậm, hơn nữa sau đó mầm cây cũng gần như không sinh trưởng nữa, ta nghĩ có lẽ dùng Di mộc sẽ tốt hơn. Trong cốc không có Di mộc, đệ chỉ là muốn lên núi xem có không, nhổ một cây về trồng mà thôi. Sáng mai xuất phát, khả năng trước khi trời tối sẽ về. Chắc sẽ không có việc gì đâu.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »