Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4531 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 168
cố tình bố trí trận thế nghi binh..

❊ ❊ ❊

“Này này này, ngươi thả ta xuống đi!” Tuyền Cơ cùng lúc sử dụng cả tay và chân muốn trở lại trên mặt đất.

Nhạc Nghịch không để ý đến sự giãy dụa của nàng, đi một mạch vào trong phòng ngủ thả nàng lên trên giường. Tuyền Cơ vừa chạm đến giường liền lập tức lăn vào trong góc, cảnh giác nhìn chằm chằm Nhạc Nghịch.

Nhạc Nghịch cười nhạo nói: “Yên tâm, bộ dáng này của ngươi, trẫm cũng ăn không vô.”

Xí xí! Sắc lang chết tiệt! Trong lòng Tuyền Cơ tràn đầy oán hận, một tay kéo chăn qua đắp lên người, trên xe vốn chỉ mang tất, liền giảm được một phiền phức là phải cởi giày để bên cạnh giường.

Nhạc Nghịch đối với điệu bộ kháng cự của Tuyền Cơ có chút không vui, nhưng vẫn chỉ ôn hòa nói: “Không phải nói không thoải mái sao? Nhân lúc này nghỉ ngơi một chút đi.” Nói xong liền đứng lên đi ra ngoài.

Tuyền Cơ thấy hắn dường như thật sự sẽ không động đến mình, yên lòng, ngã lên giường ngủ thiếp đi - nếu buổi tối còn phải ở trên xe ngủ, nàng mới có thể có tinh thần chong đèn đọc sách suốt đêm, tránh khỏi việc bất tiện là phải cùng giường với đại biến thái.

Không phải là nàng tự đại, tuy nói bản thân hiện giờ rất có lỗi với người xem, nhưng tối lửa tắt đèn vào ban đêm, ai biết đại biến thái có thể hóa thân thành sắc lang hay không, vẫn là không ngủ cùng một chỗ là an toàn.

Nhạc Nghịch hạ rèm phòng ngủ xuống, nhìn hai tay của mình suy nghĩ xuất thần.

Hắn cũng không giống như lời nói của mình là không hề có hứng thú đối với Tuyền Cơ, hơn nữa vừa mới ôm thân thể mềm mại của Tuyền Cơ vào trong ngực, khi ngửi được mùi hương nhẹ trên người nàng, hắn gần như không hề muốn buông tay đặt nàng xuống.

Mặc kệ nữ nhân này có hình dạng thật sự như thế nào, nàng có một cơ thể đặc biệt khiêu khích người ta. Nhạc Nghịch phát hiện mình đã bắt đầu dựa theo gương mặt bánh bao nhìn suốt đêm qua mà tưởng tượng, sau khi dược dịch dung mất đi hiệu lực nàng sẽ trở nên xinh đẹp như thế nào…

Tâm trí đang suy nghĩ mông lung thì bên ngoài truyền đến tiếng thông báo của thái giám, thống lĩnh thị vệ Phù Dương cầu kiến.

Phù Dương đem đến một tin tức rất không tốt, đội quân phía sau lọt vào tập kích không xác định rõ.

Kẻ tập kích rất giảo hoạt, lặng lẽ theo đuôi đại đội, bất ngờ đánh công kích, giết vài người liền lui lại, bởi vì năm nghìn quân trong đội ngũ đi trên đường lớn, phía sau đã xảy ra chuyện gì, phía trước thường không thể lập tức biết được cũng không có biện pháp phản ứng nhanh.

Phù Dương phái cấp dưới đắc lực đến đội quân phía sau chỉ huy, kết quả những tên tập kích đó sau mấy lần không thể đắc thủ, liền chuyển mục tiêu lên người kẻ chỉ huy. Mấy người thuộc hạ bị phái đi trúng ám tiễn có độc, đã không thể trị được rồi.

Đồng thời, đội ngũ bên cánh sườn cũng bắt đầu xảy ra loại đột kích quấy rối như vậy. Những kẻ tập kích đó chỉ muốn giết người. Mỗi lần đã đến thì sẽ giết chết hơn mười tên binh lính, những binh lính còn lại mỗi người đều cảm thấy bất an.

Phù Dương lập tức căn dặn bọn lính lấy năm người làm một đội, lúc gặp bọn tập kích thì năm người tương trợ lẫn nhau, cùng nhau đánh kẻ địch, đồng thời phái người mang tin tức truyền lệnh cho quan viên địa phương phía trước phái binh quét sạch những thứ che khuất người ở chung quanh con đường. Loại bỏ cây cối to lớn và vật che đậy, khiến cho kẻ tập kích không có chỗ để ẩn nấp.

Sau khi xử lý hết thảy, Phù Dương mới lên xe Nhạc Nghịch bẩm báo tỉ mỉ tình hình cụ thể.

Nhạc Nghịch rất vừa lòng với phương pháp xử lý của hắn, hỏi: “Đột kích tấn công là ai?”

Phù Dương nói: “Kẻ tập kích đều là người giang hồ võ công rất cao, lúc tấn công chẳng nói câu nào, thấy tình thế bất thường liền lập tức rút đi, chỉ hai người bị bắt, lại lập tức cắn đứt túi độc trong răng tự sát, vi thần đã xem qua xác chết của bọn họ không phát hiện được gì. Theo tướng mạo mà đoán thì hình như là người nước ta.”

Thật ra từ khi biết xảy ra chuyện tập kích, quân thần hai người đều nghĩ là Trầm thị đến đoạt lại Tuyền Cơ, nhưng mà giờ phút này lại nghe ra lại không giống, quy mô nhỏ quấy rầy không ngừng như vậy, trừ bỏ dao động lòng quân bên ngoài, cũng không có tác dụng gì khác.

Nhưng mà dao động lòng quân có tác dụng gì? Bây giờ không phải là hai quân đang đối chọi, chuyến đi núi Xích Thành này, đi về bất quá chỉ ba ngày, cho dù lòng quân dao động, kẻ địch muốn đột phá gây sức uy hiếp đối với năm nghìn quân bảo vệ Hoàng thượng này trước khi quân tiếp viện đuổi tới thì căn bản là việc không có khả năng. Hơn nữa trong lãnh thổ Nhạc quốc kẻ địch vốn không có khả năng huy động số lượng lớn tay chân để đối đầu với năm nghìn quân.

Quân thần hai người nhất thời không nắm được trọng điểm, vì thế đành tiếp tục tăng cường phòng vệ, xem tình huống rồi nói sau.

Phía kia kẻ tập kích lại dường như đột nhiên mất tích, không một tiếng động nào, Phù Dương không dám lơi lỏng, quả nhiên tới lúc nghỉ ngơi giữa trưa, khu vực kế bên xe chở thái giám cung nữ phát sinh một trận rối loạn.

Lúc Phù Dương tiến đến, trên mặt đất có hơn sáu thi thể, hơn mười người thị vệ bị thương, cũng không thấy một kẻ địch nào.

Theo lời nói của một gã thị vệ gần đó đã chứng kiến toàn bộ sự việc thì bọn họ vừa mới dừng lại nghỉ ngơi, có bốn gã thị vệ đột nhiên giống như phát điên cầm vũ khí chém lung tung khắp nơi, có hai gã thị vệ né tránh không kịp bị chém chết ngay tại chỗ, thị vệ khác tiến lại bắt người, lại phát hiện bốn gã thị vệ đột nhiên có sức lực vô cùng lớn, căn bản là không bắt được, trong lúc đánh nhau lại bị thương hơn mười tên thị vệ, lúc này mới giết chết được bốn người này.

Sắc mặt Phù Dương nặng nề, tiến lên phía trước lật cơ thể của một gã thị vệ nổi điên lại, phát hiện sắc mặt hắn đỏ đậm, khóe miệng cong lên một nụ cười tươi quỷ dị, còn có một ít bọt mép từ miệng chảy ra, hai mắt trợn lên vẻ mặt cực kỳ đáng sợ.

Đang chuẩn bị kiểm tra cơ thể hắn có chất độc gì không, lại nghe bên tai truyền đến âm thanh nói khe khẽ của binh lính, quay đầu lại hung hăng trừng mắt nhìn người vừa nói chuyện một cái.

Trong đó một tên lính có chức quan khá cao nơm nớp lo sợ nói: “Phù thống lĩnh, mấy người này có lẽ đã trúng tà, người tốt hơn nên cẩn thận một chút!”

Phù Dương vừa bực mình vừa buồn cười, trong lòng đột nhiên hốt hoảng, việc quỷ thần loại này nếu truyền ra ngoài cũng không phải là chuyện tốt, lập tức nói như đinh đóng cột: “Hoàng thượng ở đây, có tà ma ngoại đạo nào dám tới gần? Chớ có nói bậy, mấy thị vệ này e rằng đã bị người ta hạ thuốc.”

Xét hỏi thị vệ chung quanh, kiểm tra qua lương khô, túi nước mang theo bên mình của thị vệ, phát hiện trong túi nước của bốn gã thị vệ dường như có hương thơm ngọt nhẹ khó giải thích, triệu tập đội ngự y đi theo để tra hỏi, đều nói chắc là hương của một loại trái dại tên là Ô Lan sinh trưởng trong núi ở phía nam Nhạc quốc.

Loại quả Ô Lan này có tác dụng làm phấn chấn tinh thần, nhưng ăn nhiều sẽ sinh ra ảo giác, trở nên có sức lực lớn vô cùng, tấn công người bên cạnh. Phù Dương nghe xong chấn động, lập tức truyền lệnh toàn đội kiểm tra đồ ăn nước uống có loại nào khác thường không.

Những túi nước này từ lúc thị vệ xuất phát đã mang theo trên người, nếu muốn bỏ thuốc, cần phải làm trước khi xuất phát. Vị trí của mấy tên thị vệ này chỉ cách xe ngựa của Hoàng đế khoảng mười trượng (đơn vị đo chiều dài, 1 trượng bằng 10 thước), tuy rằng ngăn cách bởi xe của cung nữ thái giám ở giữa, nhưng cũng cực kỳ nguy hiểm.

Kẻ địch nhất định đã biết trước cách sắp xếp đội ngũ của bọn họ, hay chỉ đơn giản là trùng hợp sao? Nếu đúng là vế trước thì trong đội ngũ của bọn họ chắc chắn có nội gián, hơn nữa nội gián hiển nhiên là người bên cạnh bọn hắn.

Nhạc Nghịch nghe Phù Dương báo cáo xong, ánh mắt lạnh như băng, đến bây giờ bọn họ vẫn chưa biết kẻ địch đến từ đâu, mục đính là gì.

Xem xét các loại dấu vết, kẻ địch dường như là người dân Nhạc quốc, nhưng rốt cuộc là ai dám can đảm trong lãnh thổ Nhạc quốc phát động tấn công đối với vua của chính mình? Tất cả mọi người Nhạc quốc có can đảm dám ngang nhiên đối đầu với Nhạc Nghich đã bị giết sạch sẽ, hoàng thất Nhạc quốc chỉ còn sót lại một mình Nhạc Nghịch, ở trong cung còn có mấy người con của Nhạc Nghịch, nhưng đều còn rất nhỏ tuổi, mẫu thân lại có xuất thân thấp hèn…

Nếu đến vì Hoàng hậu, vậy rốt cuộc là muốn giết hại Hoàng hậu hay là muốn cứu Hoàng hậu đi?

Muốn giết hại Hoàng hậu thì đơn giản chỉ là thế lực phía sau của các nữ nhân ngu ngốc trong cung, còn muốn cứu Hoàng hậu… Trầm Kiếm rốt cuộc có thân phận gì? Thế nhưng lại có năng lực lớn như vậy?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »