Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4583 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 128
có việc gì thì muội sẽ gánh vác cực khổ..

❊ ❊ ❊

“Dù sao muội phu của ta cũng sẽ tới để lấy lòng lão bà, cuối cùng cũng sẽ bỏ ra chút sức lực thôi. Người bên trong cốc bây giờ chắc rất bận bịu đây, Tiểu Tuyết đã được đưa về, chúng ta cứ làm thực khách, ăn cho bọn họ nghèo là tốt nhất.” Dịch Thanh Vân cười vô cùng thoải mái.

Tuyền Cơ hoàn toàn bị đánh bại, thì ra mạnh nhất chính là Dịch Thanh Vân, bản thân mình lần này lo lắng đau lòng uổng phí rồi.

Tuyền Cơ mếu máo nói: “Hắn châm ngòi ly gián tình cảm huynh muội của chúng ta!”

Tuyền Cơ ngờ vực nhìn hắn, Dịch Thanh Vân bước đến bên tai nàng nói chít chít, thầm thì giải thích.

“Cái này thật sự có khả thi không? Nó không tốt lắm đâu, chọc hắn giận, thật sự rất khủng bố nha!” Tuyền Cơ vừa nhìn Dịch Thanh Vân từ trên xuống vừa do dự nói.

“Ta vốn dĩ vẫn còn lo lắng, nhưng hôm nay thấy muội đối phó với cái tên Thái gì đó không phải rất có bản lĩnh sao? Hắc hắc! Nếu sự việc bại lộ, muội cứ làm nũng với hắn, cười một cái, nói vài câu êm ái, hắn có giận đến mấy cũng sẽ hết thôi.” Dịch Thanh Vân hoàn toàn tin tưởng vào lực ảnh hưởng của tiểu muội đối với Trầm Kiếm. Thấy hắn đuổi theo tiểu muội từ Kỉ quốc đến Ninh quốc lại đến Phồn Tinh cốc là biết. Tuy người này quỷ kế đa đoan, thủ đoạn lợi hại nhưng đến trước mặt muội muội thì cũng chỉ là một con hổ giấy không răng!

Thù mới do bị kích động lúc chiều cộng với hận cũ do bị ức hiếp trường kỳ, làm cho Tuyền Cơ chỉ e ngại một chút đã đồng ý tham gia vào kế hoạch chỉnh người của Dịch Thanh Vân.

Tạm thời buông xuống được gánh nặng tâm lý, trong lòng Tuyền Cơ khoan khoái, ngủ một giấc thật tốt.

Sáng sớm ngày hôm sau, đoàn người lại lên đường, Thái tướng quân cùng một tên khác họ Đặng dẫn quân Thành quốc giống như chó Nhật bám sát chặt chẽ bên cạnh Tuyền Cơ, hai huynh đệ Bạch thị đi chậm rãi ở đại đội phía sau.

Bạch Chí Tiêu nhìn Tuyền Cơ ở phía trước thỉnh thoảng từ trong xe ló đầu về phía hai người đó nói cười vài câu trong không khí hòa thuận thì sắc mặt xanh mét.

Bạch Chí Dao cười lạnh nói với huynh trưởng: “Đại ca, để bọn họ kiêu ngạo thêm hai ngày đi, nhân mã của chúng ta đã bố trí sẵn sàng ở phía trước. Đến lúc đó, giết sạch những tên ngu ngốc này, còn sợ Ninh Nguyệt Quận chúa không ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ sao, nhân tiện đây đệ xin chúc mừng trước đại ca ôm được mỹ nhân về.”

Đêm qua, sau khi Bạch Chí Dao liên hệ sắp xếp nhân mã thỏa đáng, đã nói thẳng với huynh trưởng về kế hoạch binh biến, hắn biết huynh trưởng vẫn có ý với Ninh Nguyệt Quận chúa nên dứt khoát thuận nước đẩy thuyền. Hắn cơ bản cũng không tin cái gì là số mệnh thần diệu, hơn nữa từng gặp qua Ninh Nguyệt trong thân phận thê thiếp được Trầm Kiếm yêu thương nhất, đối với chuyện nàng là Thiên nữ chỉ khịt mũi cho qua. Nhưng mà nếu thật là Thiên nữ, có thể giúp nghiệp lớn của Bạch gia phát triển càng thuận lợi hơn. Vậy thì tất nhiên là không có việc gì.

Nghe đệ đệ nói xong, trong mắt Bạch Chí Tiêu phát ra tia sáng nóng rực, nói nhỏ: “Đợi ta cưới được Thiên nữ. Đoạt được Ninh quốc, sau khi thống nhất bảy quốc gia, sẽ cùng nhị đệ chung hưởng ngàn dặm giang sơn này!” Bạch Chí Dao mỉm cười: “Chỉ cần có thể phò trợ đại ca hoàn thành nghiệp lớn, chấn hưng Bạch gia, Chí Tiêu đã cam lòng thỏa nguyện rồi.”

Bạch Chí Tiêu cười nói: “Dịch Thanh Vân còn có tám người gia nhân làm tin trong tay chúng ta, lúc tấn công chúng ta sai người bảo vệ xe ngựa, phái người công kích con tin, Dịch Thanh Vân không biết chúng ta là cùng một phe, thấy Ninh Nguyệt an toàn, chắc chắn sẽ tiến lên nghĩ cách cứu con tin, chỉ cần cầm chân hắn, hai nữ hầu trên xe Ninh Nguyệt sẽ khống chế được nàng. Vậy thì còn sợ hắn cái gì?”

Bạch Chí Tiêu ngẫm lại cũng đúng. Nhất thời yên lòng.

Tuyền Cơ cố ý ở trong xe ngựa thỉnh thoảng nói chuyện với hai tên Thái, Đặng, lén quan sát phản ứng của hai nữ hầu. Thấy các nàng nét mặt lạnh lùng, cũng không chủ động đáp lời hai tên Đặng, Thái, giống như không phải cùng một phe với hai người này, chẳng lẽ là người của Bạch gia?

“Chu Nhi, Bích Nhi gần đây tốt không?” Tuyền Cơ đột nhiên nói với hai nữ hầu.

Hai nàng rõ ràng rất sửng sốt, vẻ mặt có chút biến hóa, trong đó có một ánh mắt mang vẻ châm biếm, tuy rằng cả hai đều giả vờ không nghe câu hỏi của nàng, nhưng Tuyền Cơ đã khẳng định các nàng đúng là người Bạch gia. Vậy thì càng không cần khách sáo!

“Ta muốn uống chén trà!” Tuyền Cơ cười nói.

Một nữ hầu trong đó rót một ly trà dâng lên cho nàng, Tuyền Cơ giả vờ trượt tay, nước trà trong chén rơi vãi trên ống tay áo, nữ hầu còn chưa có phản ứng Tuyền Cơ đã kêu lên một tiếng ai u.

Hai tên Thái, Đặng nghe thấy Tuyền Cơ hô la kinh hoảng, vội vàng tiến đến bên cạnh cửa sổ xe, hỏi: ‘’Quận chúa! Xảy ra chuyện gì?”

Tuyền Cơ cố ý uất ức nói: “Không có gì, bị nước trà làm phỏng rồi, đau quá a!”

Thái tướng quân vội vàng lớn tiếng quát hai nữ hầu không chăm sóc tốt Quận chúa.

Tuyền Cơ vừa làm ra dáng vẻ uất ức, vừa giả vờ giải thích thay cho hai nữ hầu, nói: “Các nàng không cố ý, thôi bỏ đi! Chắc là đường xá quá mệt mỏi, trong lúc nhất thời mới phân tâm thôi. Hai vị Bạch đại nhân dẫn dắt quân đội, đã an bài các nàng đến hầu hạ ta, nếu đuổi các nàng, khó tránh được việc tổn hại đến hòa khí của hai vị và bọn họ, hai vị cũng khó làm việc…”

Câu nói này thật khéo, hai tên Thái, Đặng vốn có ý muốn mắng chửi người ra oai, chỉ muốn lấy lòng mỹ nhân một chút rồi thôi, cũng không có dự định vì vậy mà đuổi hai nữ hầu, Tuyền Cơ nhìn giống như đứng về phía bọn họ, thay các nàng lo nghĩ, lại ám chỉ bọn họ thấp hơn huynh đệ Bạch thị một bậc.

Hai tên Thái, Đặng nghe xong, làm sao chịu cam tâm, lập tức liền quyết định đuổi hai nữ hầu đến một chiếc xe khác.

Bạch Chí Tiêu phát hiện không ổn vượt lên đến khuyên can, hai tên Thái, Đặng sao lại chịu nghe hắn, Đặng tướng quân vỗ ngực nói: “Có Thái tướng quân và bổn tướng quân ở bên cạnh xe, chẳng lẽ còn có ai có thể làm tổn thương đến Quận chúa sao? Chẳng lẽ Bạch đại nhân cho rằng hai người chúng ta không bằng hai nữ hầu kia sao? Quả thật buồn cười! Chúng ta còn chưa truy xét tội lỗi ngươi không tra xét người rõ ràng, khiến cho Quận chúa bị thương! Ngươi còn tính ở đây làm khó dễ hai người bọn ta sao?”

Bạch Chí Tiêu giận quá hóa cười, thầm nghĩ: Đợi đến phía trước, nhất định chém hai tên ngu đần xấu xa nhà ngươi thành thịt vụn!

Tuy rằng không có hai nữ hầu làm nội ứng nhưng với bản lĩnh của hai huynh đệ mình, lại có tính toán sắp đặt trước, đối với kế hoạch ảnh hưởng chắc là không lớn. Mà hiện tại trở mặt đúng là không tốt, chỉ có thể cắn răng nuốt giận, phủi tay áo bỏ đi.

Dịch Thanh Vân lén nhìn Tuyền Cơ nháy mắt mấy cái, dùng tay ra dấu khen ngợi, Tuyền Cơ làm mặt quỷ đáp trả, lui vào trong xe. Đời trước tuy rằng không xem nhiều kịch truyền hình, nhưng đối với phương pháp châm ngòi ly gián quen thuộc này vẫn có ấn tượng. Rập khuôn (làm theo) một chút cũng không khó.

Bên cạnh ít đi “Vô gian đạo”, muốn làm gì cũng thuận tiện hơn, nếu không ngộ nhỡ vào lúc có người đến cứu, mình lại bị hai nữ nhân thuận tay bóp cổ làm con tin, vậy thì không tốt.

Đại ma vương khi nào mới đến cứu người đây? Nghĩ đến kế hoạch chỉnh người mà Dịch Thanh Vân đã bàn bạc, Tuyền Cơ không khỏi có chút phấn khởi.

Sự phấn khởi này kéo dài hai ngày, một đường đi bình an vô sự từ từ chuyển hóa thành ngờ vực bất an, Dịch Thanh Vân cũng bắt đầu có chút dao động, lẽ nào tên Trầm Kiếm kia thế nhưng lại thật sự vứt bỏ, bỏ mặc Tuyền Cơ?

Tuyền Cơ nhìn cảnh vật trôi qua bên ngoài xe. Cười khổ một cái, thật sự là quá coi trọng chính mình rồi, con người quả nhiên vẫn chỉ có thể dựa vào chính mình! Đời trước đã nếm qua đau khổ như vậy vẫn chưa học được sự khôn ngoan. Còn trông chờ vào hoàng tử cưỡi ngựa trắng đến cứu công chúa sao?

Cũng tốt! Hắn không tới, trái lại càng dứt khoát, đến Thành quốc rồi nghĩ biện pháp khuyên đại ca đi, chính mình lại nghĩ cách trốn đi, dù sao bất luận thế nào cũng không thể kéo đại ca xuống nước.

Mặt trời ngả về hướng tây, đoàn người chậm rãi đi đến một miệng khe núi, nơi này địa hình hiểm yếu. Ngay cả Dịch Thanh Vân người không hề liên quan đến việc hành quân đánh giặc cũng cảm thấy có gì đó không ổn, không nhịn được duỗi tay gõ gõ vách xe nhắc nhở Tuyền Cơ chú ý.

Tuyền Cơ vốn đang suy nghĩ kế hoạch sau khi đến kinh thành, đột nhiên giật mình cũng cảm thấy không khí có phần không tốt, từ trong cửa sổ xe hướng ra ngoài nhìn xung quanh.

Rõ ràng là rừng núi xế chiều, lại không hề nhìn thấy được tung tích của một con chim nhỏ nào, thậm chí cũng không nghe thấy tiếng chim hót. Chỉ có tiếng vang của từng làn gió thổi lá cây sàn sạt. Rất là kỳ quái. Tuyền Cơ lập tức nhớ đến nhiều đoạn cốt truyện trong TV, thông thường cương thi yêu ma thường lui tới địa phương như vầy. Bởi vì chúng nó nên chim thú trong rừng núi đều bị đe dọa bỏ chạy.

Bây giờ xuất hiện tình huống này, đại khái chính là… trong rừng có người! Hơn nữa còn không ít!

Dịch Thanh Vân nét mặt nghiêm trọng gật đầu, dẫn ngựa đến gần xe ngựa của Tuyền Cơ hơn.

Hai tên Thái, Đặng tuy cảm thấy không khí có vẻ bất thường, nhưng mình lại dẫn dắt một nghìn tinh binh (binh lính tinh nhuệ), hơn nữa lại còn ở trong biên giới Thành quốc, mấy ngày đi vừa rồi đều bình an vô sự, cho nên cũng không chú ý đến huynh đệ Bạch gia đang cười lạnh ở phía sau cách đó không xa.

Đợi đoàn xe hoàn toàn tiến vào khe núi, đột nhiên trong rừng truyền đến âm thanh tiếng còi thổi. Ngay sau đó chính là một trận hét hò vang dội. Hai tên Thái, Đặng chấn động, bọn họ ở kinh thành hưởng lạc đã lâu, bỗng chốc gặp phải trường hợp này, lúc này tay chân đã luống cuống.

Huynh đệ Bạch thị tiến lên điềm tĩnh tự nhiên chỉ huy vài tên binh lính của mình bao quanh xe ngựa của Tuyền Cơ, đối với sự bối rối luống cuống của đội quân Thành quốc làm như không thấy.

Đội quân nghìn người của Thành quốc dù sao cũng đều là tinh binh, tốc độ ứng phó rất nhanh, không đợi mệnh lệnh từ bốn quan trên đã tự thành lập đội hình chuẩn bị ứng chiến.

Dịch Thanh Vân quan sát thấy số lượng kẻ tập kích không nhiều lắm, đại khái chỉ có hơn một trăm người, như vậy mà muốn tấn công bất ngờ đoàn quân chính quy nghìn người, thật sự là có chút ngoài dự đoán! Nhìn kỹ lại thì phát hiện những người này tuy rằng ăn mặc không giống nhau, mặt che khăn đen, gào thét như núi rừng đạo tặc, nhưng lúc xung phong liều chết lại rất có trình tự quy tắc, hơn mười người cầm đầu lúc tung mình nhảy lên thân thủ cũng bất phàm, ở trong giang hồ cũng là cao thủ hiếm có, thật không giống với đám ô hợp bình thường, không khỏi có chút hoài nghi.

Huynh đệ Bạch thị nhìn cũng có chút ngờ vực, đội ngũ nhà mình lập nên tinh nhuệ như vậy từ lúc nào?

Trong nháy mắt, kẻ tập kích đã vọt đến trước mặt, bắt đầu tấn công từ hai bên sườn hàng ngũ.

Dịch Thanh Vân thu hồi cảm tình khen ngợi của mình đối với đội ngũ tập kích, lắc đầu thở dài, thật đáng tiếc cho đám người cao thủ này, thật sự nghĩ người mạnh là có thể lấy ít thắng nhiều sao?

Nhưng vào lúc đó, hiện tượng kỳ quái lại xảy ra, binh lính Thành quốc vừa sinh khí dồi dào chuẩn bị ứng chiến đột nhiên giống như uống rượu nghiêng đông ngã tây.

Bạch Chí Tiêu và huynh trưởng nhìn nhau, không nén được nét mặt. Túi nước bên người những binh lính này đã bị bọn họ bỏ mê dược, để chắc chắn chúng phát tác đúng giờ, còn đặc biệt tính toán khoảng thời gian còn lại, giờ phút này quả nhiên công hiệu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »