Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4649 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 119
thùng dấm chua, hai cái..

❊ ❊ ❊

Trong lòng Lạc Dương phong quang nguyệt tễ[1], không nghĩ nhiều đến sự đời, nhưng dù sao Tuyền Cơ cũng là nữ tử có chồng, bản thân là một đại nam tử tất nhiên không ngại, còn với nàng lại là chuyện hệ trọng liên quan đến danh tiết.

[1] Phong quang nguyệt tễ: gió lặng trăng sáng, ý chỉ lòng dạ thẳng thắn.

Tuyền Cơ vừa nhớ đến Lạc Dương và Dịch Thanh Vân cùng học một thầy, không lý nào Dịch Thanh Vân võ công tốt như vậy, hắn lại tay trói gà không chặt, lập tức yên lòng, nàng chỉ lo liên lụy Lạc Dương, danh tiết gì đó trong mắt nàng chỉ là mây cuối chân trời, hoàn toàn không cần nghĩ ngợi, nhớ đến xuống núi không cần đi bộ, vui mừng đến mi cong mắt cười.

“Được rồi, vậy huynh cõng muội xuống núi đi, nhớ là đừng có bất thình lình dùng sức, đi chậm thôi, thấy hít thở khó khăn thì thả muội xuống mà nghỉ ngơi.” Tuyền Cơ còn có chút không yên tâm.

Lạc Dương gật đầu đồng ý, khom người để Tuyền Cơ bám trên lưng mình, hai tay đỡ lấy đầu gối Tuyền Cơ, Tuyền Cơ một tay vịn vào vai hắn, một tay cầm giỏ trúc trên đất, xác định vững chắc, Lạc Dương liền cất bước xuống núi.

Đi được một đoạn, Tuyền Cơ nghe Lạc Dương luôn hít thở ổn định, quả thật không giống dáng vẻ mang vác nặng nề, lúc này mới yên lòng.

Mặc dù thân hình Lạc Dương cách cường tráng một đoạn rất lớn, nhưng luyện võ từ nhỏ, cũng quen làm việc, vai lưng cơ bắp cân xứng, Tuyền Cơ nằm trên lưng hắn, cùng với từng bước chân lắc lắc của hắn mà thoải mái vô cùng, cơn buồn ngủ từ từ dâng lên, đầu tựa vào trên vai hắn mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi…

Lúc mặt trời gần xuống núi, Lạc Dương về đến Phồn Tinh cốc, nghênh đón hắn không phải là lời lải nhải của Dịch Thanh Vân, mà là bốn ánh mắt giết người!

“Đây rốt cuộc là chuyện gì?!” Người nói là chủ nhân của hai ánh mắt trong số đó, tiếng nói trầm thấp tràn ngập uy nghiêm, vừa nghe đã biết là nhân vật quen lãnh đạo ra lệnh. Nhìn tuổi hắn lớn hơn Dịch Thanh Vân một chút. Dáng vẻ cực kỳ tuấn mỹ, chỉ là lúc này rõ ràng đang trong cơn giận, mắt hổ híp lại, mười phần giống hổ chúa bị xâm phạm lãnh địa, chỉ cần đối thủ cư xử có chút khiến hắn bất mãn, hắn sẽ không do dự nhào vào cấu xé!

“Ta cũng rất muốn biết…” Tiếng nói này như là ôn hòa lắm, dường như còn mang theo ý cười, lại làm người ta nghe xong thấy sởn tóc gáy. Người lên tiếng là chủ nhân của hai ánh mắt còn lại. Một thân áo tím, trên khuôn mặt cũng rất tuấn mỹ như cười như không, hơi lạnh trong ánh mắt đủ làm cho người ta đông cứng, chính là Triệu Kiến Thận vừa từ kinh thành Ninh quốc đến!

Tuyền Cơ đang ngủ say phát hiện Lạc Dương hình như ngừng lại, bên tai còn có tiếng nói ong ong vang lên, cố gắng mở mắt hỏi: “Đến rồi sao?”

Lạc Dương nói nhỏ: “Đến rồi!” Giọng nói lộ ra vẻ kỳ quái.

Tuyền Cơ ngáp một cái, duỗi thẳng người muốn nhảy xuống đất, bỗng phát hiện bầu không khí hiện trường không thích hợp lắm…

Ba soái ca vẻ mặt quái dị đứng ở trước mặt, người đứng giữa vừa lo lắng vừa muốn cười chính là đại ca nhà mình. Thần giữ cửa một trái một phải đứng cùng nhau, một người là Triệu Kiến Thận, một người không biết. Nhưng mà cũng rất anh tuấn, khuôn mặt có vài phần giống với Triệu Kiến Thận, khí chất lại hoàn toàn không giống, lúc này hai người đều mang một vẻ mặt nổi giận bắt kẻ thông dâm là để làm gì chứ?

Tuyền Cơ sau đó mới phát hiện mình đang nằm trên lưng Lạc Dương, hai người gần như đang ôm nhau, tình trạng muốn bao nhiêu thân mật có bấy nhiêu thân mật, phải bao nhiêu mờ ám có bấy nhiêu mờ ám…

“Ơ, chân ta chuột rút. Lạc Dương đại ca cõng ta xuống núi…” Tuyền Cơ vô thức giải thích, vừa nói vừa luống cuống tay chân nhảy xuống đất, hoàn toàn quên mất chân mình không khoẻ, đứng thẳng một cái không xong thiếu chút nữa ngửa mặt ngã nhào.

Tay vừa duỗi ra muốn kéo cánh tay Lạc Dương để đứng vững, còn chưa chạm đến quần áo của Lạc Dương, nửa đường đã bị một bàn tay to lớn nắm lại, tiếp theo thân người bị ôm ngang lên. Tuyền Cơ hoảng sợ. Giỏ trúc trên tay kia thì không bắt được, xoạt một cái rơi xuống đất.

Ngẩng đầu lên là quai hàm cứng nhắc và ánh mắt âm giận của Triệu Đại ma vương. Tuyền Cơ vốn muốn lên tiếng kháng nghị, vừa nhìn thấy dáng vẻ hung hăng hiếm khi lộ ra của nam nhân này, lập tức quyết định làm tuấn kiệt thức thời, im lặng là vàng.

Ánh mắt lén nhìn một vòng, phát hiện đại ca mở to mắt dáng vẻ xem kịch, Lạc Dương bị tuấn nam xa lạ không quen biết kia nắm một tay kéo vào trong viện, nghe thấy Lạc Dương kêu nhỏ một tiếng: “Từ từ, Di mộc!”

Nam nhân xa lạ này chính là Đại sư huynh thiên tài thần bí kia? Không phải hắn ở Khiết quốc sao? Sao bỗng nhiên chạy đến Phồn Tinh cốc? Còn có làm sao hắn đối tiểu sư đệ mình hung hăng thô lỗ như vậy a!

Chỉ có điều Tuyền Cơ không có nhiều cơ hội quan tâm người khác, Đại ma vương rõ ràng tâm tình tồi tệ vô cùng, sợ là hiểu lầm mình với Lạc Dương, hắn phát hỏa cũng không phải là chuyện đùa!

Tuyền Cơ bị Triệu Kiến Thận ôm thẳng đi về phía Thiên Hương viên, đi vài bước, bỗng nhiên dừng lại.

“Phòng của nàng?” Tuyền Cơ nhẹ run lên một chút, rất không khí phách chìa tay chỉ hướng phòng mình.

Cứ như vậy, Đại ma vương lại một lần đường hoàng xâm lấn địa bàn của Tuyền Cơ, đi thẳng đến bên giường, dùng động tác dịu dàng trái ngược hoàn toàn với cảm xúc giận dữ nhẹ nhàng đặt Tuyền Cơ xuống giường.

Tuyền Cơ thấp thỏm không yên đánh giá hắn, mới vừa nãy không phải rất tức giận sao? Thế nào mà bây giờ lại giống như không có việc gì?

“Chân nào bị chuột rút?” Dùng giọng điệu như nói chuyện công việc, đôi tay ấn vào đầu gối Tuyền Cơ lại thập phần cẩn thận.

“Chân phải.” Tuyền Cơ thành thật trả lời, không nói nhiều một chữ, chỉ sợ nói nhiều sai nhiều, trong lòng tự mình phỉ nhổ, làm gì sợ Đại ma vương như vậy a, thật sự là!

Đôi tay ấm áp nắm lấy bắp chân phải, Tuyền Cơ cả người chấn động, khuôn mặt từ từ hồng lên. Trước đó Lạc Dương cũng đã mát xa giúp nàng, chỉ có điều nàng một chút cảm giác cũng không có, giống như kiếp trước đi khám ở bệnh viện, bác sĩ thôi, không có phân biệt nam nữ. Nhưng mà hai tay Đại ma vương sờ đến, lại khiến cả người nàng không thoải mái, nơi bị nắm lấy giống bị điện giật nhẹ một chút, vừa tê vừa nóng, nhiệt lực nhanh chóng thổi bay toàn thân… Đây không phải là tình trạng bệnh mê trai động dục sao?

Tuyền Cơ xấu hổ lại ngượng ngùng muốn tránh xa.

“Đừng nhúc nhích! Qua một lát là được rồi!” Triệu Kiến Thận dường như không chú ý tới Tuyền Cơ quẫn bách, từ từ cử động bàn tay mát xa giúp nàng, vừa vận chân khí khơi thông huyết mạch.

Tuyền Cơ chỉ cảm thấy các cơ trên đùi vốn rất căng cứng còn có chút đau nhức đều thả lỏng, nhìn nam nhân trước mặt ngồi bên giường cẩn thận mát xa giúp mình, bỗng trong lòng như nhũn ra, giống như có cái gì đó cứng rắn trong nháy mắt vỡ vụn từng mảnh.

“Đỡ hơn chưa?” Đại ma vương dịu dàng ngẩng đầu hỏi, sự yêu chiều thương tiếc trong mắt có thể dễ dàng nhấn chìm Tuyền Cơ.

“Ưm, tốt hơn nhiều rồi…” Đầu óc Tuyền Cơ mơ hồ, tùy ý Đại ma vương kéo cả người nàng vào trong lòng… Ngay tại lúc Đại ma vương muốn hành động vượt cấp, bỗng nhiên bị đẩy ra!

Chuyện tốt bị quấy rầy, tâm tình Đại ma vương cực kỳ xấu, trừng mắt nhìn tiểu mỹ nhân cười nịnh nọt vẻ mặt lấy lòng, ánh mắt biểu đạt rõ ràng: Tốt nhất nàng nên có lời giải thích hợp lý, nếu không thì xử nàng đẹp mặt luôn.

Tuyền Cơ cố lấy dũng khí nói: “Ta leo núi cả ngày, vừa bẩn vừa đói vừa mệt, ta phải tắm rửa ăn cơm nghỉ ngơi, ngươi… Ngươi cũng nghỉ ngơi một chút đi!”

Triệu Kiến Thận có chút bất đắc dĩ nhìn Tuyền Cơ, nữ nhân này trong phương diện sát phong cảnh không thể nghi ngờ là một cao thủ!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »